Hôm nay,  

Pháp Luật Phổ Thông

07/08/200600:00:00(Xem: 3453)

[LS Lê Đình Hồ là tác giả cuốn "Từ Điển Luật Pháp Anh Việt-Việt Anh" dày 1,920 trang vừa được xuất bản. Qúy độc giả có thể mua sách qua internet bằng cách lên Website Google (google.com) đánh máy chữ "ho ledinh", rồi theo sự hướng dẫn của các websites.]

Hỏi (ông Trần Liên Anh): Bạn của con tôi bị tòa thâu hồi bằng lái 2 năm vì tội uống rượu lái xe. Vì bị cấm lái xe nên bạn của cháu đã nhờ cháu đến nhà đưa bạn đi công chuyện. Khi cháu đến nhà người bạn thì được người bạn trao cho chìa khóa xe của bạn cháu, rồi yêu cầu cháu đưa bạn ra city.
Khi cháu và bạn cháu chuẩn bị đi thì người share nhà của bạn cháu hỏi "Tụi mầy lấy xe tao đi sao không xin phép" bạn của cháu trả lời rằng: "Tụi này đi chừng 1 tiếng sẽ về." Ông ta bèn nói: +a chìa khóa xe ngay cho tao, còn không thì tao sẽ đi thưa cảnh sát. Không có bằng mà lái xe hả." Cháu cho biết là bạn của cháu bảo cháu rằng "kệ ổng, mình cứ đi rồi sẽ mang xe về sau."
Thế là cháu cùng bạn mở cửa phia sau nhà để đi. Tuy nhiên, người này đã đến và giựt lại xâu chìa khóa. Theo sự yêu cầu của người bạn, cháu đã phụ bạn cháu lấy lại xâu chìa khóa xe trong tay người đó.
Sau đó cháu cùng bạn cháu lái xe mãi đến gần chiều mới mang xe về.
Trong lúc đó người share nhà đã đi báo cảnh sát về sự việc.
Không may cho cháu và người bạn. Trên đường về, cảnh sát đã chận xe thổi rượu, và cháu và bạn cháu bị phạt về tội lái xe không có sự đồng ý của người chủ. Mãi cho đến lúc đó cháu mới biết là bạn của cháu đã chuyển tên xe sang cho người share nhà kể từ ngày bằng lái bị thu hồi, mặc dầu bạn cháu cho biết rằng người mua xe vẫn chưa trả tiền đủ.
Cháu đã ra tòa và không chịu nhận tội, hiện cháu đang được tại ngọai chờ ngày xét xử.
Xin LS cho biết là hình phạt dành cho tội trạng này có nặng không" Nếu cháu nhận tội thì có được tòa khoan hồng hay không"

*

Trả lời: Điều 154C(1) Đạo Luật Hình Sự (Crimes Act) quy định rằng: "Người hành hung người khác với ý định lấy xe, mà không có sự đồng ý của chủ nhân, hoặc không có sự đồng ý của người có quyền sở hữu pháp định về chiếc xe đó, lấy và lái đi, hoặc lấy chiếc xe đó nhằm mục đích để lái . . . sẽ bị tù 10 năm." (A person who: (a) assaults another person with intent to take a motor vehicle and, without having the consent of the owner or person in lawful possession of it, takes and drives it, or takes it for the purpose of driving it, . . . is liable to imprisonment for 10 years).
Trong vụ Regina v Robert Stewart Campbell [2003] NSWCCA 176. Tình tiết trong vụ đó có thể được lược thuật như sau: Vào khỏang 9.20 tối ngày 27.2.2002 bị cáo đạp xe đến trạm xăng Woolworths tại vùng Wyoming. Trong lúc ông McPhee vừa đổ xăng xong, ông ta đang ngồi trong xe chờ người bạn gái của ông là cô Grundy đang vào quầy để trả tiền xăng, thì bị cáo bèn tiến đến gần ông McPhee và nói: "tôi cần quá giang" (I need a lift. I need a ride).
Ông McPhee nói "không được" (No). Vào lúc đó, cô Grundy đã trở lại xe và nói "tránh ra" (go away). Bị cáo bèn mở cánh cửa phía bên tài xế. Ong McPhee toan cài dây nịt an tòan lại, nhưng bị cáo đã nắm lấy tay ông và giựt dây nịt an tòan không cho ông cài lại.
"Bị cáo bèn đánh ông McPhee hướng những quả đấm vào đầu ông ta nhưng ông McPhee đã xoay xở để đở những cú đấm đó" (The accused then punched at McPhee aiming blows to his head but Mr McPhee managed to block the punches).


