Hôm nay,  

Bán Sức Tuổi Xế Chiều

08/03/200800:00:00(Xem: 3939)

Bạn,

Theo báo Tuổi Trẻ,  tại miền biên ải tỉnh Lạng Sơn, có nhiều dân nghèo  kiếm sống bằng nghề  khuân  vác hàng thuê  (cửu vạn) cho dân buôn xuyên biên giới Việt-Hoa. Trong "đội quân cửu vạn", có  cả thiếu nhi và người già từ nhiều địa phương  đến. Tại khu biên khẩu Tân Thanh, địa danh  nổi tiếng về buôn lậu, có hàng chục  người  bán sức ở tuổi xế chiều  như  trường hợp một phụ nữ đã 72 tuổi, có 10 năm làm nghề cửu vạn,  được phóng viên báo Tuổi Trẻ ghi   lại qua đoạn ký sự như sau.

Trời mưa phùn lất phất, gió thốc từng cơn, rét căm căm. Những người phụ nữ, trẻ con lẫn ông bà lão đang oằn lưng vác những bao hàng nặng gần cả trăm ký từ cửa khẩu về nơi tập trung bên kia sườn núi. Những tấm lưng xiêu vẹo, cong cong tải hàng trên con đường núi đá trơn trượt. Bất chợt có một bà cụ ngã sóng soài vào vách núi nhưng lại lật đật đứng bật dậy, nhìn lấm lét như sợ bị chủ hàng phát hiện. Gương mặt bà cụ xanh mét, đầy vẻ đau đớn với những vết bầm, trầy xước.Vác được hơn chục bao hàng từ khu cửa khẩu về đến chợ Tân Thanh, bà cụ Lê Thị Xén ngồi bệt xuống lề đường, thở phì phò như hụt hơi giữa trưa nắng gắt. Bà 72 tuổi, 10 năm tuổi "nghề" cửu vạn ở vùng biên giới này, nói tất cả ngóc ngách ở vùng biên Lạng Sơn này bà đều thông thuộc. Từ Thác Ném, Cổng Trắng đến Hang Dơi, Tân Thanh xuôi về Đồng Đăng..., không nơi nào là bà chưa từng qua lại khuân vác hàng. Mấy chục năm trước bà cùng chồng và cô con gái út từ Bắc Giang lên Lạng Sơn làm ăn. Bà mở quán bán nước trà xanh, ông làm cửu vạn, sống đắp đổi qua ngày.

Chồng bà bệnh hơn chục năm nay, cô con gái thì lấy chồng là người Hoa ở Tân Thanh rồi theo chồng về Quảng Tây. Một thân một mình sống nơi biên ải, bà Xén gặp đủ mọi rủi ro, trắc trở. Một đêm, một nhóm "đầu gấu" cầm mã tấu, roi điện vào phòng trọ cướp sạch ít vốn liếng dành dụm để bán quán của bà. Tay trắng, bà phải chuyển qua nghề cũ của chồng: khuân vác hàng thuê dọc vùng biên giới. Bà Xén nói Lạng Sơn và Bắc Giang cách nhau có vài chục kilômet mà bà chẳng dám về quê vì sợ "mất việc". Một lần, bà nhớ cháu nội nên xin các "cửu cai" thăm nhà, nhưng khi quay trở lại thì đã có người khác xin vào thế chỗ bà trong "bang, hội". Mấy tay "cửu cai" lấy cớ bà lớn tuổi nên không nhận vào nữa. Bà phải nài nỉ mãi và nhận khuân vác một tháng không tiền công thì giới chủ mới cho làm trở lại.

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, bà Xén cho biết: "Khu Tân Thanh này cũng có vài chục người lớn tuổi như bà vẫn làm cửu vạn. Người ta sai gì khuân nấy, gánh hàng điện máy cũng gánh mà gánh các cần xé gà, vịt, vải vóc... cũng nhận hết. Người lớn tuổi thường ít được giới "cửu cai" tin tưởng vì không nhanh nhẹn nên ít kêu bốc hàng, mà có kêu thì tiền công cũng trả thấp hơn những người khác".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo SGGP, tại miền Trung, mấy năm trở lại đây, những tháng giáp tết, làng quất ở thị xã Hội An, tỉnh Quảng Nam, lại đối diện với cảnh khốn đốn
Theo báo Người Lao Động, tại tỉnh Hà Tĩnh, người dân địa phương khi diễn tả nỗi sợ hãi lên đến tột đỉnh thường dùng một câu nói ấn tượng: "Sợ như... hét !"
Trong hệ thống sông ngòi tại miền Nam, sông Sài Gòn bắt nguồn từ lưu vực hồ Dầu Tiếng đến ngã ba sông Đồng Nai có chiều dài khoảng 107km chảy qua
Theo báo Sài Gòn, tại miền Trung, một số bến xe bán vé xe "chất lượng cao" với giá cao, nhưng lại chở hành khách bằng xe chợ, thậm chí tệ hơn cả xe chợ
Những phụ nữ được nhắc trong lá thư này là dân nghèo đội đá mướn để kiếm kế sinh nhai qua ngày ở bãi đá Hòn Sóc, tỉnh Kiên Giang.
Đà Lạt vốn nổi tiếng là thành phố ngàn thông, phố trong rừng, rừng lẫn trong phố. Thế nhưng, theo ghi nhận của báo Sài Gòn, trong nhiều tháng qua
Theo báo Người Lao Động, chỉ còn vài  ngày nữa, quy định xóa bỏ xe ba gác, xe tự chế sẽ có hiệu lực trên cả VN.  Thành phố Sài Gòn sẽ có khoảng 60,000 người
Theo báo Sài Gòn, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, trong số các huyện ngoại thành, có huyện Cần Giờ ở vùng duyên hải là huyện nghèo nhất
Gần đây, tại nhiều tỉnh ở miền Trung, học sinh bỏ học đã tăng báo động. Tại tỉnh Thừa Thiên, có một xã của huyện Phú Lộc, chỉ mới đầu năm học đến nay
Theo báo SGGP,trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế, mấy năm gần đây, tỷ lệ người dân mắc các bệnh ngoài da, phụ khoa, ung thư... tại xã Điền Hải


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.