Hôm nay,  

Dân Thiểu Số Và Đa Số

22/04/200600:00:00(Xem: 3109)

Quốc Hội Mỹ ở thủ đô Washington DC., thảo luận biểu quyết dự luật hợp thức hóa di dân nhập lậu mà báo chí và nhà cầm quyền Mỹ vì lý do tế nhị gọi là "dân nhập cư không có giấy tờ". Thành phố <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Los Angelesvà các thành phố phụ cận Little Saigon có nhiều cuộc biểu tình của người Mễ, người nhiều nước Châu Mỹ La tinh, nói tiếng Y pha nho. Học sinh trung học cũng kéo hàng dọc xuống đường. Điều đó nhắc nhớ lại một vấn đề lớn hơn đã để lại nhiều vết sẹo trong lịch sử Mỹ: vấn đề dân thiểu số và đa số. Hậu quả trầm trọng và bị thảm nhứt là nạn kỳ thị màu da, chủng tộc suýt làm đất nước Mỹ chia đôi với cuộc Nội Chiến.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />


 


Thiểu số theo định nghĩa thông thường là danh từ chỉ một lớp người nào đó có hai đặc điểm sau: (1) khác biệt về sắc thái, dáng vẻ văn hóa, (2) bị thiệt thòi đối xử trong xã hội. Yếu tố sắc thái, dáng vẻ văn hóa quan trọng rõ nét nhứt sắc tộc. Sắc tộc thuộc phạm vi sinh lý di truyền khó thay đổi; văn hóa thuộc phạm vi lối sống chia xẻ và thừa hưởng của xã hội nên dễ hòa nhập. Hai yếu tố khác nhau nhưng hòa hợp được. Một người Mỹ gốc Nhựt dáng vẻ chủng tộc Mongoloid 100% nhưng vẫn có lối sống Mỹ rất chuẩn mực không thua gì Mỹ Trắng. Và yếu tố (2) cảm nghĩ bị thiệt thòi và hậu quả bị thái độ và hành động của đa số phân biệt đối xử  làm cho vấn đề thiểu số - đa số, vấn đề dân đa số- dân thiểu số trở thành một vấn đề lớn cho xã hội Mỹ vốn đa nguyên, đa văn hóa, đa sắc tộc. “Out of many, one” là câu khẩu hiệu lý tưởng người Mỹ chánh trực muốn đạt tới, nhưng nhiều khi rất trục trặc.


 


Vì sự phát triển của đất nước và nhân dân Mỹ nói chung. Theo tin phân tích của báo Washington Post mới đây, hầu hết các nhà dân số học Mỹ tin rằng trong vòng từ 4 đến 8 năm nữa dân thiểu số sẽ đông hơn dân đa số ở hầu hết các thành phố lớn của Mỹ, nhưng cần phải một hay hai thập niên sau cán cân chánh trị địa phương mới mới đổi thay. Nghiên cứu điển hình về thủ đô Washington của Mỹ cho biết cùng lắm là một thập niên nữa thôi, khối thiểu số sẽ đông hơn khối đa số, và điều đó sẽ làm thay đổi bộ mặt kinh tế, chánh trị của thủ đô Mỹ trong một thời gian sau đó. Hiện giờ số người thiểu số đợt tuổi 40 đã nhiều hơn những người đồng trang lứa của khối đa số là Mỹ Trắng. Lúc đó  thủ đô Washington sẽ nhập vào nhóm 5 thành phố đông dân hàng đầu của Mỹ, với dân thiểu số đông hơn đa số, là Miami, Houston, Los Angeles, và San Francisco. Và không bao lâu sau thành phố New Yorkcũng thuộc về nhóm này.


 


Có nhà xã hội học cho ràng sự phân biệt sắc tộc sẽ bớt nhờ hôn nhơn dị chủng tăng gia, nhờ sự tương nhượng quyền lợi nhau và nhờ cơ chế xã hội như Anh văn là chuyển ngữ. Nhưng có người nói khác, sự thay đổi về dân số học sẽ gây ra tranh chấp sắc tộc, và những định chế trước đây làm ra để phục vụ người Da Trắng, người thiểu số không thích nghi, không hòa nhập, và đấu tranh để sửa đổi.


 


