Hôm nay,  

Hãy Thức Dậy!

12/06/202518:35:00(Xem: 1640)
Alex Padilla
Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla trả lời báo chí sau khi bị mật vụ tấn công. 

Khoảng 4 giờ chiều thứ Năm 12/6, khoảng vài chục dân biểu đảng Dân Chủ Hạ Viện cùng đi đến văn phòng Thượng Nghị Sĩ John Thune (Cộng Hòa – South Dakota), lãnh đạo khối đa số Thượng Viện, ở Washington DC. “Cuộc tuần hành” – theo cách gọi của các dân biểu – yêu cầu phải ngay lập tức điều tra và buộc Bộ Nội An (DHS) chịu trách nhiệm về vụ tấn công và giam giữ Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla vừa xảy ra ở California.

Hình ảnh từ video cho thấy đoàn người bước đi nhẹ nhàng, như đang tiến vào một cuộc họp khác sau cuộc bỏ phiếu vừa xong ở Hạ Viện. Tờ Politico tường thuật, cuộc gặp không thành công. Cả Mike Johnson lẫn John Thune đều vắng mặt.  

May mắn, bên ngoài tòa nhà văn phòng các dân biểu, là một số tiếng nói giận dữ, mạnh mẽ có thể nhất trong sáu tháng qua. Dân biểu Eric Swalwell đứng trước ống kính, và nói:

“Bộ trưởng DHS Kristi Noem phải từ chức. Bà ta đã trục xuất một đứa trẻ bốn tuổi bị ung thư, giam giữ (lầm) một cảnh sát liên bang Hoa Kỳ và bắt giữ hai thành viên của Quốc hội. Người dân Mỹ đã mất lòng tin vào bà ấy. ICE phải ngừng khủng bố vào cộng đồng của chúng ta. Và người dân, các bạn có thể làm gì? Đó là thứ Bảy này, 14/6, ngày No King Day, khoảng 2,000 cuộc biểu tình diễn ra khắp cả nước. Người dân Mỹ, hãy lên tiếng, hãy xuống đường. Nếu chúng ta không lên tiếng, nền Dân Chủ sẽ chết.” 

Bên cạnh ông cựu Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi và những vị dân biểu khác. Trong đó có Dân Biểu gốc Việt Derek Trần. Trước đó, tại Hạ Viện, ông Derek Trần đã đặt câu hỏi khá thẳng thắn cho Bộ trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth, sau khi biết sự việc.

“Đây có phải là cách ông sẽ đối xử với một thành viên Quốc Hội tham dự sự kiện báo chí của ông không?”

Bộ trưởng Hegseth trả lời: “Tôi đã ở đây suốt 5 giờ đồng hồ, tôi không biết việc đó. Tôi sẽ không suy đoán... Tôi chắc chắn là câu chuyện có những bối cảnh khác nữa.”

“Tôi nhận câu trả lời này như một lời đồng ý,” Dân Biểu Derek nói.

Câu hỏi của Thượng Nghị Sĩ Elizabeth Warren tại Quốc Hội chiều nay cũng thực tế và nhức nhối nhất không kém: “Nếu đây là cách các đặc vụ liên bang đối xử với một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đang tại nhiệm, chỉ vì ông đặt câu hỏi một cách ôn hòa, thì họ sẽ đi xa đến mức nào?”

Xa mức đến nào? Đã có quá nhiều lằn ranh mà chúng ta cứ tưởng đó đã là lằn ranh đỏ cuối cùng. Từ việc giải tán các cơ quan chính phủ, cắt ngân sách của các tổ chức thuộc thẩm quyền Quốc Hội, vi phạm Hiến Pháp Hoa Kỳ khi nhận phi cơ siêu sang trị giá $400 triệu của Qatar, trục xuất hàng loạt di dân dù tòa liên bang đã ra lệnh dừng lại, cho đến vượt quyền thống đốc tiểu bang khai triển Vệ Binh Quốc Gia…Tất cả đều chưa phải là lằn ranh cuối cùng.

