Hôm nay,  

Hãy Thức Dậy!

12/06/202518:35:00(Xem: 1898)
Alex Padilla
Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla trả lời báo chí sau khi bị mật vụ tấn công. 

Khoảng 4 giờ chiều thứ Năm 12/6, khoảng vài chục dân biểu đảng Dân Chủ Hạ Viện cùng đi đến văn phòng Thượng Nghị Sĩ John Thune (Cộng Hòa – South Dakota), lãnh đạo khối đa số Thượng Viện, ở Washington DC. “Cuộc tuần hành” – theo cách gọi của các dân biểu – yêu cầu phải ngay lập tức điều tra và buộc Bộ Nội An (DHS) chịu trách nhiệm về vụ tấn công và giam giữ Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla vừa xảy ra ở California.

Hình ảnh từ video cho thấy đoàn người bước đi nhẹ nhàng, như đang tiến vào một cuộc họp khác sau cuộc bỏ phiếu vừa xong ở Hạ Viện. Tờ Politico tường thuật, cuộc gặp không thành công. Cả Mike Johnson lẫn John Thune đều vắng mặt.  

May mắn, bên ngoài tòa nhà văn phòng các dân biểu, là một số tiếng nói giận dữ, mạnh mẽ có thể nhất trong sáu tháng qua. Dân biểu Eric Swalwell đứng trước ống kính, và nói:

“Bộ trưởng DHS Kristi Noem phải từ chức. Bà ta đã trục xuất một đứa trẻ bốn tuổi bị ung thư, giam giữ (lầm) một cảnh sát liên bang Hoa Kỳ và bắt giữ hai thành viên của Quốc hội. Người dân Mỹ đã mất lòng tin vào bà ấy. ICE phải ngừng khủng bố vào cộng đồng của chúng ta. Và người dân, các bạn có thể làm gì? Đó là thứ Bảy này, 14/6, ngày No King Day, khoảng 2,000 cuộc biểu tình diễn ra khắp cả nước. Người dân Mỹ, hãy lên tiếng, hãy xuống đường. Nếu chúng ta không lên tiếng, nền Dân Chủ sẽ chết.” 

Bên cạnh ông cựu Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi và những vị dân biểu khác. Trong đó có Dân Biểu gốc Việt Derek Trần. Trước đó, tại Hạ Viện, ông Derek Trần đã đặt câu hỏi khá thẳng thắn cho Bộ trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth, sau khi biết sự việc.

“Đây có phải là cách ông sẽ đối xử với một thành viên Quốc Hội tham dự sự kiện báo chí của ông không?”

Bộ trưởng Hegseth trả lời: “Tôi đã ở đây suốt 5 giờ đồng hồ, tôi không biết việc đó. Tôi sẽ không suy đoán... Tôi chắc chắn là câu chuyện có những bối cảnh khác nữa.”

“Tôi nhận câu trả lời này như một lời đồng ý,” Dân Biểu Derek nói.

Câu hỏi của Thượng Nghị Sĩ Elizabeth Warren tại Quốc Hội chiều nay cũng thực tế và nhức nhối nhất không kém: “Nếu đây là cách các đặc vụ liên bang đối xử với một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đang tại nhiệm, chỉ vì ông đặt câu hỏi một cách ôn hòa, thì họ sẽ đi xa đến mức nào?”

Xa mức đến nào? Đã có quá nhiều lằn ranh mà chúng ta cứ tưởng đó đã là lằn ranh đỏ cuối cùng. Từ việc giải tán các cơ quan chính phủ, cắt ngân sách của các tổ chức thuộc thẩm quyền Quốc Hội, vi phạm Hiến Pháp Hoa Kỳ khi nhận phi cơ siêu sang trị giá $400 triệu của Qatar, trục xuất hàng loạt di dân dù tòa liên bang đã ra lệnh dừng lại, cho đến vượt quyền thống đốc tiểu bang khai triển Vệ Binh Quốc Gia…Tất cả đều chưa phải là lằn ranh cuối cùng.