Còn đa số không có nghĩa là đông người, nhiều người hơn. Như phụ nữ hiện giờ đã chiếm trên phân nửa nhân loại, những vẫn là thiểu số so với nam giới vì bị yếu tố (2) là thiệt thòi. Liên Hiệp Quốc ước tính đã có từ 113 triệu đến 200 triệu phụ nữ đã mất tích. Mỗi năm có khoảng 3 triệu đàn bà và cô gái mất mạng vì bị ruồng bỏ hay bị bạo hành chỉ vì giới tính của họ. Theo Bà Aayaan Hirsi Ali, một phụ nữ Somalia tranh đấu quyết liệt cho nữ quyền đang bị những người Hồi Giáo cực đoan mưu sát và được bảo vệ 24 giờ một ngày, vạch trần địa ngục trần gian mà phụ nữ trên thế giới đang phải chịu như sau. Phụ nữ thiệt thòi, mất mạng, mất tích tại những quốc gia tiêm nhiễm truyền thống trọng nam khinh nữ. Thai nhi nữ có thể bị phá, lỡ sanh ra rồi tìm cách làm cho chết để còn cơ hội sanh con trai. Thường xảy ra ở Trung Quốc cảnh dùng gối đè, trấn nước hài nhi nữ cho chết, đem con bỏ chợ. Vì lịnh của Đảng CS, một gia đình chỉ được một con. Vì tập tục "nhứt nam viết hữu, thập nữ viết vô", con trai "nối dõi tông đường". Tại những quốc gia mà phụ nữ bị xem là vật sở hữu của đàn ông. Cha anh em trai sẽ giết người phụ nữ khi con, chị hay em gái tự  do chọn bạn trai và ăn ở với người đó. Họ gọi hàng động sát nhân này là giết để bảo toàn danh dự cho gia đình (honor killing). Cô dâu mà gia đình đàng gái không trả đúng số hồi môn cho người chồng cưới cũng bị giết. Họ gọi hành động sát nhân đó cái chết trả nợ hồi môn (dowry death).


 


Việc mua bán nô lệ tình dục vị thành niên giữa các nước giết hại rất nhiều bé gái.


 


Bạo hành trong gia đình cũng là nguyên do làm nhiều phụ nữ chết tại nhiều nước.


 


Không chú ý đến sức khỏe của người đàn bà cũng là nguyên do làm cho 600.000 phụ nữ chết oan uổng mỗi năm trên thế giới. Mỗi ngày trên thế giới có ít nhứt 6.000 bé gái bị cắt xén bộ phận sinh dục để sau này phục vụ sinh lý thỏa mãn ý muốn của người đàn ông như tục bó chân phụ nữ Trung Hoa để làm nẩy nở hông và bộ phận sinh dục của đàn bà nhằm thỏa mãn sinh lý tối đa cho người đàn ông và để đàn bà không đi đây đi đó được. Ngoài xã hội, cũng theo thống kê của cơ quan này, cứ 5 người đàn bà trên thế giới thì có 1 người bị hiếp dâm hay bị mưu toan hiếp dâm.


 


Thế nhưng theo nhà tranh đấu cho nữ quyền gốc Somalianày, những hành động nêu trên tuy là hành động diệt chủng. Những nạn nhân phụ nữ đó trước và trong cái chết, tất cả đều đau khổ, kêu la, khóc than thảm thiết. Nhưng thế giới không nghe được bao nhiêu, và đồng loại nam giới không để ý bao nhiêu. Mà đồng loại nữ cũng đồng lõa khi không để ý đến nỗi khổ của "chút phận đàn bà" và tự mình bỏ rơi con nhỏ, không chăm sóc tới con. Còn các nước thì lơ là ghi nhận, không thống kê kỹ lưỡng nạn nhân phụ nữ chết vì những tội phạm kể trên.


 


