Hôm nay,  

Xóm Không Tên

15/04/200700:00:00(Xem: 4528)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Bình Dương, cách đây gần 20 năm, có một số gia đình cư dân ở nơi khác đến ấp Bình Đường III  xã An Bình (Dĩ An) lấn chiếm đất tại khu vực đường ray xe lửa để xây dựng nhà ở. Do xây dựng không có giấy phép đã dẫn đến một số khó khăn mà họ phải gánh chịu khi thực hiện một số giao dịch dân sự, thế chấp ngân hàng và các loại giấy tờ liên quan đến "hộ khẩu" (sổ gia đình). Vì thế, nhiều người dân ví nơi đây là "xóm không tên". Báo Bình Dương ghi nhận thực trạng xóm này qua đoạn ký sự như sau.

Đoạn đường từ cầu vượt Sóng Thần chạy đến cầu Gió Bay dài khoảng hơn 1km, thuộc ấp Bình Đường III, hiện đã có hơn 170 căn nhà cấp 4 được cất san sát liền kề nhau với hơn 400 ngườiđang sinh sống. Cứ mỗi buổi chiều, những đứa trẻ thơ trong xóm nô đùa bên nhau nhưng chúng đâu có biết gia đình mình sống ở đây thuộc thành phần tạm cư. Lý do: Trong những năm qua, một số gia đình  từ nơi khác đến đây để tự sang nhượng đất và một số khác lấn chiếm đất nằm trong khu vực bảo vệ hành lang đường sắt theo quy định của ngành đường sắt để cất nhà đã làm khó khăn trong công tác quản lý của địa phương. Từ nguyên nhân này, họ chỉ được địa phương xem xét và cấp sổ theo diện tạm trú. Không có hộ khẩu, cuộc sống của người dân nơi đây gặp rất nhiều trở ngại khi thực hiện các giao dịch dân sự, vay vốn, làm giấy kết hôn, khai sinh cho con...

Bà Đào Thị Bính ở tổ 36, nói: "Tôi là một trong những công dân đầu tiên khai sinh ra cái "xóm không tên” này. Quê ở tận miền Bắc, do hoàn cảnh gia đình, năm 1992, bà Bính về đây mua lại miếng đất để cất nhà. Hồi đó khu vực này còn hoang vắng, chỉ lèo tèo có mấy cái nhà. Đến những năm sau này người dân ở khắp nơi đổ về sang nhượng đất để tiếp tục cất nhà. Và đến nay khu đất này đã có gần 200 căn nhà mọc lên. Ông Phạm Kim Phước có 2 người con vừa thi vào đại học. Gần 20 năm qua, con của ông cùng theo cha mẹ vào ấp Bình Đường III, đến giờ này ông cũng thuộc diện không có khẩu. Khi 2 người con thi vào đại học, sắp đến ngày đi thi ông phải tất bật dẫn 2 con chạy về  Hải Phòng để làm chứng minh cho con. Nhưng về đến nơi ông tá hỏa khi nghe cán bộ ở đây phán quyết: Đã mấy chục năm ông đã bỏ nhà ra đi và nhiều lần địa phương đi phúc tra nhưng vẫn không còn. Vả lại các quỹ đóng góp ở địa phương gia đình ông không tham gia nên địa phương quyết định xóa khẩu! Để có được giấy chứng minh thư cho các con ông phải cậy đến người quen nhờ cứu giúp! Giờ này, khi công việc liên quan đến các loại giấy tờ thì ông cũng như nhiều cư  dân ở đây rất lo sợ.

Bạn,

Cũng theo báo Bình Dương, hàng năm, đến mùa tựu trường thì cả xóm kéo nhau "gõ cửa" đến chính quyền địa phương để xác nhận tạm trú cho con. Nhiều cặp vợ chồng đã kết hôn nhưng không có "hộ khẩu" nên làm giấy kết hôn không được. Và đặc biệt có một số người hiện nay đang mang trong mình những con số "không": Không hộ khẩu, không làm được căn cước, không có giấy kết hôn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bán ráo hết, bán sạch hết... Tiền thu vào để đâu không biết. Vì đó là bí mật của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa vậy.
Có những lằn ranh khó phân biệt nổi. Đó là lằn ranh của tâm ý, giữa thiện và ác, thí dụ như khi đốt tiền của người khác. Đứng về mặt kinh doanh, người ta nói đó là vỡ nợ, khi doanh nhân không trả nợ nổi nữa. Nhưng có thật hay không, khi người ta gom đủ thứ tiền thiên hạ và xài cho những thứ không ai kiểm soát nổi – và có người gọi đó là lừa đảo.
Không phải Tết nào cũng vui, không phải tỉnh nào cũng vui, không phải nghề nào cũng vui.
Hình như không ai đo lường chính xác có tỷ lệ bao nhiêu công chức ngồi chơi tà tà...
Đúng như vậy. Nhiều trí thức bây giờ đã nói thẳng là cũng muốn đa đảng.
Chuyện rất lạ: các vị sư ni đã nhiều lần nói rằng cúng sao giải hạn không nằm trong giáo lý nhà Phật, nhưng các chùa Hà Nội vẫn tưng bừng nhận ghi danh làm dịch vụ để gọi là giúp dân cúng sao để giải hạn xấu.
Công chức ngồi chơi là muôn đời nói hoài, sửa hoài không nổi, chỉ vì ngồi chơi trong công sở phải là người có thế lực. Bởi vậy mới có chuyện, theo một quan chức trên báo Dân Trí rằng: “Khó xử công chức 'cắp ô' con ông cháu cha.”
Bây giờ thì bánh chưng đã đi khắp thế giơi rồi. Đơn giản vì đồng bào đang sống nhiều nơi trên thế giới, và nhiều nơi không có cộng đồng Việt đông đảo, hay là có nhưng không ai làm chuyện nấu bánh chưng nữa - một việc làm nặng nhọc nhưng không chắc đã có bao nhiêu lợi tức khi so với nhiều việc khác ở hải ngoại.
Đó là chuyện nghe hoài, nghe khắp nơi rồi: ăn thứ gì cũng sợ dính nhằm hóa chất độc. Dĩ nhiên, đây nói là dân thường thôi, không kể chuyện quan quyền hay đại gia, vì đó là tiêu chuẩn khác rồi.
Làm sao bây giờ, khi chúng ta nhìn thấy hàng khối tiền ném qua cửa sổ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.