Ngày hôm nay, cũng thế. Hình ảnh Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla bị còng tay, lôi cổ ra khỏi cuộc họp báo của Bộ trưởng Nội An Kristi Noem gây bàng hoàng cho cả nước. Những nhà lập pháp, các thượng nghị sĩ, và chắc chắn, có cả những đồng minh thân cận của Trump như Mike Johnson, Macro Rubio, những đảng viên đảng Cộng Hòa khác, chắc chắn họ chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này trong cuộc đời chính trị của họ. Lịch sử Mỹ chưa có cơ hội để ghi chép lại trong trang sử câu chuyện này, mãi cho đến ngày hôm nay, dưới thời đại của Donald Trump.

Buổi họp báo của Bộ trưởng Nội An diễn ra tại Los Angeles, như một buổi phô bày chiến tích của chiến dịch bố ráp bắt bớ di dân vừa qua ở California. Kristi Noem nói rằng chính quyền liên bang sẽ không rời đi, và sẽ tăng cường các hoạt động để “giải phóng thành phố khỏi sự lãnh đạo xã hội chủ nghĩa.” Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla mặc thường phục, bước vào và nói: "Tôi là Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla. Tôi có câu hỏi cho bà bộ trưởng Bộ Nội An… bởi vì sự thật là một nửa trong số tội phạm đó…”

Ông thượng nghị sĩ không thể nói hết điều ông muốn nói và hỏi điều ông muốn hỏi. Những người mặc đồng phục, có vẻ là mật vụ Bộ Nội An đã đẩy ông ra khỏi cuộc họp báo. Bên ngoài cửa, cảnh sát FBI đã chờ sẵn. “Nằm xuống đất. Đưa hai tay ra sau,” họ vừa nói, vừa đè ông thượng nghị sĩ nằm rạp xuống đất. Họ khóa chặt hai tay ông, như những người biểu tình bị ICE và LAPD bắt giữ trên đường phố Los Angeles những ngày qua.



Kristi Noem vẫn tiếp tục khoe chiến tích trước một rừng ống kính báo giới. Dĩ nhiên, tất cả những hình ảnh cho thấy “quyền tự do ngôn luận” của nước Mỹ vừa diễn ra đã truyền đi khắp thế giới.

Thượng Nghị Sĩ Padilla vừa có buổi trả lời trực tiếp trên truyền hình với CNN. Ông cho biết thêm chi tiết: “Ngay từ khi tôi bước vào tòa nhà, một thành viên của Lực lượng Vệ binh Quốc gia và một đặc vụ FBI hộ tống tôi. Tôi hỏi, vì chúng tôi đang đợi, chúng tôi có thể vào nghe buổi họp báo không? Họ hộ tống tôi đến buổi họp báo. Họ mở cửa cho tôi vào.”

Ông không biết rằng, từ khi ông bước chân vào buổi họp báo của Bộ trưởng Bộ Nội An, thì quyền tự do ngôn luận của ông, một thượng nghị sĩ đang tại nhiệm, đã bị khóa chặt.

Toàn bộ cuộc tấn công Alex Padilla diễn ra chưa đầy 3 phút nhưng nó là một chương trình truyền hình thực tế về một đất nước Hoa Kỳ từng hùng mạnh nhất, từng là ngọn hải đăng về khoa học, nhân quyền, là nền tảng dân chủ cho thế giới. Tất cả những nhà lập pháp Dân Chủ đã dùng sàn Hạ Viện làm phiên tòa kết tội một chính quyền đang đập nát những gì nước Mỹ đã xây dựng trong 250 năm qua.  
Sarah Longwell của The Bulwark nói với truyền thông: “Các thượng nghị sĩ Cộng Hòa cần phải rất cẩn trọng lúc này. Nếu họ không bước ra bảo vệ cho quyền được đặt câu hỏi của Thượng Nghị Sĩ Padilla, họ đang tạo ra một tiền lệ vô cùng nguy hiểm về cách đối xử với các thượng nghị sĩ khác trên quốc gia này.”

Cuối cùng, cuộc tấn công nhân viên liên bang vì quyền được hỏi vẫn chưa phải là lằn ranh đỏ. Những người Cộng Hòa vẫn chọn bám lấy chiếc ghế quyền lợi và nỗi sợ hãi không dám rẽ sang con đường tử tế. Ông Padilla nói với MSNBC: “Có hai thượng nghị sĩ Cộng Hòa gửi tin nhắn hỏi thăm tôi, đó là Sheedy của Montana và Curtis của Utah.”

