Hôm nay,  

Kiềng Ba Chân

14/01/201200:00:00(Xem: 9734)

Kiềng Ba Chân

huong_dao_san_jose__4_-large-contenthuong_dao_san_jose-large-contentNhững hình ảnh trong sinh hoạt Hướng Đạo.

Phạm Phú Bình

Hội Phụ Huynh HĐVN – San Jose.

(Bài viết dành cho các phụ huynh của các em Hướng Đạo Sinh HĐVN)

“Dù ai nói ngả nói nghiêng,

Thì ta vẫn vững như kiềng ba chân.”

***

Chắc hẳn trong chúng ta không ai mà không biết cái kiềng ba chân, đây là một dụng cụ nấu nướng ngày xưa. Cái kiềng ba chân rất đơn giản mộc mạc, nhưng rắn chắc vô cùng bởi vì ba chân nó trụ lại không thể nào nghiêng ngả được. Nhưng nếu một trong ba chân bị sụm hay yếu đi thì hậu quả thật khó lường.

Sở dĩ tôi phải nói dài dòng một chút để chúng ta hình dung được cái thế đứng của cái kiềng ba chân, cái thế đứng này nó giống như trong bất cứ Liên Đoàn Hướng Đạo Việt Nam nào ở Hải ngoại.

Đó là :

PHỤ HUYNH – TRƯỞNG – ĐOÀN SINH

“Gặp nhau đây rồi chia tay…”

Phụ Huynh, Trưởng và Đoàn sinh trong một Liên Đoàn là ba trụ cột trong một cái kiềng ba chân.

Hãy làm một lý luận đơn giản:

- Nếu không có phụ huynh (điều này không thể xảy ra) thì tất nhiên không có đoàn sinh, thì Trưởng không biết làm Trưởng với ai.

- Nếu không có Trưởng, thì phụ huynh và đoàn sinh cũng không làm được việc gì trong Liên Đoàn.

- Nếu không có đoàn sinh, thì phụ huynh và Trưởng chắc là nhìn nhau cười.

Bởi vậy 3 nhóm này đều rất quan trọng ngang hàng với nhau, một trong ba nhóm này yếu đi thì Liên Đoàn khó mà đứng vững, nếu có đứng được thì đó chỉ là một sự gượng gạo nhất thời.

Tôi không đi sâu vào nhóm Trưởng và đoàn sinh vì đó là ngoài chủ đề, bài viết này tôi chỉ muốn chú trọng đến các phụ huynh chúng ta.

Sức mạnh của phụ huynh

Tôi còn nhớ lúc tôi còn là một Hướng Đạo Sinh ở quê nhà, mỗi buổi sáng Chủ Nhật, ba tôi thường chở tôi đến một ngôi trường tiểu học, thả tôi ở đấy sinh hoạt cùng với Đoàn, buổi chiều lại đón tôi về, lớn một chút thì tôi tự đi sinh hoạt bằng xe đạp. Hồi đó ba má tôi chỉ biết Hướng Đạo là một phong trào tốt và có giáo dục, cho nên cho con cái gia nhập, hơn nữa tất cả các anh tôi đều là HĐS, cho nên tôi nối gót theo là chuyện thường tình, chứ ba má tôi cũng không biết Trưởng là gì và ai là người điều hành, lắm lúc khi đi trại thì cha mẹ mới phải ký váo giấy cho phép con đi trại, hồi đó phụ huynh và Trưởng ít khi biết nhau, chứ không như Hướng Đạo ở Hoa Kỳ bây giờ, phụ huynh là một phần tử của phong trào, vì hầu hết các em Hướng Đạo ở dưới tuổi vị thành niên, cho nên cha mẹ lúc nào cũng gắng bó với phong trào, với Liên Đoàn, đó là chưa nói đến luật lệ của Mỹ, vì ở Mỹ, trẻ em được bảo vệ chặt chẽ bởi pháp luật.

Đã là phụ huynh thì lúc nào cũng muốn con em mình nên người hữu dụng, cho nên ngoài việc giáo dục học đường, chúng ta cho các con em mình gia nhập phong trào Hướng Đạo, bởi vì chúng ta biết Hướng Đạo là một tổ chức giáo dục, được điều hành bởi các Trưởng chuyên nghiệp và có trình độ chuyên môn. Khi đưa các con em chúng ta vào Hướng Đạo, chắc hẳn các phụ huynh cũng có một ít khái niệm về phong trào Hướng Đạo, các phụ huynh lâu năm thì hiểu Hướng Đạo nhiều hơn, còn một số phụ huynh trẻ sống nhiều năm trong nước sau năm 1975 thì ít có cơ hội biết về Hướng Đạo, nhưng từ khi định cư ở nước ngoài thì qua bạn bè, sách báo, internet thì bây giờ sẽ hiểu nhiều về phong trào Hướng Đạo. Hiện nay với phương tiện truyền thông đại chúng, chúng ta dễ dàng tìm hiểu bất cứ việc gì, chỉ cần vào Google hay Yahoo, đánh chữ Hướng Đạo Việt Nam thì chúng ta sẽ đọc được rất nhiều bài vở về Hướng Đạo Việt Nam trên khắp năm châu.

“Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”, chúng ta hiện nay đang định cư tại Hoa Kỳ, cho nên khi HĐVN thành hình ở hải ngoại thì HĐVN cũng phải hòa nhập vào Hướng Đạo Hoa Kỳ, chúng ta cũng phải tuân thủ những nguyên tắc về luật chơi của Hướng Đạo Hoa Kỳ, tuy nhiên chúng ta vẫn luôn giữ truyền thống căn bản của người Việt Nam.

Phụ huynh chúng ta biết về các luật lệ và quy định Hướng Đạo ở Hoa Kỳ, cha mẹ phải là sợi dây nối liền giữa Đoàn và các em, vì hầu hết các em vào Hướng Đạo đều ở lứa tuổi vị thành niên, cho nên bất cứ việc gì, các em đều phải hỏi qua ý kiến của cha mẹ, cho nên cha mẹ là những người giúp sức và ủng hộ các em rất nhiều, nếu như cha mẹ không quan tâm thì các em cũng sẽ “xìu” theo, cụ thể là nếu các phụ huynh không chở các em đến chỗ sinh hoạt thì làm sao các em tiếp tục sinh hoạt được.

Vào những ngày cuối tuần, chúng ta thường đưa con em đến sinh hoạt, rồi chúng ta gặp gỡ những phụ huynh khác, từ những lời thăm hỏi xã giao ban đầu, rồi dần dần thân nhau tự lúc nào, rồi cũng từ đó mà hội phụ huynh chúng ta được hình thành, chúng ta được quen biết rất nhiều bằng hữu anh em với nhau, những lần đi trại là tay bắt mặt mừng, thức với nhau thâu đêm suốt sáng để mà kể cho nhau nghe những câu chuyện mà chưa bao giờ bộc lộ cùng ai, hay là cùng nhau hát cho nhau nghe bên những ánh lửa bập bùng của lửa trại. Các con cái chúng ta được kết bạn với nhau, thân nhau hơn vì chúng biết tất cả các bậc cha mẹ đều có cùng chung một chí hướng.

Tôi còn nhớ mỗi lần con tôi xin phép đi chơi với bạn, tôi hỏi lại là con đi chơi với bạn nào, khi con tôi trả lời là đi chơi với bạn Hướng Đạo, là tôi cảm thấy an tâm và ok liền mà không cần suy nghĩ gì nhiều, nhưng nếu nó nói con đi chơi với bạn học hay bạn nào khác thì vô số câu hỏi tiếp theo sau đó là "bạn con tên gì, ở đâu, ghi cho ba số phone, địa chỉ, ..." và khả năng cho phép sẽ giảm đi nhiều. Như vậy chúng ta thấy rằng giữa phụ huynh có sự tin tưởng lẫn nhau và biết nhau nhiều khi con em chúng ta chơi chung với nhau. Cho nên phụ huynh chúng ta đến với nhau tất cả cũng chỉ vì các con em chúng ta, chơi với nhau trong tình thân hữu, tôn trọng lẫn nhau, và trên “tinh thần Hướng Đạo”.

Tinh thần Hướng Đạo có thể được gói gém trong 3 lời hứa và 10 điều luật của Hướng Đạo, chúng ta là phụ khuynh, không phải là Hướng Đạo Sinh, cho nên không nhất thiết phải tuân thủ tất cả, chỉ cần biết vài điều là chúng ta có thể “chơi” với nhau rồi.

Xin ghi lại 3 lời hứa và 10 điều luật để các phụ huynh có thể hình dung được:

Lời hứa

Tôi lấy danh dự hứa cố gắng hết sức:

1. Làm bổn phận đối với tín ngưỡng tâm linh, Tổ Quốc và quốc gia tôi

2. Giúp ích mọi người bất cứ lúc nào.

3. Tuân theo luật Hướng Đạo.

Luật Hướng Đạo Việt Nam trước 1975:

1. HĐS trọng danh dự, ai cũng có thể tin lời nói của HĐS

2. HĐS trung thành với Tổ quốc, cha mẹ và người cộng sự

3. HĐS giúp ích mọi người bất cứ lúc nào

4. HĐS là bạn của mọi người và coi Hướng Đạo Sinh khác như anh em ruột thịt

5. HĐS lễ độ và liêm khiết

6. HĐS yêu thương các sinh vật

7. HĐS vâng lời cha mẹ, huynh trưởng mà không biện bác

8. HĐS gặp khó khăn vẫn vui tươi

9. HĐS cần kiệm của mình và của người

10. HĐS trong sạch từ tư tưởng, lời nói đến việc làm.

Xin cảm ơn các anh chị đã đọc bài viết này .

