Hôm nay,  

Phố Du Lịch Bụi

01/04/200700:00:00(Xem: 4525)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn quận 1 Thành Phố Sài Gòn, có khu phố  Đề Thám không có ranh giới thời gian ngày và đêm, các dịch vụ ăn ở, du lịch, mua sắm, vui chơi, quán bar, cà phê sinh hoạt thâu đêm, không chỉ dành cho Tây balô, ngay cả dân Sài Gòn cũng thường xuyên lui tới. Báo Sài Gòn Tiếp Thị đã mô tả phố  này là "phố du lịch bụi", và ghi nhận toàn cảnh về khu phố Đề Thám qua đoạn ký sự như sau.

Tại khu phố Đề Thám, những quán bar, cà phê ở Đề Thám khác hẳn với khái niệm bar ở những nơi khác bởi không gian mở, thông thoáng, rộng cửa đón khách chứ không kín đáo, âm u, kỳ bí như thường thấy ở các chốn bar, sàn nhảy của Sài Gòn. Nhạc không quá ồn đến độ thót tim hay gây gián đoạn câu chuyện. Đến Đề Thám về đêm, người đi bộ tấp nập, xe cộ ra vào khá hạn chế; quán ăn, cà phê, bar tràn ra cả vỉa hè, con đường hẹp thành phố đi bộ cho du khách. Thêm nét riêng, những quán bar - cà phê mở cửa sáng đêm, hễ còn khách là còn người phục vụ. Ngồi bar vỉa hè, cảm nhận nhịp sống Sài Gòn đêm chầm chậm qua dưới ánh đèn đường cùng gió mát từ sông Sài Gòn lùa đến.

Cùng với bar, khách sạn ở Đề Thám xen kẽ cạnh các công ty lữ hành giá rẻ, đi theo hình thức vé mở (open tour), phục vụ lịch sự, ân cần, chu đáo. Khách sạn phố Tây Đề Thám không chỉ là điểm dừng của dân du lịch bụi, ngay cả những nhân viên văn phòng nơi khác đến Sài Gòn cũng thường chọn ở. Giá các phòng trọ thường từ 7 đô trở lên, có những mùa vắng khách giá phòng còn thấp hơn. Kiếm ngay trung tâm những khách sạn với dịch vụ tương tự sẽ khó tìm được mức giá thấp đến thế. Hơn nữa, các loại hình ăn uống đủ dạng ẩm thực, Tây - ta - Tàu đều có và phục vụ 24/24.

Các hãng lữ hành đường dài, thường đi tour xuyên Việt, tour miền Tây và tour Campuchia mở ra san sát có chuyến đi mỗi ngày sáng - chiều. Trước đây, loại hình du lịch bụi đa phần chỉ người nước ngoài chọn, nay qua thời gian, lượng khách trong nước mà đa số sinh viên, học sinh, những người trẻ ưa du lịch theo tour giá rẻ cũng thường chọn những hãng lữ hành Đề Thám.

Bạn,

 Cũng theo báo SGTT, cư dân và khách du lịch ở Đề Thám đủ dạng, đủ ngành nghề khác nhau, thoạt nhìn thấy người nước ngoài đông hơn người Việt. Nhiều người đến phố lần đầu không khỏi ngạc nhiên khi thấy những chú nhỏ dáng vẻ bụi đời, hay bác xích lô líu lo tiếng Anh bồi nhưng phát âm "chuẩn" không khác người bản xứ bởi được trải nghiệm thường xuyên với khách phương xa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cả nước Việt Nam đang bị tràn ngập đủ thứ đồ dỏm, đồ giả. Bạn có thể thấy các thứ đổ giả ở bất kỳ góc phố nào.
Nhà nước lúc nào cũng xài những chữ bí hiểm, đặc biệt là khi dính tới các đề tài nhạy cảm.
Một thời cái tên đặt cho con tại Việt Nam đều mang những ý nghĩa cao đẹp như Hùng, Dũng, Khiêm, An, Tấn... và khi đặt tên là phải ngồi trước bàn thờ tổ tiên để bày tỏ lòng trang nghiêm và hy vọng thế hệ tương lai sẽ làm dòng dõi nở mày, nở mặt. Truyền thống nhà nhiều gia đình bây giờ vẫn giữ gìn.
Kỹ năng đánh bóng chuyền chắc chắn làm vui cho nhiều lễ hội thể dục thể thao, có thể mang cúp vàng, cúp bạc về cho cơ quan, và có thể làm lên tinh thần cho cả những nơi khốn khó nhất quê nhà.
Một thời chúng ta say mê tiếng hát Chế Linh... Vân đó là giọng ca gốc Chàm. Nền văn hóa Chàm đã quyện vào văn hóa Việt sau nhiều thế kỷ, với những tinh hoa bồi đắp cho những thế hệ tương lai.
Nhà nước Hà Nội liên tục ca ngợi và đề cao thuyết tiến hóa, nhưng thực sự là chẳng có chút gì trong đầu các lãnh đạo tin tưởng về thuyết này.
Đó là chuyện nhiều người đang bàn trong tuần này: Bộ Tư Pháp có thể sẽ xét tới chuyện chế tài, xử lý các vụ ngoaị tình. Thật vậy sao? Nghe có vẻ như thời các cụ lý, cụ tổng thời xưa, khi bắt được ngoaị tình là đưa ra giữa đình, phạt roi, phạt tiền... thậm chí với phụ nữ có nơi còn bị gọt đầu, bôi vôi... và vân vân.
Ai hèn hạ? Dân Việt hèn hạ? Thời này hay thời nào? Càng suy nghĩ, tới càng bùi ngùi, sau khi đọc một bài viết tựa đề “người việt nam hèn hạ” của tác giả Hanwonders trên blog riêng của người cầm bút trung niên này.
Như thế, nhà nước đã quyết định làm đường sắt cao tốc bất kể mọi rủi ro, nợ nần, và cả những đau đớn của người dân khi bị giải tỏa dọn đường.
Vệ sinh là gốc sức khỏe. Bạn cũng biết khói xe, khói lò than là nguồn bệnh. Thậm chí, đã từng có nhiều người tự tử bằng khói xe, bằng khói lò than... khi khóa chặt cửa,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.