Lời kêu gọi của Hillary Clinton như tiếng kêu yếu ớt của con chim bị kẹt trong rừng gai nhọn, “thật lạnh người khi chứng kiến ​​và hoàn toàn không thể chấp nhận được ở Hoa Kỳ. Là một cựu thượng nghị sĩ, tôi kêu gọi tất cả các thành viên hiện tại lên tiếng thay mặt cho Thượng Nghị Sĩ Padilla và bảo vệ ông ấy trước những cuộc tấn công vô lý này.Hãy chấm dứt hành động vi phạm trắng trợn hệ thống kiểm tra và cân bằng Hiến Pháp này trước khi quá muộn.”

Những gì chúng ta chứng kiến ngày hôm nay sẽ tiếp tục là chiều hướng nguy hiểm của chính quyền này, đe dọa bất kỳ ai đứng lên và bất đồng quan điểm với họ. Khi gần như toàn bộ thành viên Cộng Hòa ủng hộ hành động tấn công một thượng nghị sĩ vì quyền đặt câu hỏi thì điều này cho thấy, “đây không còn là nước Mỹ mà tôi biết,” như lời Thượng Nghị Sĩ Lisa Murkowski của Alaska thốt lên.

“Padilla đã xông vào một cuộc họp báo, không mang huy hiệu Thượng Viện hoặc không xác định danh tính trước với lực lượng an ninh, ông ta hét lên và lao về phía Bộ trưởng Noem. Padilla không muốn câu trả lời; ông ấy muốn được chú ý. Padilla đã làm xấu hổ bản thân và các cử tri của mình bằng trò hề trẻ con, kiểu trẻ con này,” phát ngôn viên Abigail Jackson nói.

Khi phát ngôn viên của Tòa Bạch Ốc nhìn nhận sự có mặt của Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla tại cuộc họp báo của Krsiti Noem là trò hề, thì gánh xiếc của Donald Trump đã thành công dù ra mắt khán giả với một dàn diễn viên hạng bét.

Có ai còn nhớ hình ảnh hai người phụ nữ, thuộc hai chủng tộc khác nhau nhưng có cùng một đất nước, nét mặt đau đớn, thẫn thờ trong đêm kết quả bầu cử 5/11/2024? Có lẽ họ đã cùng nhìn thấy đất nước của họ một ngày như hôm nay.

Mọi chuyện rồi sẽ qua, nếu người dân và các vị dân cử muốn nó trôi qua, như rất nhiều những lằn ranh đã vượt qua. Rồi sẽ có một lằn ranh khác, và sự bàng hoàng khác. Rồi ngày 14/6 này, xe tăng vẫn lăn trên những con đường nhựa trong thủ đô. Donald Trump đã làm xong bài kiểm tra lòng người. Kết quả thế nào, ông ta tuyệt đối biết và rất hài lòng. Bây giờ, là bài toán thử cho người dân, cho những vị dân cử của lưỡng đảng. Hãy thức dậy! Hãy làm bài kiểm tra! Đừng để 250 năm tuổi của nước Mỹ phải lặng lẽ chìm vào “The Rule Of Don.”

