Hôm nay,  

Kiềng Ba Chân

14/01/201200:00:00(Xem: 9747)

Kiềng Ba Chân

huong_dao_san_jose__4_-large-contenthuong_dao_san_jose-large-contentNhững hình ảnh trong sinh hoạt Hướng Đạo.

Phạm Phú Bình

Hội Phụ Huynh HĐVN – San Jose.

(Bài viết dành cho các phụ huynh của các em Hướng Đạo Sinh HĐVN)

“Dù ai nói ngả nói nghiêng,

Thì ta vẫn vững như kiềng ba chân.”

***

Chắc hẳn trong chúng ta không ai mà không biết cái kiềng ba chân, đây là một dụng cụ nấu nướng ngày xưa. Cái kiềng ba chân rất đơn giản mộc mạc, nhưng rắn chắc vô cùng bởi vì ba chân nó trụ lại không thể nào nghiêng ngả được. Nhưng nếu một trong ba chân bị sụm hay yếu đi thì hậu quả thật khó lường.

Sở dĩ tôi phải nói dài dòng một chút để chúng ta hình dung được cái thế đứng của cái kiềng ba chân, cái thế đứng này nó giống như trong bất cứ Liên Đoàn Hướng Đạo Việt Nam nào ở Hải ngoại.

Đó là :

PHỤ HUYNH – TRƯỞNG – ĐOÀN SINH

“Gặp nhau đây rồi chia tay…”

Phụ Huynh, Trưởng và Đoàn sinh trong một Liên Đoàn là ba trụ cột trong một cái kiềng ba chân.

Hãy làm một lý luận đơn giản:

- Nếu không có phụ huynh (điều này không thể xảy ra) thì tất nhiên không có đoàn sinh, thì Trưởng không biết làm Trưởng với ai.

- Nếu không có Trưởng, thì phụ huynh và đoàn sinh cũng không làm được việc gì trong Liên Đoàn.

- Nếu không có đoàn sinh, thì phụ huynh và Trưởng chắc là nhìn nhau cười.

Bởi vậy 3 nhóm này đều rất quan trọng ngang hàng với nhau, một trong ba nhóm này yếu đi thì Liên Đoàn khó mà đứng vững, nếu có đứng được thì đó chỉ là một sự gượng gạo nhất thời.

Tôi không đi sâu vào nhóm Trưởng và đoàn sinh vì đó là ngoài chủ đề, bài viết này tôi chỉ muốn chú trọng đến các phụ huynh chúng ta.

Sức mạnh của phụ huynh

Tôi còn nhớ lúc tôi còn là một Hướng Đạo Sinh ở quê nhà, mỗi buổi sáng Chủ Nhật, ba tôi thường chở tôi đến một ngôi trường tiểu học, thả tôi ở đấy sinh hoạt cùng với Đoàn, buổi chiều lại đón tôi về, lớn một chút thì tôi tự đi sinh hoạt bằng xe đạp. Hồi đó ba má tôi chỉ biết Hướng Đạo là một phong trào tốt và có giáo dục, cho nên cho con cái gia nhập, hơn nữa tất cả các anh tôi đều là HĐS, cho nên tôi nối gót theo là chuyện thường tình, chứ ba má tôi cũng không biết Trưởng là gì và ai là người điều hành, lắm lúc khi đi trại thì cha mẹ mới phải ký váo giấy cho phép con đi trại, hồi đó phụ huynh và Trưởng ít khi biết nhau, chứ không như Hướng Đạo ở Hoa Kỳ bây giờ, phụ huynh là một phần tử của phong trào, vì hầu hết các em Hướng Đạo ở dưới tuổi vị thành niên, cho nên cha mẹ lúc nào cũng gắng bó với phong trào, với Liên Đoàn, đó là chưa nói đến luật lệ của Mỹ, vì ở Mỹ, trẻ em được bảo vệ chặt chẽ bởi pháp luật.