Ngày hôm nay, cũng thế. Hình ảnh Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla bị còng tay, lôi cổ ra khỏi cuộc họp báo của Bộ trưởng Nội An Kristi Noem gây bàng hoàng cho cả nước. Những nhà lập pháp, các thượng nghị sĩ, và chắc chắn, có cả những đồng minh thân cận của Trump như Mike Johnson, Macro Rubio, những đảng viên đảng Cộng Hòa khác, chắc chắn họ chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này trong cuộc đời chính trị của họ. Lịch sử Mỹ chưa có cơ hội để ghi chép lại trong trang sử câu chuyện này, mãi cho đến ngày hôm nay, dưới thời đại của Donald Trump.

Buổi họp báo của Bộ trưởng Nội An diễn ra tại Los Angeles, như một buổi phô bày chiến tích của chiến dịch bố ráp bắt bớ di dân vừa qua ở California. Kristi Noem nói rằng chính quyền liên bang sẽ không rời đi, và sẽ tăng cường các hoạt động để “giải phóng thành phố khỏi sự lãnh đạo xã hội chủ nghĩa.” Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla mặc thường phục, bước vào và nói: "Tôi là Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla. Tôi có câu hỏi cho bà bộ trưởng Bộ Nội An… bởi vì sự thật là một nửa trong số tội phạm đó…”

Ông thượng nghị sĩ không thể nói hết điều ông muốn nói và hỏi điều ông muốn hỏi. Những người mặc đồng phục, có vẻ là mật vụ Bộ Nội An đã đẩy ông ra khỏi cuộc họp báo. Bên ngoài cửa, cảnh sát FBI đã chờ sẵn. “Nằm xuống đất. Đưa hai tay ra sau,” họ vừa nói, vừa đè ông thượng nghị sĩ nằm rạp xuống đất. Họ khóa chặt hai tay ông, như những người biểu tình bị ICE và LAPD bắt giữ trên đường phố Los Angeles những ngày qua.



Kristi Noem vẫn tiếp tục khoe chiến tích trước một rừng ống kính báo giới. Dĩ nhiên, tất cả những hình ảnh cho thấy “quyền tự do ngôn luận” của nước Mỹ vừa diễn ra đã truyền đi khắp thế giới.

Thượng Nghị Sĩ Padilla vừa có buổi trả lời trực tiếp trên truyền hình với CNN. Ông cho biết thêm chi tiết: “Ngay từ khi tôi bước vào tòa nhà, một thành viên của Lực lượng Vệ binh Quốc gia và một đặc vụ FBI hộ tống tôi. Tôi hỏi, vì chúng tôi đang đợi, chúng tôi có thể vào nghe buổi họp báo không? Họ hộ tống tôi đến buổi họp báo. Họ mở cửa cho tôi vào.”

Ông không biết rằng, từ khi ông bước chân vào buổi họp báo của Bộ trưởng Bộ Nội An, thì quyền tự do ngôn luận của ông, một thượng nghị sĩ đang tại nhiệm, đã bị khóa chặt.

Toàn bộ cuộc tấn công Alex Padilla diễn ra chưa đầy 3 phút nhưng nó là một chương trình truyền hình thực tế về một đất nước Hoa Kỳ từng hùng mạnh nhất, từng là ngọn hải đăng về khoa học, nhân quyền, là nền tảng dân chủ cho thế giới. Tất cả những nhà lập pháp Dân Chủ đã dùng sàn Hạ Viện làm phiên tòa kết tội một chính quyền đang đập nát những gì nước Mỹ đã xây dựng trong 250 năm qua.  
Sarah Longwell của The Bulwark nói với truyền thông: “Các thượng nghị sĩ Cộng Hòa cần phải rất cẩn trọng lúc này. Nếu họ không bước ra bảo vệ cho quyền được đặt câu hỏi của Thượng Nghị Sĩ Padilla, họ đang tạo ra một tiền lệ vô cùng nguy hiểm về cách đối xử với các thượng nghị sĩ khác trên quốc gia này.”