Vấn đề thiểu số- đa số là một vấn đề lớn của Nhân loại, chớ không riêng của Mỹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi Nhật để ngắm hoa anh đào vào đầu tháng 4 năm 2025, gia đình tôi check-in tại một khách sạn ở Osaka. Đang loay hoay tìm tiếng Anh đơn giản để nói chuyện với một tiếp tân người Nhật, thì một cô nhân viên khác đến cười tươi và hỏi: “Cô chú là người Việt Nam?” May quá, gặp được đồng hương rồi! Cô bé tên Q., đưa chúng tôi sang bộ phận check-in dành cho khách ngoại quốc. Cô cho biết mình làm ở khách sạn đã gần hai năm. So với một số đồng nghiệp người Nhật, tiếng Anh của cô khá hơn, cho nên công việc cũng ổn định. Q. quê ở Đà Nẵng, gia đình vẫn còn ở đó. Cô sang Nhật sáu năm trước để đi du học; nay đã đi làm, đang chờ đủ điều kiện để nộp đơn xin thành thường trú nhân.
Hội Nhiếp Ảnh PSCVN ở Nam Cali, Hoa Kỳ đã tổ chức một buổi trưng bày cả trăm bức ảnh của hơn 60 hội viên và bạn hữu. Dưới sự hỗ trợ và góp sức của rất nhiều người, thêm sự bảo trợ của Dân Biểu Tạ Trí buổi khai mạc đã diễn ra rất long trọng và đông đảo quan khách tham dự. Người Việt ở khắp nơi đã đến tham dự và xem triển lãm trong vòng hai ngày 26 và 27 tháng Tư, năm 2025 tại phòng khánh tiết của Khu Bolsa Row, trung tâm của thủ đô người Việt tị nạn "Little Saigon". Buổi triển lãm còn có thêm sự góp mặt của Hội Hoa Lan của Ông Hà Bùi với những giò Lan đủ màu được sắp xếp hài hoà trong một khung cảnh lịch sự, ấm cúng và trang nhã. Ngoài ra, Tối Thứ Bảy ngày 26 còn có một buổi văn nghệ giúp vui của Ban Nhạc "No Name Band" do Trần Tùng điều khiển với sự góp mặt của ca sĩ Trọng Nghĩa trong chủ đề Romanza Night.
Mỗi ngày, tôi đều nhắc mình rằng: Chúng ta phải giữ gìn câu chuyện này, phải kể lại trung thực, để không ai – kể cả chế độ cộng sản – có thể viết lại lịch sử của chúng ta. Tôi mong các đồng nghiệp trong Quốc Hội hãy cùng tôi không chỉ tưởng nhớ những nỗi đau mà chúng tôi đã trải qua, mà còn tôn vinh tinh thần bất khuất của người Việt Nam. Hãy vinh danh các cựu chiến binh – cả Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa – những người đã hy sinh cho tự do. Và trong ngày kỷ niệm đau thương này, hãy cùng nhau nhắc lại cam kết: giữ vững các giá trị quan trọng nhất – dân chủ, nhân quyền, và khát vọng sống tự do.
Diasporic Vietnamese Artists Network – DVAN và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (Vietnamese American Arts & Letters Association - VAALA) hân hạnh giới thiệu chương trình đặc biệt mang chủ đề “Five Decades in Diaspora: A conversation with Viet Thanh Nguyen & An-My Le” (Năm Thập Niên Hải Ngoại: Mạn đàm cùng Việt Thanh Nguyễn và An-Mỹ Lê), nhằm đánh dấu cột mốc lịch sử: 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam. Chương trình sẽ diễn ra vào Chủ Nhật, ngày 4 tháng 5, năm 2025, từ 1:30 đến 3:30 chiều, tại Delhi Center ở Santa Ana, California.
Thành phố Garden Grove sẽ có buổi lễ tuyên dương những sinh viên đại học sống tại Garden Grove cho thành tích học tập của họ. Các sinh viên undergraduate, post-graduate, hoặc sắp ra trường mùa học 2025 đồng thời là cư dân Garden Grove có thể liên lạc với Thành phố để tham gia chương trình ‘Garden Grove College Graduates' Reception’ được tổ chức vào Thứ Ba, 10 tháng Sáu, 2025. Hạn chót để ghi danh là Thứ Ba, 27 tháng Năm, 2025 trên website ggcity.org/grads.
Năm nào 30 tháng 4 cũng là ngày quan trọng đối với mọi người Việt. Người gọi đó là ngày “thống nhất đất nước”, người thì coi là ngày “quốc hận”. Năm nay là năm thứ 50, dù đứng ở phía nào, chính kiến nào, ngày này lại càng có ý nghĩa đặc biệt. Đặc biệt bởi con số “50” tròn trịa; đặc biệt vì dù được xem là ngày đất nước thống nhất, lòng người vẫn chia xa; đặc biệt cũng là bởi vết thương không lành, còn đầy tủi hờn chưa vơi của nửa còn lại – quốc hận.
Cuộc vui nào rồi cũng tan, buổi sum họp nào rồi cũng phải chia lìa, cho dù cuộc vui, cuộc họp mặt ấy hoan hỷ, thanh tịnh và tràn đầy ý nghĩa. Lễ Phật đản chung ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn đã khép lại, quý thầy đã quay về bổn tự, quý đồng hương Phật tử về lại nhà và tiếp tục công việc mưu sinh. Đất trời Hoa Thịnh Đốn vẫn trong xanh và cao rộng như tư thuở tạo thiên lập địa. Ấy vậy mà dường như có điều chi khác lạ? Phải chăng là đồng vọng âm thanh và hình ảnh của những ngày lễ Phật đản sinh?
Khi có hỏa hoạn, Bạn phải gọi Sở Cứu Hỏa. Khi Bạn đang ở trong tâm trạng khủng hoảng về tinh thần thì Bạn cần phải làm gì? Hãy liên hệ với OC Links để được tư vấn.
Ngày 4/1/2025, trong phòng House Press Gallery của Capitol Hill, giữa hàng trăm dân biểu chuẩn bị tuyên thệ nhậm chức, có một người đàn ông gốc Việt, nắm chặt tay cậu con trai nhỏ của ông, đứng trò chuyện với các dân biểu, thượng nghị sĩ khác. Vài tiếng sau đó, cùng với các dân biểu đắc cử trên khắp tiểu bang nước Mỹ, ông đưa tay tuyên thệ, chính thức trở thành dân biểu liên bang gốc Việt đầu tiên đại diện cho Little Saigon trong 50 năm qua.
Trong chuyên mục này, chúng tôi sẽ nâng cao nhận thức về bệnh loãng xương, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tầm soát sớm và chẩn đoán kịp thời, đặc biệt tập trung vào phụ nữ lớn tuổi trong cộng đồng người Mỹ gốc Á, người Hawaii bản địa và người dân đảo Thái Bình Dương.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.