Đã là phụ huynh thì lúc nào cũng muốn con em mình nên người hữu dụng, cho nên ngoài việc giáo dục học đường, chúng ta cho các con em mình gia nhập phong trào Hướng Đạo, bởi vì chúng ta biết Hướng Đạo là một tổ chức giáo dục, được điều hành bởi các Trưởng chuyên nghiệp và có trình độ chuyên môn. Khi đưa các con em chúng ta vào Hướng Đạo, chắc hẳn các phụ huynh cũng có một ít khái niệm về phong trào Hướng Đạo, các phụ huynh lâu năm thì hiểu Hướng Đạo nhiều hơn, còn một số phụ huynh trẻ sống nhiều năm trong nước sau năm 1975 thì ít có cơ hội biết về Hướng Đạo, nhưng từ khi định cư ở nước ngoài thì qua bạn bè, sách báo, internet thì bây giờ sẽ hiểu nhiều về phong trào Hướng Đạo. Hiện nay với phương tiện truyền thông đại chúng, chúng ta dễ dàng tìm hiểu bất cứ việc gì, chỉ cần vào Google hay Yahoo, đánh chữ Hướng Đạo Việt Nam thì chúng ta sẽ đọc được rất nhiều bài vở về Hướng Đạo Việt Nam trên khắp năm châu.

“Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”, chúng ta hiện nay đang định cư tại Hoa Kỳ, cho nên khi HĐVN thành hình ở hải ngoại thì HĐVN cũng phải hòa nhập vào Hướng Đạo Hoa Kỳ, chúng ta cũng phải tuân thủ những nguyên tắc về luật chơi của Hướng Đạo Hoa Kỳ, tuy nhiên chúng ta vẫn luôn giữ truyền thống căn bản của người Việt Nam.

Phụ huynh chúng ta biết về các luật lệ và quy định Hướng Đạo ở Hoa Kỳ, cha mẹ phải là sợi dây nối liền giữa Đoàn và các em, vì hầu hết các em vào Hướng Đạo đều ở lứa tuổi vị thành niên, cho nên bất cứ việc gì, các em đều phải hỏi qua ý kiến của cha mẹ, cho nên cha mẹ là những người giúp sức và ủng hộ các em rất nhiều, nếu như cha mẹ không quan tâm thì các em cũng sẽ “xìu” theo, cụ thể là nếu các phụ huynh không chở các em đến chỗ sinh hoạt thì làm sao các em tiếp tục sinh hoạt được.

Vào những ngày cuối tuần, chúng ta thường đưa con em đến sinh hoạt, rồi chúng ta gặp gỡ những phụ huynh khác, từ những lời thăm hỏi xã giao ban đầu, rồi dần dần thân nhau tự lúc nào, rồi cũng từ đó mà hội phụ huynh chúng ta được hình thành, chúng ta được quen biết rất nhiều bằng hữu anh em với nhau, những lần đi trại là tay bắt mặt mừng, thức với nhau thâu đêm suốt sáng để mà kể cho nhau nghe những câu chuyện mà chưa bao giờ bộc lộ cùng ai, hay là cùng nhau hát cho nhau nghe bên những ánh lửa bập bùng của lửa trại. Các con cái chúng ta được kết bạn với nhau, thân nhau hơn vì chúng biết tất cả các bậc cha mẹ đều có cùng chung một chí hướng.

Tôi còn nhớ mỗi lần con tôi xin phép đi chơi với bạn, tôi hỏi lại là con đi chơi với bạn nào, khi con tôi trả lời là đi chơi với bạn Hướng Đạo, là tôi cảm thấy an tâm và ok liền mà không cần suy nghĩ gì nhiều, nhưng nếu nó nói con đi chơi với bạn học hay bạn nào khác thì vô số câu hỏi tiếp theo sau đó là "bạn con tên gì, ở đâu, ghi cho ba số phone, địa chỉ, ..." và khả năng cho phép sẽ giảm đi nhiều. Như vậy chúng ta thấy rằng giữa phụ huynh có sự tin tưởng lẫn nhau và biết nhau nhiều khi con em chúng ta chơi chung với nhau. Cho nên phụ huynh chúng ta đến với nhau tất cả cũng chỉ vì các con em chúng ta, chơi với nhau trong tình thân hữu, tôn trọng lẫn nhau, và trên “tinh thần Hướng Đạo”.

