Hôm nay,  

Tin Ngắn Hoa Kỳ

27/02/201100:00:00(Xem: 3852)
Tin Ngắn Hoa Kỳ

Cali: Top 10 Thuế Tiểu bang, Địa Phương Cao

SAN FRANCISCO - Một nghiên cứu cho thấy rằng California là một trong 10 tiểu bang đứng đầu mà người dân phải trả thuế tiểu bang và địa phương cao nhất.
Theo các phát hiện từ nghiên cứu được thực hiện bởi the Tax Foundation, California xếp hạng thứ 6 trong danh sách các tiểu bang thuế cao nhất. Nghiên cứu cho thấy rằng trong năm 2009, các cư dân California đã trả 10.6% tiền lương của họ cho thuế tiểu bang và địa phương.
New Jersey xếp hạng thứ 1 trong danh sách, với các cư dân của tiểu bang trả 12.2% tiền lương cho thuế tiểu bang và địa phương trong năm 2009, trong khi Alaska trả thuế ít nhất ở mức 6.3%.

+++++

San Francisco: Giá Xăng Cao Nhất Mỹ

SAN FRANCISCO - Khi giá xăng lên như hỏa tiễn trên khắp nước giữa lúc căng thẳng diễn ra tại Trung Đông, không một thành phố nào ở Mỹ rơi vào tình trạng bị thiệt hại nặng nề hơn San Francisco.
Sau một đợt gia tăng 3% trong thời gian hơn một tuần lễ, thành phố [San Francisco] hiện có giá xăng cao nhất trên toàn quốc, theo phúc trình của ABC trên đài truyền hình KGO-TV cho biết.
Giá xăng trên khắp thành phố đạt tới mức $3.79 đô la cho một gallon, với giá được dự đoán sẽ còn gia tăng hơn nữa trong vòng từ 7 tới 10 ngày tới.
Giá xăng hiện tại ở San Francisco là khoảng 20% cao hơn tháng 2 năm 2010.

+++++

Cali: Giá Bảo Hiểm Xe Giảm Trung Bình 3%, năm 2010

Giá bảo hiểm xe trung bình trong 6 tháng tại California đã giảm khoảng 3% trong năm ngoái tới $809 đô la, theo InsWeb Corp., công ty cung cấp định giá bảo hiểm trên mạng có trụ sở tại Gold River, cho biết.
Cùng khoảng thời gian 12 tháng ở trên, giá bảo hiểm xe trung bình trên toàn quốc đã giảm khoảng 5.5% tới $675 đô la.
InsWeb nói rằng những tài xế lái xe đàn ông ở California phải trả tiền bảo hiểm cao hơn phụ nữ - trung bình $836 đô la so với $772 đô la cho 6 tháng.
Các tài xế trẻ trong nhóm tuổi 19 phải trả đắt nhất - trung bình $2,141 đô la. Ở lứa tuổi từ 20 tới 24 phải trả trung bình $1,145 đô la.
Tiền bảo hiểm xe trung bình thấp nhất trong tiểu bang, $654 đô la, là những người trong lứa tuổi từ 50 tới 59.

+++++

Nữ Chiến Binh Mỹ

WASHINGTON -- Bộ Quốc Phòng Mỹ phúc trình rằng 1/3 phụ nữ trong quân đội sẽ bị tấn công tình dục hay bị hiếp dâm bởi chính các quân nhân Mỹ.

Tỉ lệ hiếp dâm trong quân đội cao gấp đôi ngoaì đời thường, theo lời báo nguy của nữ dân biểu Jane Harman (Dân Chủ-Calif.), và nói, “Phụ nữ trong quân lực Mỹ nhiều cơ nguy bị đồng đội hiếp dâm hơn là cơ nguy bị bom đạn quân thù giết chết tại Iraq.”
Bộ Quốc Phòng Mỹ nói trong phúc trình, có 80% vụ hiếp dâm trong quân đội không được báo cáo vì nạn nhân sợ bị mắc cỡ cô lập, hoặc sợ bị trừng phạt và hoặc sợ bị làm mất sự nghiệp.

+++++

Cựu Lạt Ma Tại UCLA

LOS ANGELES, Calif. -- Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ tới trường Đaị Học UCLA vào ngày 2-5-2011 với 2 sự kiện giành cho công chúng bảo trợ bởi Học Viện Quốc Tế UCLA International Insitutevà Trung Tâm Nghiên Cứu Phật Giáo UCLA Center for Buddhist Studies.
Một trong hai buổi này, là cuộc đối thoaị giữa Đức Đạt Lai Lạt Ma và các nhà khoa học não bộ UCLA, và cũng hoàn tất hành trình nửa thế kỷ của một giáo sư UCLA chuyên về Phật Giáo Tây Tạng, về thiền định và về y khoa.
Năm 1958, cậu bé 4 tuổi Lobsang Rapgay và gia đình bỏ trốn khỏi Lhasa để sang Ấn Độ, 7 ngày đêm vượt Hy Mã Laạ Sơn.
Bây giờ Rapgay là giáo sư nghiên cứu tâm lý tại UCLA và là người tổ chức cuộc hội ngộ ngày 2 tháng 5-2011 trong đó Đức Đạt Lai Lạt Ma và các khoa học gia UCLA bàn về cách Phật Giáo và khoa thần kinh học Tây Phương có thể bổ sung nhằm giúp con người thêm sức sáng tạo, năng động và từ bi.
GS Rapgay là tu sĩ Phật Giáo Tây Tạng trong 18 năm trước khi hoàn tục.

