Hôm nay,  

Thảm Họa Làng Chiếu

21/03/200800:00:00(Xem: 4241)

Bạn,

Theo báo SGGP, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, có làng Đông Bình, một làng nghề dệt chiếu, nằm ở phía Đông Nam của huyện Duy Xuyên. Như một ốc đảo , làng được bao bọc bốn bề sông nước bởi những con sông lớn như Thu Bồn, Trường Giang, Ly Ly. Ở hạ lưu các con sông nên Đông Bình thường xuyên phải chịu một lưu lượng nước rất lớn từ thượng nguồn đổ về, cộng với thủy triều lên cao nên vùng đất này luôn đối mặt với nước. Gần 200  gia đình dân của thôn Đông Bình  luôn phải sống trong cảnh thấp thỏm lo âu, lo ngại có một ngày cả cái làng này cùng với nghề dệt chiếu sẽ bị nước cuốn đi.

Báo SGGP mô tả rằng suốt chiều dài hơn một ngàn mét của thôn, không nơi nào là không bị sạt lở, nhiều nơi nước đào sâu tới 20 -25m. Con đường duy nhất đến  với làng là chiếc cầu phao cũ  nát, vừa đi vừa sợ rơi tỏm xuống nước lúc nào không hay. Đi một vòng quanh làng, phóng viên chứng kiến hầu hết các ngôi  nhà ở đây đều được làm bằng gỗ và lợp tôn rất sơ sài. Thậm chí có nhà chỉ ghép mấy tấm tôn chui ra chui vào. Trưởng  làng Đông Bình tên làVõ Nghi cho hay: Chợ búa thì xa, phương tiện đi lại khó khăn, qua cầu phải nộp tiền nên bà con ở đây hầu như không đi chợ, chỉ trông vào những người bán hàng rong.

Hôm nào họ không đến bán thì phải ăn cơm với muối. Không những thế, dù đã có nguồn nước sạch vào thôn nhưng rất hiếm, đa số  người dân ở đây sử dụng nguồn nước nhiễm phèn, nhiễm mặn. 

Cũng theo báo SGGP, nước sông ngày ăn càng sâu vào lòng đất. Cứ sau một mùa mưa lũ, bờ sông lại "ăn" sâu vào thôn từ 20- 25m. Hàng trăm mét khối đất đá bị cuốn theo dòng chảy, nhiều ngôi nhà đứng trước nguy cơ trôi ra biển. Viên trưởng làng chỉ tay vào  vào chiếc điện thoại kể: "Đây là cái điện thoại xã cấp cho thôn năm ngoái để liên lạc khi có chuyện khẩn cấp. Bình thường thì nó cũng kêu nhưng đến khi mưa to gió lớn thì a lô lại không được". Cả thôn Đông Bình như một "ốc đảo" nằm lạc lõng giữa đầu sóng ngọn gió, hoàn toàn cô lập với bên ngoài.

Làng Đông Bình vốn được xem là "cái nôi" của nghề chiếu cói Bàn Thạch vốn nổi tiếng xưa nay. Cả  làng có gần 200  nhà thì đã có 80% gia đình lấy nghề dệt chiếu làm kế mưu sinh. Gia đình 1 cư dân tên là Trần Thị Hào (72 tuổi) đã bao đời gắn với nghề làm chiếu, mỗi ngày dệt được 2 -3 chiếc, bán được 36 ngàn- 37 ngàn đồng, trừ chi phí chỉ còn lại khoảng 16 ngàn (1 Mỹ kim) đến 17 ngàn đồng mà thôi . Thế nhưng vẫn phải bám vào nghề vì đó là nghề mưu sinh duy nhất.

Bạn,

Báo SGGP ghi nhận rằng hàng năm cứ đến mùa mưa lũ,  Đông Bình lại bị sạt lở nghiêm trọng.  Quanh năm chỉ dựa vào nghề chiếu vậy mà toàn bộ diện tích trồng cói của làng ở  đã bị nước "ăn" gần hết. Phần lớn nguyên liệu làm chiếu được chuyển từ ngoài vào. nhưng người dân ở đây vẫn không ngại khó khăn để níu giữ cái nghề mà ông cha đã dể lại.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện rất lạ: muốn biết nguyên nhân tự nhiên cháy xe, đành phải chờ hơn một năm nữa.
Chuyện công an đánh dân đã và đang cứ xảy ra thường xuyên. Và rồi tin hôm Thứ Sáu cho biết, laạ có thêm một học sinh lớp 8 bị dùng gậy đánh tới nổi té xỉu, đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Một tượng Phật ở tỉnh Đắc Lắc sẽ phải di tản trước ngày 30-4 năm nay, theo lệnh Tỉnh Ủy.
Nhà văn Văn Giá, cũng là một Phó Giáo Sư Tiến Sĩ, nói trên VietnamNet rằng “Chỉ Hà Nội mới có "văn hóa chửi"...”
Dịch là một việc làm khó khăn, đầy gian nan, nhưng sẽ giúp được cho nhiều người khác có thể tiếp cận một nền văn hóa nước khác, có thể tìm đọc những vùng văn chương khác ngoài quê nhà. Do vậy, dịch thuật là điều cần thiết.
Có cách nào để tận diệt nạn bằng cấp giả? Nhìn đi nhìn lại, ai cũng thấy thực sự là khó đối với trường hợp Việt Nam. Trừ phi là thay đổi tận gốc cơ cấu tiến thân của các tài năng đất nước.
Chuyện chỉ xảy ra tại Việt Nam: bị chận xe bị vi phạm luật giao thông, thế là hù dọa công an là sẽ “cho xử luôn” cả Bộ Trưởng Công An... vì có thân thế với Thủ Tướng.
Câu chuyện nộp tiền để chạy ghế là các cấp cao, từ lâu ai cũng biết. Vì ghế cao, từ cấp trung ương xuống tới thành ủy, tỉnh ủy, quận ủy... đều có quyền lực, và quyền lực sẽ để ra tiền. Nghĩa là chi một và thu gấp nhiều lần.
Chuyện nghe như lạ, nhưng lại xảy ra ở thủ đô Hà Nội: sách chôm, nghĩa là đạo sách, nhưng vẫn trúng giải cấp quôc gia. Thuê người dịch 16 chương sách, ghi tên mình là tác giả, thế rồi trúng giải cấp quốc gia.
Đất nước mình chuyện buồn lúc nào cũng nhiều hơn chuyện vui. Biết làm sao bây giờ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.