Tinh thần Hướng Đạo có thể được gói gém trong 3 lời hứa và 10 điều luật của Hướng Đạo, chúng ta là phụ khuynh, không phải là Hướng Đạo Sinh, cho nên không nhất thiết phải tuân thủ tất cả, chỉ cần biết vài điều là chúng ta có thể “chơi” với nhau rồi.

Xin ghi lại 3 lời hứa và 10 điều luật để các phụ huynh có thể hình dung được:

Lời hứa

Tôi lấy danh dự hứa cố gắng hết sức:

1. Làm bổn phận đối với tín ngưỡng tâm linh, Tổ Quốc và quốc gia tôi

2. Giúp ích mọi người bất cứ lúc nào.

3. Tuân theo luật Hướng Đạo.

Luật Hướng Đạo Việt Nam trước 1975:

1. HĐS trọng danh dự, ai cũng có thể tin lời nói của HĐS

2. HĐS trung thành với Tổ quốc, cha mẹ và người cộng sự

3. HĐS giúp ích mọi người bất cứ lúc nào

4. HĐS là bạn của mọi người và coi Hướng Đạo Sinh khác như anh em ruột thịt

5. HĐS lễ độ và liêm khiết

6. HĐS yêu thương các sinh vật

7. HĐS vâng lời cha mẹ, huynh trưởng mà không biện bác

8. HĐS gặp khó khăn vẫn vui tươi

9. HĐS cần kiệm của mình và của người

10. HĐS trong sạch từ tư tưởng, lời nói đến việc làm.

Xin cảm ơn các anh chị đã đọc bài viết này .