Ông McPhee bèn ra khỏi xe và kéo bị cáo đến chiếc xe đạp nhưng bị cáo đã bị đẩy té trên mặt đất. Sau đó bị cáo đã nắm lấy ông McPhee và đẩy ông xuống mảnh vườn gần đó. Bị cáo đã đẩy ông McPhee xuống đường trong lúc có xe đang chạy đến. Chiếc xe đã ngừng lại đúng lúc.
Bị cáo bèn chạy đến chiếc xe, trong lúc đó cô Grandy nhận ra được đó là xe của mẹ cô ta, và mẹ cô là bà Natalie Grandy đang lái. Vào lúc đó, bị cáo cố mở cửa phía tài xế, nhưng cửa đã khóa chốt, bị cáo cố đập bể cửa kiếng, nhưng không được, bèn chạy ngược qua phía bên kia để mở cửa xe. Ong McPhee bèn bảo bà Grandy "lái chạy đi" (go, go, go), nhưng bị cáo đã mở cửa và nhảy vào ngồi trong xe. Vào lúc đó ông McPhee mở cửa xe để giúp bà Grandy ra khỏi xe, nhưng "bị cáo đã chồm người qua phía bà Grandy, 2 tay cầm lấy tay lái và đặt chân phải lên bàn đạp ga" (the accused lent over Mrs Grandy and grabbed the steering wheel with both hands and put his right foot over to the accelerator pedal).
Chiếc xe chạy về hướng Pacific Hwy, và chỉ ngừng lại sau khi đụng phải một chiếc xe khác. Sau khi xe dừng lại bị cáo đã lấy chìa khóa của chiếc xe kia rồi đề máy và lái đi. Vào lúc đó nhiều người đã chứng kiến những gì đã xảy ra, họ lái xe theo bị cáo và báo cho cảnh sát. Cuối cùng bị cáo đã bị bắt và bị cáo buộc về các tội: Lái xe không có sự đồng ý của chủ nhân, cùng với tội hành hung với ý định lấy xe và lái đi mà không có sự đồng ý của chủ nhân. Tòa đã tuyên án 4 năm tù ở và buộc bị cáo phải thụ hình tối thiểu là 18 tháng [các tội trạng khác cũng đã được xử với những bản án nhẹ hơn và buộc phải thụ hình cùng lúc]. Bị cáo bèn kháng án vì cho rằng bản án quá nặng.
Luật sư của bị cáo đã đệ trình bản tường trình về trạng thái tâm lý của bị cáo vào lúc phạm tội. Bằng chứng cho thấy rằng 7 ngày trước khi bị cáo phạm tội, đương sự đã xử dụng nhiều amphetamine. Ngòai ra bị cáo còn bị chấn thương nảo trong một tai nạn xe cộ trước đây.
Vào lúc xử án, bị cáo được 32 tuổi, có tiền án hình sự với những tội trạng nhẹ liên hệ đến ma túy.
Vào thuở ấu thơ, bị cáo đã bị thiếu sự thương yêu đùm bọc. Bị cáo đã từng bị đưa vào cô nhi viện khi mẹ của bị cáo bị bệnh nặng sau và khi em của bị cáo ra đời.
Sau khi được mẹ nhận lại về nuôi, thì cha mẹ của bị cáo bị lại ly dị. Khi bị cáo được 20 tuổi thì em của bị cáo đã tự tử. Bị cáo phải đi nhận diện và nhận xác của em mình, và bà chánh án tọa xử đồng ý rằng việc này đã ảnh hưởng đến việc bị cáo xử dụng ma túy. Tòa cũng đã lưu ý đến việc bị cáo đã bị tai nạn xe cộ vào năm 2001 và bị chấn thương não, sau đó gia đình bị tan vỡ.
Luật sư của bị cáo chỉ dựa vào lý do là bà thẩm phán tọa xử đã không lưu ý đến trạng thái tâm thần của bị cáo và lúc phạm tội.
Tuy nhiên, Tòa Khang An Hình Sự đã cho rằng bản án mà vị chánh án tọa xử  đưa ra là thích đáng, vì thế tòa đã quyết định giữ y án.
Dựa vào luật pháp cũng như phán quyết vừa trưng dẫn, ông có thể thấy được tội trạng mà cháu bị cáo buộc là một tội trạng nghiêm trọng, và hình phạt dành cho tội trạng đó, nếu bị tòa kết buộc, sẽ là một bản án tù.
Tuy nhiên, việc cháu hòan tòan không hề hay biết về chiếc xe của bạn cháu nay đã thuộc về người khác là lý do có thể trưng dẫn để biện minh cho hành động và tội trạng mà cháu bị cáo buộc.