Cuối cùng, cuộc tấn công nhân viên liên bang vì quyền được hỏi vẫn chưa phải là lằn ranh đỏ. Những người Cộng Hòa vẫn chọn bám lấy chiếc ghế quyền lợi và nỗi sợ hãi không dám rẽ sang con đường tử tế. Ông Padilla nói với MSNBC: “Có hai thượng nghị sĩ Cộng Hòa gửi tin nhắn hỏi thăm tôi, đó là Sheedy của Montana và Curtis của Utah.”

Lời kêu gọi của Hillary Clinton như tiếng kêu yếu ớt của con chim bị kẹt trong rừng gai nhọn, “thật lạnh người khi chứng kiến ​​và hoàn toàn không thể chấp nhận được ở Hoa Kỳ. Là một cựu thượng nghị sĩ, tôi kêu gọi tất cả các thành viên hiện tại lên tiếng thay mặt cho Thượng Nghị Sĩ Padilla và bảo vệ ông ấy trước những cuộc tấn công vô lý này.Hãy chấm dứt hành động vi phạm trắng trợn hệ thống kiểm tra và cân bằng Hiến Pháp này trước khi quá muộn.”

Những gì chúng ta chứng kiến ngày hôm nay sẽ tiếp tục là chiều hướng nguy hiểm của chính quyền này, đe dọa bất kỳ ai đứng lên và bất đồng quan điểm với họ. Khi gần như toàn bộ thành viên Cộng Hòa ủng hộ hành động tấn công một thượng nghị sĩ vì quyền đặt câu hỏi thì điều này cho thấy, “đây không còn là nước Mỹ mà tôi biết,” như lời Thượng Nghị Sĩ Lisa Murkowski của Alaska thốt lên.

“Padilla đã xông vào một cuộc họp báo, không mang huy hiệu Thượng Viện hoặc không xác định danh tính trước với lực lượng an ninh, ông ta hét lên và lao về phía Bộ trưởng Noem. Padilla không muốn câu trả lời; ông ấy muốn được chú ý. Padilla đã làm xấu hổ bản thân và các cử tri của mình bằng trò hề trẻ con, kiểu trẻ con này,” phát ngôn viên Abigail Jackson nói.

Khi phát ngôn viên của Tòa Bạch Ốc nhìn nhận sự có mặt của Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla tại cuộc họp báo của Krsiti Noem là trò hề, thì gánh xiếc của Donald Trump đã thành công dù ra mắt khán giả với một dàn diễn viên hạng bét.

Có ai còn nhớ hình ảnh hai người phụ nữ, thuộc hai chủng tộc khác nhau nhưng có cùng một đất nước, nét mặt đau đớn, thẫn thờ trong đêm kết quả bầu cử 5/11/2024? Có lẽ họ đã cùng nhìn thấy đất nước của họ một ngày như hôm nay.

Mọi chuyện rồi sẽ qua, nếu người dân và các vị dân cử muốn nó trôi qua, như rất nhiều những lằn ranh đã vượt qua. Rồi sẽ có một lằn ranh khác, và sự bàng hoàng khác. Rồi ngày 14/6 này, xe tăng vẫn lăn trên những con đường nhựa trong thủ đô. Donald Trump đã làm xong bài kiểm tra lòng người. Kết quả thế nào, ông ta tuyệt đối biết và rất hài lòng. Bây giờ, là bài toán thử cho người dân, cho những vị dân cử của lưỡng đảng. Hãy thức dậy! Hãy làm bài kiểm tra! Đừng để 250 năm tuổi của nước Mỹ phải lặng lẽ chìm vào “The Rule Of Don.”