Phạm Phú Bình -- Hội Phụ Huynh HĐVN – San Jose, những ngày cuối năm 2011.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổ chức Mindfulness Practice Center (So Cal MPC) thông báo mời quí vị đồng hương ghi danh tham gia khóa thực tập Chánh Niệm qua Zoom, dành cho các phụ huynh muốn học phép sống tỉnh thức để có sự hài hòa, hạnh phúc với các thành viên trong gia đình. Khóa học có chủ đề là “Con đường Hạnh Phúc” Được biết khóa thực tập sẽ kéo dài trong năm buổi qua zoom, mỗi ngày từ 6:00 PM đến 7:30 PM, trong những ngày Thứ Sáu 25/10, 8/11, 22/11, 6/12 và 20/12/2024. Các buổi thực tập được hướng dẫn bởi quí tăng ni tu viện Lộc Uyển (Escondido, California). Các học viên sẽ học cách truyền thông (Communicate) tốt hơn với con em, cải thiện các mối quan hệ gia đình, học các “kỹ thuật” để sống hạnh phúc hơn.
Tại phòng hội Thư Viện Việt Nam, Thành Phố Garden Grove vào lúc 10 giờ sáng thứ Năm, ngày 26 tháng 9 năm 2024, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 18 đã được tổ chức vào ngày 14 tháng 7 năm 2024 tại QD Venue,Westminster
Trong một nỗ lực phát tán những thông tin sai lệch về vaccine, Bộ Y Tế Florida đã yêu cầu người cao niên Florida, những người có nguy cơ mắc covid-19 cao, không nên chích ngừa Covid-19 lập lại trong năm nay.
“Trước khi làm linh mục, tôi là người Việt Nam”. Đó là lời phát biểu của linh mục Nguyễn Hữu Lễ trong buổi ra mắt Bút ký Tôi Phải Sống bằng tiếng Anh (I Must Live do Austin Macauley Publishers xuất bản) tại Little Sài Gòn, quận Cam, Hoa Kỳ chiều 29 tháng 9, 2024.
Tại hội trường Đài Truyền Hình Việt Ngữ Asian World Media số 7400 Hazard Ave Ste # B, Thành Phố Westminster, vào tối Thứ Năm ngày 19 tháng 9 năm 2024, Đài Truyền Hình Việt Ngữ Asian World Media đã long trọng tổ chức lễ Giỗ Tổ ngành Sân Khấu 2024, đông đảo nghệ sĩ tên tuổi trong giới cải lương, tân nhạc, tài tử và các bộ môn văn nghệ cổ truyền, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ cùng đồng hương thân hữu ở Quận Cam, Nam Cali, một số các cơ quan truyền thông đến dự Lễ Giỗ Tổ Sân Khấu.
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace # 3 trên đường Westminster Blvd Thành Phố Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 22 tháng 9 năm 2024, Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Lê Văn Duyệt đã tổ chức ngày Đại Hội Thường Niên 2024 với chủ đề “Việt Nam Trong Tôi”. Tham dự buổi lễ theo lời giới thiệu của cựu Hội Trưởng Vũ Đan cho biết: ngoài một số quý Thầy, Cô và các cựu học sinh Lê Văn Duyệt, còn có các hội cựu học sinh: Gia Long, Trưng Vương, Bưởi, Chu Văn An, Petrusky, Liên Trường Trung Học Tây Ninh, Võ Trường Toản, Viện Việt Học, Khí Công Hoàng Hạc, Hội Bà Triệu… Quan khách có Giáo Sư Phạm Thị Huê, Bà Đặng Kim Trang, Chủ Tịch Cộng Đồng San Diego, Kỹ Sư Tạ Trung, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California… các phái đoàn cựu nữ sinh Lê Văn Duyệt về từ Úc Châu, Canada, và các Tiểu Bang Hoa Kỳ, một số các cơ quan truyền thông và đồng hương thân hữu.
Dân biểu Michelle Steel, người từ lâu tự nhận mình là người ủng hộ nhân quyền tại Việt Nam, đang phải đối mặt với sự chỉ trích vì đã KHÔNG ký một lá thư lưỡng đảng lên án các hành vi vi phạm nhân quyền liên quan đến thảm họa môi trường liên quan đến công ty Thép Formosa Hà Tĩnh năm 2016.
Kể từ sau đại dịch Covid-19, các hình thức mạo danh lừa đảo (scam) qua email, điện thoại tăng mạnh ở Mỹ, gây thiệt hại hàng tỉ đô cho những người dân cả tin. Những kẻ mạo danh thường tự nhận mình thuộc một cơ quan chính phủ như Ủy Ban Thương Mại Liên Bang, Cơ Quan An Sinh Xã Hội; hay một công ty lớn ...
Bốn đHiện nay, ở miền Nam, Bắc California, Houston, Boston, New York, Floria, Seattle, Arizona, v.v., cũng có một số các bạn đã ở 4 đại học xá nói trên. Hy vọng sẽ có một vài bằng hữu đứng ra làm việc này rồi mời bằng hữu sẽ đóng góp ý kiến, thì giờ, tiền bạc cho cuộc họp mặt thành công. Quan trọng nhất là họp mặt, gặp gỡ nhau. Gần 50 năm rồi, 4 đại học xá này đâu có tổ chức họp mặt, dù một lần. Họp mặt có nhiều ý nghĩa, bằng hữu nên xem ai còn ai mất, liên lạc về Việt Nam nếu bằng hữu ở Việt Nam cần giúp đỡ thì người ở hải ngoại giúp người bất hạnh trong nước, nếu bằng hữu trong nước đã từng ở các đại học xá qua đời thì mình giúp cho con cháu của bằng hữu của mình. Các bạn ơi, mong các bạn bỏ một chút thì giờ ngồi lại với nhau nhé. Mong được điện thoại của các bạn. Nếu các bạn đọc được bài này hay nghe radio, xem TV về tin tức của buổi họp mặt các sinh viên của 4 đại học xá Trần Quý Cáp, Minh Mạng, Phục Hưng và Nam Quan, hãy liên lạc với Kiều Mỹ Duyên 714-260-5884.
Vào chiều ngày 3 tháng 9, 2024, tại rạp Frida Cinema, thành phố Santa Ana, Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) chính thức khởi động Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế 2024 (Viet Film Fest-VFF), sự kiện phim ảnh quốc tế thường niên lớn và lâu dài nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.