Hôm nay,  

Từ Giã Nguyễn Hiền

30/12/200500:00:00(Xem: 7513)
- Mười mấy năm trước, cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90, tôi hay từ San Jose xuống quận Cam chơi. Thuở đó, kỹ nghệ thu băng của thủ đô âm nhạc người Việt tị nạn còn thịnh hành nên không khí sinh họat ca nhạc rất rộn ràng. Và dạo ấy, nhạc sỹ Nguyễn Hiền cũng vừa mới từ Việt Nam định cư tại Mỹ. Vài lần đó, Ngọc Trọng cùng tôi hay rủ nhạc sỹ Nguyễn Hiền ra quán Phở Ngon nằm trên đường First Street tức là đường Bolsa nối dài để tán gẫu chuyện âm nhạc. Chúng tôi nói từ tình hình ca nhạc trong nước cho đến hải ngoại và những năm tháng xa xưa thì anh Nguyễn Hiền kể cho nghe những mẫu chuyện kỷ niệm lý thú.

Tôi gọi Nguyễn Hiền là anh dù ông ta lớn hơn, đúng lý thì là bậc cha chú nhưng trong tình giao tiếp nghệ sỹ với nhau thì tiếng "Anh" nghe nó thân mật vàthỏai mái để có thể trao đổi những ý kiến tự do. Gọi ông là anh thì ông cảm thấy trẻ trung và nói chuyện với tôi thì ông thích vì tôi thích nghe chuyện ngày xưa cũng như ông muốn biết những suy nghĩ của thế hệ sau ra sao.

Tôi có khuyến khích ông viết về nhạc sử Việt Nam để những người trẻ có thể hiểu thêm về quá khứ vì ông biết nhiều và có lối trình bày rõ ràng hấp dẫn. Hình như sau đó ông có viết một số bài nhưng chưa đủ nhiều để in thành sách.

Rồi lưa thưa mỗi năm tôi lại ghé Bolsa và gặp ông trong những sinh họat văn hóa văn nghệ, bắt tay chào hỏi. Ngòai một số ca khúc ông viết để đời gọi Nguyễn Hiền là nhạc sỹ, ông thích họat động về lãnh vực văn hóa. Nếp sống mẫu mực, nói năng hòa nhã, khiêm tốn, chậm rãi, ông được mọi người nể trọng. Có thể gọi Nguyễn Hiền là nhà văn hóa cũng không sai.

Tôi vẫn nhớ điếu thuốc trên môi ông và đây cũng là nguyên nhân đưa tới căn bệnh ung thư phổi vào cuối đời để ông từ giã nhân thế vào tuổi 78, coi như là thọ so với nhiều nhạc sỹ khác.

Vài lần tâm sự ông có nói là nhạc sỹ Phạm Duy sau khi đi du học nhạc tại Pháp về thì các sáng tác của ông ta khởi sắc lên hẳn. Trong khỏanh khắc ấy tôi cảm nhận ra một tiếc nuối nào đó là nhạc sỹ Nguyễn Hiền đã không được cơ hội trau dồi thêm nhạc lý ở trình độ cao hơn. Các nhạc sỹ thời của ông đa số đều là tự học hoặc may mắn được vài người Pháp ở Việt Nam dạy cho, chứ ít ai được vào trường chuyên nghiệp âm nhạc.

Dù vậy Nguyễn Hiền cũng tự hào là trong giới nhạc sỹ thời đó, ông có một trình độ văn hóa tổng quát rất cao, tiếng Anh của ông rất khá và dĩ nhiên lứa của ông là giỏi tiếng Pháp rồi. Ong đã làm việc trong những cơ quan đặc trách văn hóa của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa khi di cư từ miền Bắc vào năm 1954.

Nhiều người còn nhớ bài hát chiêu hồi thường hay phát trên đài phát thanh mỗi đêm: "Người ơi nước Nam của người Việt Nam. Vì đâu óan tranh để lòng nát tan. Đây Bến Hải là nơi chia cắt đôi bờ. Hỡi ai lạc bước xin quay về đây…" là một sáng tác của Nguyễn Hiền.