Kalynh Ngô

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng thống Donald Trump đã có bài phát biểu Thông điệp Liên bang hôm thứ Ba, trong đó ông mô tả nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của ông bằng những lời lẽ tươi sáng, đồng thời kịch liệt chỉ trích các đối thủ chính trị, mặc dù ông đang phải đối mặt với mức ủng hộ giảm sút trong các cuộc thăm dò dư luận.
Năm 2025, khi các đợt bắt bớ người nhập cư gia tăng, nhà chức trách liên bang vội vã mở thêm nhiều trại giam tạm. Để có người lo sức khỏe cho những người bị giữ, lực lượng Y tế Công vụ Hoa Kỳ (USPHS) được điều đến lấp chỗ trống trong các trại của Cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) trên khắp nước Mỹ. Những người được điều đi là bác sĩ, y tá, dược sĩ và đủ loại nhân viên y tế. Thoạt đầu, phần lớn họ xem đây chỉ là một chuyến công tác nữa. Nhưng rồi nhiều người thấy mình đứng giữa một cảnh ngộ không yên lòng: người bệnh đông nghẹt mà thuốc men không đủ, khám sàng lọc ào ạt, người bị giam nằm chen chúc trong những khu trại thiếu người chăm sóc. Không ít người đã xin nghỉ việc, hoặc nghĩ đến chuyện rời khỏi ngành, chỉ vì không chịu nổi cảm giác đi ngược với lương tâm nghề nghiệp.
Các học giả luật và những người ủng hộ quyền bầu cử cho rằng bất chấp lập trường quyết liệt từ các dân biểu Cộng Hòa tại Hạ viện, Hiến Pháp cấm sự can thiệp quá mức của chính phủ liên bang vào việc tổ chức bầu cử của tiểu bang.
Từ sau ngày ông Donald Trump trở lại ghế tổng thống, guồng máy trục xuất và giam giữ người nhập cư trên đất Mỹ chạy rần rật như một cỗ máy không phanh. Những trại tạm giam mọc lên, mở lại khắp miền Nam, miền Trung Tây. Nhiều trại giam di trú được mở lại, trong đó có Trung tâm Dilley ở miền quê Texas, cách San Antonio hơn 100 cây số. Đây là cơ sở giam giữ các gia đình di dân, kể cả trẻ nhỏ, trong những khu nhà tiền chế có hàng rào và vọng gác canh giữ. Chính quyền gọi đó là “xử lý di trú”, nhưng những người mẹ bồng con bước qua cánh cổng sắt ấy đều hiểu: đó là nhà giam.
Cộng đồng người Việt hải ngoại trong dịp kỷ niệm 50 năm Tháng Tư Đen đã phẫn nộ khi chính quyền CSVN vẫn bóp méo lịch sử, diễn giải lịch sử theo hướng có lợi cho “bên thắng cuộc”. Và năm nay, nhân dịp 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, những cộng đồng da màu đang chứng kiến chính quyền Mỹ làm điều tương tự, bóp méo, viết lại lịch sử cho người da trắng.
Super Bowl xưa nay vẫn được xem như một trong những dịp hiếm hoi người Mỹ tạm đình chiến: Cộng hoà, Dân chủ, bảo thủ, cấp tiến cùng ngồi ăn cánh gà, xem bóng bầu dục và biểu diễn giữa giờ. Năm nay, dưới bóng ông Trump trở lại Nhà Trắng, ngay cả 15 phút ca nhạc ấy cũng trở thành chiến hào. Một bên là “chú thỏ hư” Bad Bunny, dùng nghệ thuật để nói về bão tố, cúp điện, di dân, đàn áp, nhưng vẫn khép lại bằng lời chúc “God Bless America” và một lời mời rộng cửa: America không chỉ là United States, mà là cả lục địa này, với đủ mọi gương mặt. Bên kia là Turning Point USA, dựng một show “All-American” với thông điệp không cần che giấu: yêu nước nghĩa là đứng đúng phe, ghét đúng người, và nếu có thể, bấm sang đúng kênh mà tổng thống vừa khen.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Tính đến tháng 1, 2026, phần lớn dân Mỹ phản đối sự can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ vào Iran, với các cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy đa số cử tri phản đối sự can thiệp này, bao gồm cả sự phản đối mạnh mẽ từ cả hai đảng. Mặc dù hầu hết người Mỹ đều nhận thức Iran là một mối đe dọa, nhưng chỉ một tỷ lệ nhỏ ủng hộ các cuộc tấn công quân sự hoặc xâm lược.
Mẹ của Liam, em bé 5 tuổi đội nón tai thỏ bị ICE bắt giam - bà Erika Ramos, đã phá vỡ im lặng về sự tàn nhẫn của những thông tin trái chiều của vụ việc. Bà chấp nhận trả lời phỏng vấn với một đài phát thanh phi lợi nhuận Minnesota Public Radio News (MPRNews) về những gì bà chứng kiến ngày hôm đó. Bà cũng kể về những cuộc điện thoại với con trai và chồng của bà, về nỗi đau mà bà đang phải chịu đựng.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.