+++++

Cali Cấm Mọi Thứ Quà Tặng Để Tiết Kiệm 25 triệu/Năm

SACRAMENTO - Tiểu bang California không còn bao nhiều tiền nữa, đó là lý do Thống Đốc Jerry Brown ra chỉ thị cho tất cả các cơ quan tiểu bang ngưng tất cả các món quà tặng kỷ vật -- cho dù là những món thường lệ như dây chìa khóa, ly cà phê khắc chữ, áo T-shirts, đồ chơi...
Brown nói, khi tất cả công sở California ngưng mọi hành vi trao quà tặng kỷ vật, tiểu bang sẽ tiết kiệm 25 triệu đô cho ngân sách.
California hiện là tiểu bang mang nợ nhiều nhất Hoa Kỳ, và trong vài năm qua đã bơm tiền cho các món kỷ vật làm quà tặng như thế.
Brown viết trong quyết định, "Không một xu nào từ công quỹ được quyền xài cho đèn pin, gạt tàn thuốc hay các thư không cần thiết, mà hầu hết rồi sẽ lại đưa vào thùng rác. Từng đồng đô la công quỹ chúng ta tiết kiệm được sẽ là tiền mà chúng ta chi trả cho các dịch vụ công cộng cần thiết."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Jena, Louisiana – một thị trấn 4.000 dân lọt thỏm giữa rừng thông – nơi bảng hiệu đầu làng ca ngợi đội bóng nữ vô địch của bang, nhưng cách đó chỉ ba dặm, sau hàng rào kẽm gai và lời Kinh Thánh treo lủng lẳng, là Trại Giam ICE đồ sộ - do GEO Group điều hành. Nơi đây hiện giam giữ hơn 1000 người – phần lớn chưa từng bị kết tội hình sự, nhiều người chỉ là dân đang xin tị nạn hợp pháp, số còn lại chưa kịp hiểu vì sao mình bị bắt...
Chiến dịch chống di dân của chính phủ Trump vẫn đang diễn ra toàn diện, với các hình thức ồn ào như đưa ICE vào trường học, cho đến những dự luật ít người chú ý. Nằm trong hơn một nghìn trang của dự luật mang tên “Big & Beautiful Bill” đã được Hạ Viện thông qua vào tháng trước là đề nghị áp dụng mức thuế 3.5% đối với tiền kiều hối, chuyển từ Mỹ sang các nước khác. Những người Việt ở Mỹ đã từng đi làm gởi tiền về giúp đỡ gia đình ở Việt Nam không xa lạ gì với dịch vụ chuyển tiền này.
Donald Trump không đội vương miện, nhưng ông đã luyện được cách bắt cả một đảng chính trị quỳ gối. Và cũng như các ông vua cổ đại, ông không cần luật – ông chính là luật. Nếu Toà Tối cao chống đối, ông sẽ gọi đó là “phản quốc.” Nếu truyền thông phản biện, ông gọi đó là “tin giả.” Nếu có cuộc bầu cử mà ông thua, ông sẽ bảo đó là “gian lận.” Và nếu có ai dám nói điều gì khác, ông sẽ gửi quân đội tới – như ông đã làm ở Los Angeles, để dạy cho đám biểu tình “hỗn xược” ấy một bài học về dân chủ... bằng đạn cao su và lựu đạn cay.
Phần trình diễn chính, ước mơ của Trump bắt đầu. Dưới cái nóng oi bức hơn 80oF, vài trăm người thưa thớt trên hàng ghế khán đài dõi theo cuộc diễn hành nhàm chán, yên tĩnh. Những đoàn lính thuộc các quân chủng khác nhau tuần tự đi qua, chậm rãi, yếu ớt. Bước chân không đồng nhịp. Đôi tay của họ thừa thãi, có cảm giác như họ không biết cất nó vào đâu. Gương mặt của họ không khác với hai vị quân nhân trên chuyến tàu điện ngầm vài giờ trước đó, gương mặt bất chí khí.
Vào Thứ Bảy này, thủ đô Washington D.C. sẽ tổ chức một cuộc duyệt binh lớn để mừng 250 năm ngày thành lập Lục Quân Hoa Kỳ – trùng đúng ngày sinh nhật lần thứ 79 của tổng thống Donald Trump. Nhưng không chỉ có xe tăng, quân nhạc và pháo hoa, cùng lúc đó sẽ có hàng ngàn cuộc biểu tình nổ ra khắp nước Mỹ, với một thông điệp rất rõ ràng: "Chúng tôi không muốn một vị vua." Nếu có ý định tham dự cuộc biểu tình No Kings một cách hiệu quả và an toàn, bạn đọc nên ghi danh tham gia tại trang chính thức của chiến dịch biểu tình hoặc qua các tổ chức vận động tại địa phương. Trang chính của No Kings: truy cập NoKings.org, vào mục Attend (tham dự) hoặc Find an event near you (tìm một cuộc biểu tình gần bạn) để xem danh sách sự kiện theo từng khu vực. Trang này cung cấp bản đồ tương tác giúp bạn chọn và ghi danh rõ địa điểm mình muốn tham gia. Và nhớ rằng biểu tình ôn hoà ở nơi công cộng (đường phố, vỉa hè, công viên) là quyền được Tu Chính án thứ nhất bảo vệ.