Sự nghiệp sáng tác của Nguyễn Hiền không đồ sộ, trung tâm Thúy Nga đã làm một DVD trong đó có Nguyễn Hiền và hai nhạc sỹ khác, lấy tên Hoa Bướm Ngày Xưa cũng là tên của một bài hát của ông.

Nếu xếp nhạc của ông vào khuynh hướng nào thì không rõ ràng cho lắm. Ong có vài bản mang âm hưởng tiền chiến như Tìm Đâu và có vẻ bình dân như Từ Giã Thơ Ngây. Ong có vài bài hát phổ thơ thành công như Anh Cho Em Mùa Xuân phổ từ bài thơ Nụ Hoa Vàng Cho Em của thi sỹ Kim Tuấn, một bài hát không thể thiếu trong tủ nhạc Xuân Ca. Bài Mái Tóc Dạ Hương phổ thơ Đinh Hùng được dân lãng mạn ưa thích vì có những câu thơ như: " Từ giã hòang hôn trong mắt em. Tôi đi tìm những phố không đèn. Gió mùa thu chớm bao dư vị. Của chút ân tình hương tóc quen." Và bản Lá Thư Gởi Mẹ phổ thơ Thái Thủy điệu Valse: "Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa. Cho lòng mang nặng sầu đau. Con đi xây tình viễn xứ, đâu dám quên tình nước non."

Trước năm 1975 tại Sài Gòn ông cùng người em là nhạc sỹ Nguyễn Hậu mở lớp nhạc, nhạc cụ chính của Nguyễn Hiền là phong cầm (Accordeon).

Kỹ thuật viết nhạc của Nguyễn Hiền không có những nét chuyển cung bất ngờ, giai điệu dễ nghe, lời ca trau chuốt vừa phải. Nó cũng phản ảnh cá tính của con nguời của ông chừng mực, điềm đạm.

Từ lúc qua Mỹ ông có phổ thơ một số bài nhưng không gây tiếng vang và ông chuyên họat động văn hóa và cộng đồng. Đám tang của ông được nhiều người trong cộng đồng tham dự, nói lên tình cảm quý mến dành cho ông.

Thế là những nhạc sỹ của thế hệ thập niên 30, 40 mà tôi quen đã ra đi gần hết. Những ngày cuối của năm 2005 cho cảm giác thời gian qua mau. Tôi lẩm nhẩm, từ giã hòang hôn, từ giã thơ ngây và cũng xin từ giã nhạc sỹ Nguyễn Hiền mãi mãi.