Thực ra nếu cháu nhận tội và nếu cháu chưa hề có tiền án, có việc làm ổn định, thì hình phạt nặng nhất trong trường hợp này sẽ là một bản án treo hoặc một hình phạt tiền và buộc cháu phải giữ gìn tánh hạnh trong một thời gian nào đó. Nếu ông còn thắc mắc, xin điện thọai cho chúng tôi để được giải đáp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày hôm nay, 15 tháng 5, ba Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ đại diện cho cộng đồng người Việt tại Quận Cam, bao gồm có Dân Biểu Lou Correa (CA-46), Dân Biểu Alan Lowenthal (CA-47), và Dân Biểu Harley Rouda (CA-48) đã gửi một lá thư đến cho Thống Đốc Gavin Newsom của Tiểu Bang California liên quan đến phát biểu gần đây của ông về các tiệm nail cũng như việc lời nói của ông đã gây nên nhiều sự quan tâm và đau buồn trong cộng đồng người Việt, đặc biệt là tại Little Saigon.
Nghị Viên của thành phố Santa Ana ông Jose Solorio công bố Hội Đồng Thành Phố Santa Ana cấp $500.000 đô la từ ngân sách, để trợ cấp tiền thuê nhà cho những người có thu nhập thấp, việc trợ cấp này dành cho những cư dân không thể trả tiền thuê nhà của họ vì bị ảnh hưởng bởi nạn Covid-19. Hội đồng thành phố đã phê chuẩn kế hoạch tài trợ đáp ứng nhu cầu các nạn nhân của đại dịch gọi là Quỹ Giúp Tiền Thuê Nhà Khẩn Cấp vì Coronavirus (Cornavirus Emergency Rental Relief Fund) bao gồm việc cấp ngân quỹ bổ sung để giúp tiền thuê nhà cho các cư dân Santa Ana có thu nhập thấp. Cư dân nào đã bị ảnh hưởng bởi nạn Covid-19 có thể ghi danh để nhận tới $1,500 đô la hỗ trợ khẩn cấp để trả tiền thuê đối với bất kỳ khoản tiền thuê nào bị ảnh hưởng sau ngày 19 tháng 3 năm 2020.
Ông Tâm Nguyễn đã phát biểu về phản ứng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt đối với phát ngôn của thống đốc Newsom, nhằm làm việc với các nhà chức trách tiểu bang để tăng cường an toàn, và nỗ lực tình nguyện để quyên góp gần 1.000.000 thiết bị bảo hộ cá nhân cho các nhân viên tuyến đầu chống dịch
xét nghiệm miễn phí: thứ bảy, 16 tháng 5/2020 tai bãi đậu xe nhà thờ Holy Spirit Catholic Church ở Fountain Valley - quý vị nào chưa bao giờ thử nghiệm, xin vui lòng đến từ 8:00AM đến 12:00PM. Những quý vị nào có hẹn tuần trước và đã lỡ hẹn, xin vui lòng đến sau 12:00PM để có thể được thử nghiệm.
Khi số người nhiễm COVID-19 tiếp tục tăng, chúng ta nên lưu tâm đến một tai họa khác của đại dịch này - các doanh nghiệp nhỏ. Đặc biệt, các doanh nghiệp nhỏ thuộc sở hữu của người Mỹ gốc Á từ lâu đã là huyết mạch của cộng đồng và nền kinh tế Quận Cam trong nhiều thập kỷ, đặc biệt là tại các thành phố Westminster, Garden Grove và Irvine của chúng ta.
Kính thưa quý Ông Bà, Anh Chị Em, Tuy bị đại dich Covid-19 ảnh hưởng, cuộc thi Ước Mơ Việt kỳ I đã kết thúc tốt đẹp. Kết quả đã được công bố trong thông báo số 8, ngày 20 tháng 4. Bảng Ban Khen và giải thưởng đã được gửi qua Bưu Điện đến tất cả thí sinh.
25 cơ sở phục vụ khách hàng có cuộc hẹn và giao dịch phải cần đến trực tiếp, khách hàng được nhắc sử dụng các dịch vụ từ xa trực tuyến và mở rộng dịch vụ ảo, dịch vụ thay thế
Trong buổi nói chuyện hôm qua, tôi đã đưa ra vấn đề về lời tuyên bố của Thống đốc Newsom rằng sự lây lan cộng đồng Covid-19 được biết đến đầu tiên phát xuất từ một tiệm nail. Tôi cũng nói với cô Priscilla rằng cộng đồng người Việt chúng ta rất nhạy cảm với tuyên bố của Thống đốc vì 80% nhân viên và chủ tiệm nail là người Mỹ gốc Việt. Cô ấy nói với tôi rằng Thống đốc đã nhận thức được vấn đề này và đã cố gắng giải thích để tránh gây sự ngộ nhận về lời tuyên bố của ông trong những ngày qua. Cô ấy có nhờ tôi cho lời khuyên về vấn đề này.
Những thanh tra bưu điện trên toàn cõi Hoa Kỳ làm việc chăm chỉ để bảo vệ thư từ của bạn. Nhưng với việc giao thư cho hơn 100 triệu địa chỉ, Sở Bưu Điện cũng không thể làm công việc này một mình.
Vào lúc 8:00 sáng (giờ Cali) ngày 11 tháng 5 2020, Tổ Chức Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam đã tổ chức lễ kỷ niệm năm thứ 26 Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.