Kalynh Ngô

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giữa lúc Tòa Bạch Ốc đang tìm mọi cách cứu vớt mối quan hệ Trump-Musk thì các cựu quan chức an ninh y tế cho biết chính quyền Trump hủy bỏ $766 triệu trong các hợp đồng nghiên cứu phát triển vaccine mRNA để chống lại các loại đại dịch cúm. Với họ, đây là đòn giáng mới nhất vào quốc phòng quốc gia. Họ cảnh báo rằng Hoa Kỳ có thể phải nhờ đến lòng trắc ẩn của các quốc gia khác trong đại dịch tiếp theo. ABC News dẫn lời Beth Cameron, cố vấn cao cấp của Trung tâm Đại dịch thuộc Brown University Pandemic Center, và là cựu giám đốc Hội đồng an ninh quốc gia Tòa Bạch Ốc, cho biết: “Các hành động của chính quyền đang làm suy yếu khả năng phòng ngừa của chúng ta đối với các mối đe dọa sinh học. Việc hủy bỏ khoản đầu tư này là một tín hiệu cho thấy chúng ta đang thay đổi lập trường về công tác chuẩn bị ứng phó với đại dịch. Và điều đó không tốt cho người dân Mỹ.”
Câu chuyện sau đây của người mẹ ba con, được chia sẻ trong chương trình podcast The Daily Blast của The New Republic, đã nêu lên những mâu thuẫn giữa chính sách nhập cư và tình người, cũng như những góc khuất trong cuộc sống của di dân tại Mỹ.
Trường Đại học Harvard đang đệ đơn kiện chính quyền Trump sau khi họ đưa ra một quyết định chưa từng có trong lịch sử giáo dục Đại học Hoa Kỳ: ngăn cấm sinh viên quốc tế quay trở lại học tập tại trường. Cao trào mới nhất trong cuộc chiến pháp lý này là việc chính phủ của Trump tuyên bố sẽ cắt toàn bộ ngân sách liên bang dành cho Harvard, với tổng số tiền lên đến 100 triệu MK (khoảng 73.8 triệu bảng Anh). Mặc dù một tòa án liên bang đã tạm thời chặn đứng lệnh cấm sinh viên nước ngoài, nhiều người vẫn không giấu được lo ngại về việc danh tiếng và uy tín bấy lâu của nước Mỹ có thể bị tổn hại nặng nề bởi cuộc tranh chấp này.
Câu chuyện của Tuấn Phan, một người đàn ông gốc Việt tại Quận Pierce, tiểu bang Washington, tưởng chừng đã đến hồi kết với việc Ông chấp nhận trục xuất về Việt Nam sau khi mãn hạn tù. Thế nhưng, một quyết định bất ngờ từ Cơ quan cưỡng chế thuế quan và luật di trú (ICE) đã đẩy ông vào một hành trình đầy hiểm nguy đến Nam Sudan, một quốc gia Phi Châu đang chìm trong bất ổn.
Công viên đô thị không chỉ là nơi để thư giãn và giải trí, mặc dù những lợi ích đó rất quan trọng. Một cuộc thăm dò mới đây cho thấy công viên cũng đóng vai trò là không gian thiết yếu để kết nối giữa người với người; nơi cư dân thuộc nhiều thành phần khác nhau có thể gặp gỡ, trò chuyện, điều ngày càng hiếm hoi trong một xã hội Hoa Kỳ đang phân cực, chia rẽ. Hơn một nửa người Mỹ cho biết đã từng nói chuyện với một người không quen biết trước, thuộc một tầng lớp xã hội khác tại công viên. Dữ liệu cũng cho thấy các thành phố có hệ thống công viên rộng lớn thường có tỷ lệ tình nguyện viên cao hơn, nhiều tổ chức dân sự hơn tính trên đầu người; thành công hơn trong việc phát triển các nhà lãnh đạo cộng đồng.