Phạm Phú Bình -- Hội Phụ Huynh HĐVN – San Jose, những ngày cuối năm 2011.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Clever Care chính thức khởi động Giai Đoạn Ghi Danh Hàng Năm (AEP) 2025, với thế mạnh từ hơn 140 năm kinh nghiệm tổng hợp trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, và nền tảng tài chính vững mạnh. Công ty đổi mới diện mạo thương hiệu để phù hợp với sứ mệnh cung cấp các chương trình Medicare Advantage đặc biệt dành cho người Mỹ gốc Á, với sự thấu hiểu văn hóa sâu sắc từ cộng đồng này. Sự chuyển mình trong thương hiệu cho thấy tâm huyết của đội ngũ Clever Care, trong việc kết hợp hài hòa hai nền y học, phương Đông và phương Tây, với truyền thống văn hóa lâu đời, nâng tầm giá trị của hội viên trên hành trình vươn tới mục tiêu chăm sóc sức khỏe toàn diện.
Paris by Night hân hạnh giới thiệu cùng quý khán thính giả hai buổi văn nghệ trực tiếp thu hình vào hai ngày thứ bảy 23 tháng 11, 2024 vào lúc 7:00 tối và Chủ Nhật 24 tháng 11, 2024 vào lúc 1:30 giờ trưa với chủ đề “PBN 138: Hoài Linh – 30 Năm Sân Khấu” trên sân khấu lộng lẫy của rạp Pechanga Casino Theater.
Lost Soldiers Foundation, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ và Gia Đình Mủ Đỏ Nam California đã tổ chức lễ Kỷ niệm 5 năm ngày an táng 81 Chiến Sĩ Nhảy Dù Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Buổi lễ đã long trọng diễn ra vào sáng Thứ Bảy, 26 Tháng Mười, 2024, tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ và Nghĩa Trang Peek Family, Westminster.
Chùa Hải Đức tọa lạc tại số 8852 Anthony Ave., Thành Phố Garden Grove CA 92841, điện thoại số (657) 271-5882 do Thượng Tọa Thích Đức Trí tạo dựng mua lại từ một căn nhà củ, sau 3 tháng tu sửa đã trở thành một ngôi Tam Bảo khang trang đầy đủ tiện nghi để đồng hương Phật từ có nơi tu học.
Chủ Tịch Tình Báo Thượng Viện cho biết các quốc gia kẻ thù Trung Quốc, Nga, Iran nhận ra rằng phát tán thông tin giả ở mức độ lớn là hiệu quả và ít tốn kém để can thiệp vào bầu cử Mỹ.
Có lẽ ít tác phẩm nào được cho ra mắt trong ba ngày liên tiếp như tuyển tập Beyond Borders do Da Màu Press xuất bản. Ngày đầu tiên là trong khuôn viên University of California, Irvine (thứ Sáu, 18 tháng 10, 2024). Ngày thứ nhì là tại VietLife TV, Westminster, California (thứ Bảy, 19 tháng 10, 2024) và ngày thứ ba, qua hệ thống Streamyard để giới thiệu cuốn sách cho độc giả không đến tham dự được (Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2024)...
Mỗi con người có thể chọn cho mình một con đường thoát khỏi sanh tử luân hồi được không? Làm sao “thoát thân” khỏi sự cộng nghiệp?
Một số chuyên gia đang gióng lên hồi chuông cảnh báo về các mối đe dọa các địa điểm và quan chức bầu cử, cũng như sự an toàn của các lá phiếu hợp lệ.
Buổi tiệc kỷ niệm 60 năm thành lập Viện Đại Học Vạn Hạnh và tưởng nhớ Thầy Tuệ Sỹ đã được tổ chức rất chu đáo và thành công tại nhà hàng Diamond Seafood ở thành phố Stanton, California Hoa Kỳ vào chủ nhật 27-10-2024.
Hoa Kỳ là quốc gia dẫn đầu thế giới về nghiên cứu và phát triển, nhưng đang phải đối mặt với tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng lực lượng lao động STEM trong nước.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.