Hôm nay,  

Lặn Biển Bắt Cá

21/04/200800:00:00(Xem: 6898)

Bạn,

Theo báo Tiền Phong, tại vùng duyên hải tỉnh Kiên Giang, ở khu vực Hòn Nghệ , huyện Kiên Lương, ngư phủ giăng câu, thả lưới đánh cá, cào tôm, dùng ốc bắt mực là chuyện hằng ngày ở biển, nhưng chuyện lặn biển bắt cá mú sao thì ít người làm được. Báo Tiền Phong ghi nhận về cuộc mưu sinh khốn  khó của những ngư dân làm nghề này qua đoạn ký sự như sau.

Như thường lệ, lúc hừng đông vừa rạng, sau khi uống cà phê xong các anh Huỳnh Văn Tiền 33 tuổi, Nguyễn Quốc Danh 31 tuổi, Nguyễn Văn Doãn 42 tuổi kéo nhau xuống biển. Họ ở ấp Bãi Chướng, xã Hòn Nghệ chuyên lặn bắt cá mú sao. Người nổi tiếng nhất trong nhóm là anh Tiền, được mệnh danh kình ngư Hòn Nghệ có ngôi nhà nhỏ xinh xắn, nên thơ nằm cạnh Bãi Chướng. Khi  phóng viên  nói muốn theo anh một ngày để xem lặn bắt cá mú sao,  anh trả lời:  Được anh đi theo càng vui, đi một lần nhìn  tận mắt cho biết.Ghe chạy gần hai giờ thì giảm tốc độ, anh Tiền cho biết đã cách bờ Hòn Nghệ 9 - 10 hải lý. Mất một hồi loanh quanh tìm bãi, anh Tiền nói: Loại cá mú sao chuyên sống ở bãi đá ngầm hay rạn san hô. Chúng tôi phải lặn sâu 10 m-12 m mới bắt được chúng.Trên ghe của anh Tiền còn có anh Long, hai sẽ người thay phiên nhau lặn. Nhìn cơ thể hai anh thấy bắp thịt nổi cuồn cuộn, nước da sạm đen nắng gió thật rắn chắc.

Anh Long bắt đầu với những vật dụng cần thiết, nào kiếng đeo mắt, ống hơi ngạm miệng, đặc biệt là chiếc nịt bằng chì nặng 6 - 7 ký đeo quanh lưng để khi lặn sâu không bị sức nước đẩy lên. Tay anh còn ôm theo lưới, anh giải thích là để bao quanh gạn khi phát hiện có cá, anh không quên mang theo túi cào nhỏ để đựng cá, rồi nhảy ùm một cái xuống biển. Anh Tiền ngồi trên ghe có nhiệm vụ khi anh Long ra dấu báo hiệu thì kéo lên. Cứ thế hai người tiếp tục thay phiên nhau lặn.

Bạn,

Cũng theo báo Tiền Phong, trước đây, ngư phủ lặn ở độ sâu đến hơn 40 m thường găp nhiều rủi ro như chảy máu lỗ tai, ho ra máu, liệt tay, liệt chân đó là tai nạn nghề nghiệp. Bây giờ các anh chỉ lặn ở độ sâu không quá 15 m.  Ngư dân  tên Tiền nhìn ra mặt biển xanh mênh mông có mấy con hải âu đang bay chập chờn, giọng hạ xuống như thì thầm: "Nói thiệt với anh, nghề này tay chân còn ướt thì còn tiền, tay chân khô rồi là đói. Thằng nào may mắn có vợ con ít ăn xài, để dành được chút ít thì còn đỡ."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện rất lạ: muốn biết nguyên nhân tự nhiên cháy xe, đành phải chờ hơn một năm nữa.
Chuyện công an đánh dân đã và đang cứ xảy ra thường xuyên. Và rồi tin hôm Thứ Sáu cho biết, laạ có thêm một học sinh lớp 8 bị dùng gậy đánh tới nổi té xỉu, đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Một tượng Phật ở tỉnh Đắc Lắc sẽ phải di tản trước ngày 30-4 năm nay, theo lệnh Tỉnh Ủy.
Nhà văn Văn Giá, cũng là một Phó Giáo Sư Tiến Sĩ, nói trên VietnamNet rằng “Chỉ Hà Nội mới có "văn hóa chửi"...”
Dịch là một việc làm khó khăn, đầy gian nan, nhưng sẽ giúp được cho nhiều người khác có thể tiếp cận một nền văn hóa nước khác, có thể tìm đọc những vùng văn chương khác ngoài quê nhà. Do vậy, dịch thuật là điều cần thiết.
Có cách nào để tận diệt nạn bằng cấp giả? Nhìn đi nhìn lại, ai cũng thấy thực sự là khó đối với trường hợp Việt Nam. Trừ phi là thay đổi tận gốc cơ cấu tiến thân của các tài năng đất nước.
Chuyện chỉ xảy ra tại Việt Nam: bị chận xe bị vi phạm luật giao thông, thế là hù dọa công an là sẽ “cho xử luôn” cả Bộ Trưởng Công An... vì có thân thế với Thủ Tướng.
Câu chuyện nộp tiền để chạy ghế là các cấp cao, từ lâu ai cũng biết. Vì ghế cao, từ cấp trung ương xuống tới thành ủy, tỉnh ủy, quận ủy... đều có quyền lực, và quyền lực sẽ để ra tiền. Nghĩa là chi một và thu gấp nhiều lần.
Chuyện nghe như lạ, nhưng lại xảy ra ở thủ đô Hà Nội: sách chôm, nghĩa là đạo sách, nhưng vẫn trúng giải cấp quôc gia. Thuê người dịch 16 chương sách, ghi tên mình là tác giả, thế rồi trúng giải cấp quốc gia.
Đất nước mình chuyện buồn lúc nào cũng nhiều hơn chuyện vui. Biết làm sao bây giờ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.