Trong nhiều thập kỷ, các nhà khoa học Mỹ đã quen với vị trí dẫn đầu thế giới: các trường đại học danh tiếng, nhiều giải Nobel và vô số công trình nghiên cứu có tầm ảnh hưởng lớn. Chính phủ Mỹ luôn mạnh tay chi cho nghiên cứu, với tổng số tiền lên đến 120 tỷ USD mỗi năm, trong đó hơn 50 tỷ USD cấp cho các viện nghiên cứu và trường đại học. Nhưng vài tháng gần đây, cộng đồng khoa học Mỹ rơi vào tình cảnh bất ổn chưa từng có. Chính quyền Trump, với lý do cắt giảm chi phí và xóa bỏ các chương trình đa dạng, công bằng và hòa nhập (DEI), đã hủy bỏ hàng loạt khoản tài trợ nghiên cứu. Ngày 15/5, chính phủ đột ngột cắt các khoản tài trợ của Đại học Harvard cho những dự án từ địa hóa học Bắc Cực đến vật lý lượng tử – sau khi đã có động thái tương tự với Đại học Columbia. Các nhà khoa học cảnh báo: điều này sẽ giáng đòn nặng lên vị thế dẫn đầu của Mỹ trong lĩnh vực nghiên cứu.
Tổng Thống Donald Trump khẳng định rằng dự luật thuế mới của ông, vừa được một ủy ban quan trọng của Quốc Hội thông qua vào ngày 18 tháng 5, sẽ mang lại lợi ích cho mọi tầng lớp người dân Hoa Kỳ. Trong phát biểu ngày 1 tháng 5, Trump tuyên bố: “Luật này sẽ giúp một gia đình bình thường có thêm hàng ngàn Mỹ Kim mỗi năm.” Đúng là nhiều người sẽ thấy mình còn lại nhiều tiền hơn sau thuế. Tuy nhiên, các chuyên gia nghiên cứu phi đảng phái lại cho rằng người giàu sẽ được lợi nhiều nhất, còn những người kiếm tiền ít nhất lại có thể mất đi một phần thu nhập, nhất là khi chính phủ cắt giảm các chương trình như Medicaid và Trợ Giúp Thực Phẩm Supplemental Nutrition Assistance Program (SNAP).
Trong số 145 sắc lệnh hành pháp mà Tổng Thống Donald Trump đã ban hành, từ quy định về sức nước mạnh hay nhẹ trong vòi sen cho đến xuất cảng hải sản, có một sắc lệnh đáng chú ý. Được ký vào ngày 23 tháng 4 với tiêu đề tưởng chừng đơn giản: “Khôi Phục Bình Đẳng Cơ Hội và Trọng Dụng Tài Năng” (Restoring Equality of Opportunity and Meritocracy), sắc lệnh này lại mang tham vọng tái định hình toàn bộ luật dân quyền Hoa Kỳ. Ngay cả những người hay nghi ngại Trump cũng không khỏi giật mình nhận ra, điều quan trong lần này không chỉ là mục tiêu mà ông nhắm đến, mà còn là những chọn lựa đầy toan tính.
Chỉ sau 100 ngày đầu tiên Donald Trump trở lại làm tổng thống, người dân Mỹ giờ đây hoang mang về hướng đi của đất nước mình. Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy đa số người Mỹ đồng ý rằng Trump là "một nhà độc tài nguy hiểm"; tin rằng tổng thống đang mở rộng quyền hạn của mình, coi thường pháp quyền, đưa Hoa Kỳ đi chệch khỏi các nguyên tắc căn bản từ khi lập quốc.
Tỉ lệ chấp thuận Tổng Thống Trump suy giảm đáng kể- Trump làm kinh tế tồi tệ hơn- Đa số dân Mỹ phản đối việc cắt giảm các chương trình xã hội bao gồm Medicaid - Trong trận tái đấu giả định năm 2024, Kamala Harris dẫn trước Donald Trump.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.