San Jose 30-12-05

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mời tham dự buổi thuyết trình Tư Tưởng Tích Cực Trong Bài Học Tứ Thánh Đế do gia đình Thiền Thực Nghiệm tổ chức vào ngày 4 tháng 5 năm 2025
Chương trình nhạc kịch 50 Nhật Ký Của Mẹ diễn ra vào lúc 6:30 PM ngày 26/04/2025 tại hội trường báo Người VIệt. Vào cửa miễn phí.
Liên tục trong tuần lễ vừa qua, tất cả các giáo xứ trên toàn thế giới đều đồng loạt cử hành Tam Nhật Thánh và cao điểm là Đại Lễ Chúa Phục Sinh. Tại Giáo phận Orange, hàng ngàn giáo dân giáo xứ Saint Barbara và Westminster đã hân hoan tham dự ba ngày thánh thiêng, quan trọng nhất của Giáo Hội Công Giáo:
Nhân kỷ niệm 50 năm kết thúc cuộc chiến ở Việt Nam, cũng là 50 năm xây dựng cộng đồng người Việt hải ngoại, Khoa Lịch sử trường Đại học California, Irvine tổ chức một chuỗi sự kiện trong 3-ngày: từ ngày 7 tới ngày 9 tháng Năm năm 2025.
Trong khuôn viên đại lý xe Carvana số 13950 Springdale ST, Thành Phố Westminster vào lúc 10 giờ sáng Thứ Sáu ngày 18 tháng 4 năm 2025, Dân Biểu Tiểu Bang Ông Tạ Đức Trí Địa Hạt 70 đã long trọng tổ chức lễ khánh thành bảng “Little Saigon Freeway” được dựng trên Xa Lộ 405 đoạn ngang qua Thành Phố Westminster. Buổi lễ diễn ra với sự tham dự rất đông đống hương, một số đại diện các Cộng Đồng, Hội Đoàn, Đoàn Thể, quý vị nhân sĩ, một số quý vị dân cử tại địa phương và San Jose, qúy cơ quan truyền thông.
Tại hội trường 14361 Beach Blvd Thành Phố Westminster vào lúc 11 giờ trưa Thứ Bảy ngày 19 tháng 4 năm 2025, Hội Dân Chủ Việt Mỹ (Vietnamese American Democratic Club-VADC) đã tổ chức lễ tưởng niệm 50 ngày Quốc Hận. Tham dự buổi tưởng niệm nhận thấy có: Bà Florice Hoffman, Chủ Tịch Đảng dân Chủ Quận Cam; Bà Libby Frolichman, Phó Chủ Tịch Đảng Dân Chủ Quận Cam; Jim Moreno Coast Community College Trustee; Phú Nguyễn Coast Community College Trustee; Ông Long Trần, Dân Biểu Tiểu Bang Georgia; Ông Carlos Manzo, Phó Thị Trưởng Thành Phố Westminster; BS. Lê Đình Phước, Giáo Sư Đại Học UCLA; BS. Ngô Bá Định, Kỹ Sư Phạm Ngọc Lân, Hội trưởng Tây Ninh Đồng Hương Hội, Phó Hội trưởng Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ; một số đại diện cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, quý vị nhân sĩ, quý cơ quan truyền thông và đồng hương.
Tại phòng họp nhật báo Người Việt vào lúc 11 giờ sáng Thứ Tư ngày 16 tháng 4 năm 2025, tổ chức ACoM America Community Media tổ chức họp báo để thông báo tình trạng Medi-Cal có thể bị cắt giảm tài trợ. Mục đích buổi họp báo là để thông báo tin tức đến các cộng đồng biết là “có thể với tình trạng nầy bảo hiểm Medicaid Quốc Hội có thể thay đổi ngân sách và cắt giảm số tiền $880 tỷ dành cho bảo hiểm Medicaid, làm hàng triệu người mất bảo hiểm.”
Trong gần nửa thế kỷ qua, phần lớn câu chuyện về chiến tranh Việt Nam được kể từ những người thuộc thế hệ có liên hệ trực tiếp với cuộc chiến. Nay đã đến lúc hiểu thêm về góc nhìn của thế hệ trẻ sinh ra sau 1975, lớn lên ở hải ngoại.
Năm nay GHPGVNTN hải ngoại tổ chức lễ kỷ niệm ngày đức Phật đản sanh tại công viên JFK Hocky Fields, đây là một địa điểm tuyệt vời nằm bên bờ hồ Tidal Basin, chung quanh là cả một quần thể di tích lịch sử như: Đài tưởng niệm Washington (Washington Monument), đài tưởng niệm Abraham Lincoln (Abraham Lincoln Memorials), đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam, đài tưởng niệm chiến tranh Triều Tiên, đài tưởng niệm chiến tranh đệ nhị thế chiến…
Rồi chuyện gì đã xảy ra sau ngày 30-4 năm đó, ở Việt Nam và ở hải ngoại? Đó là chủ đề của hội thảo 1975: The End of the Vietnam War (1975: Chấm dứt Chiến tranh Việt Nam), tổ chức tại Đại học Texas Tech từ ngày 10 đến 13-4 vừa qua.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.