Tổng thống Mỹ Donald Trump mạnh mẽ theo ý nghĩa tương đối, sau khi phá hủy các định chế, những gì còn lại là sự hiện diện của Trump được bao quanh bởi những kẻ bất tài. Nhưng Trump yếu đuối bởi vì đã phá hủy quá nhiều năng lực của nhà nước, Hoa Kỳ không có công cụ thực sự để đối phó với các nơi khác trên thế giới. Trong hai tháng qua, giới đầu tư tài chính đã đưa ra một chiến lược giao dịch mới, dựa trên một quy tắc đơn giản: Trump luôn là kẻ rút lui – Trump Always Chickens Out (TACO). Tổng thống Mỹ đe dọa sẽ áp thuế ào ạt về nhập khẩu đối với bạn cũng như thù, hoặc loại bỏ vị Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang, chỉ lùi bước khi đòn roi của thị trường áp đặt kỷ luật không khoan nhượng. Sau đó, Trump quay trở lại thuế quan, chỉ để lùi lại một lần nữa.
Những gì chúng ta chứng kiến ngày hôm nay sẽ tiếp tục là chiều hướng nguy hiểm của chính quyền này, đe dọa bất kỳ ai đứng lên và bất đồng quan điểm với họ. Khi gần như toàn bộ thành viên Cộng Hòa ủng hộ hành động tấn công một thượng nghị sĩ vì quyền đặt câu hỏi thì điều này cho thấy, “đây không còn là nước Mỹ mà tôi biết,” như lời Thượng Nghị Sĩ Lisa Murkowski của Alaska thốt lên.
LOS ANGELES — Sáng nay, một hình ảnh gây bàng hoàng đã lan truyền khắp truyền thông Hoa Kỳ: Thượng nghị sĩ Alex Padilla, đại diện tiểu bang California, bị nhân viên mật vụ đè úp xuống hành lang, còng tay như một kẻ phạm pháp chỉ vì Ông lên tiếng trong một buổi họp báo. Sự việc xảy ra tại trụ sở liên bang ở Los Angeles, khi Bộ trưởng Nội an Kristi Noem đang trình bày về các cuộc bố ráp di dân gần đây. Trước mặt báo chí và giới chức công lực, ông Padilla, sinh trưởng tại chính thành phố này, đã lên tiếng: “Bà cứ khăng khăng thổi phồng mọi chuyện.” Ngay sau đó, hai người đàn ông được nhận diện là mật vụ thuộc Bộ Nội an tiến lại gần, áp sát ông Padilla vào tường và dùng vũ lực đẩy ông ra khỏi hội trường qua cửa sau. Trên đường bị áp giải, ông vẫn cất cao giọng: “Tôi là Thượng nghị sĩ Alex Padilla, tôi có điều muốn hỏi bà bộ trưởng.”
Trong một cuộc họp báo trên mạng do American Community Media tổ chức, các chuyên gia y tế thảo luận về hậu quả nguy hiểm của những quyết định mới của Bộ Y Tế liên quan đến khuynh hướng chống vaccine; cũng như cắt giảm ngân sách những chương trình y tế công toàn cầu của chính phủ Hoa Kỳ.
Lịch sử cho thấy: khi một nhà độc tài dựng nên hệ thống đàn áp, thì hệ thống đó không chỉ nhắm vào kẻ “bị xem là đe doạ” — mà có thể quay sang đàn áp bất kỳ ai. Trump và chính quyền ông đang gấp rút xây dựng hệ thống đó, qua năm bước rõ ràng: Tuyên bố tình trạng khẩn cấp, dựa vào các thuật ngữ như “nổi loạn”, “nổi dậy” hay “xâm nhập.” Lấy cớ đó để triển khai lực lượng vũ trang liên bang vào nội địa. Cho phép các lực lượng này thực hiện bắt giữ hàng loạt, không trát, không thủ tục pháp lý. Mở rộng hệ thống trại giam, khu tạm giữ trên toàn quốc. Khi căng thẳng đủ lớn — ban bố thiết quân luật.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.