Hôm nay,  

Học Mỏi Cả Chân

22/10/200800:00:00(Xem: 5654)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, hện nay, tại các trường tiểu học ở khu vực nông thôn  ở VN có tình trạng các học sinh bậc tiểu học phải đứng học. Tình trạng này xảy ra từ năm 2000 đến nay,  khi mà các trường tiểu học đều nhận được một mẫu bàn ghế giống nhau theo quy chuẩn của  ngành giáo dục. Chính vì thế mới có tình trạng học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 đều ngồi học một loại bàn ghế có kích cỡ như nhau, dù các học sinh có độ tuổi, chiều cao rất khác nhau. Vì vậy, tình trạng đa số các em ở độ tuổi lớp 1 và lớp 2 ở nông thôn phải đứng để viết bài là điều đang xảy ra tại nhiều trường. Báo Đồng Nai ghi nhận thực trạng này như sau.

Tìm trong sách Tập viết lớp 2, phóng viên thấy có hình vẽ  và hướng dẫn của  ngành giáo dục về tư thế ngồi học của học sinh là: lưng thẳng, không tỳ ngực vào bàn, đầu hơi cúi, mắt cách vở 25 - 30cm, hai chân để song song thoải mái. Thế nhưng khi đến tìm hiểu tại Trường tiểu học Xuân Tâm 1 (huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai), phóng viên nhận thấy do khoảng cách giữa bàn và ghế quá xa và chiều đứng của bàn quá cao so với chiều cao của học sinh, nên có đến 2/3 học sinh khối lớp 1 và 1/2 học sinh khối lớp 2 của trường phải đứng để viết bài! Em Trần Thị Thanh Hiền, học sinh lớp 1 của trường, cho biết: "Bàn này cao quá nên con đứng mới viết được. Sau một buổi học ở lớp, con mỏi cả chân!".

Cô Nguyễn Thị Thanh, hiệu phó của trường, cho biết: "Trường đã đưa số bàn ghế này vào sử dụng mấy năm nay. Nhưng do ở đây là vùng nông thôn, điều kiện sống và dinh dưỡng cho học sinh còn hạn chế nên các em nhỏ con, số bàn ghế này chỉ  phù hợp với học sinh ở khối 4, 5. Ở các khối  lớp 1, 2, 3, những em có chiều cao trung bình chỉ ngồi được trên mép ghế, số học sinh còn lại phải đứng để viết bài vì kích cỡ giữa ghế và bàn quá xa...".

Nhưng không chỉ ở Trường tiểu học Xuân Tâm 1, mà đa số các trường tiểu học ở nông thôn đều có tình trạng học sinh ngồi học rất khó khăn với loại bàn như hiện nay. Như Trường tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm (xã Xuân Phú) vừa nhận về 300 bộ bàn ghế mới. Thầy cô giáo ở đây cho biết: Bàn ghế học trước  kia có chân làm bằng gỗ nên có thể tháo ghế chỉnh sửa cho gần bàn hơn để phù hợp cho các em lớp 1, lớp 2. Nhưng hiện nay, chân bàn đều được làm bằng sắt, nên nhà trường không thể chỉnh sửa lại được.

Bạn,

Cũng theo báo Đồng Nai, học sinh không chỉ đứng học mà khi mỏi chân còn tựa cả cằm xuống mặt bàn để viết bài. Với tư thế học như vậy không chỉ  khiến cho các em mệt mỏi sau giờ học, mà điều lo lắng nhất của các bậc phụ huynh là nguy cơ về sau các em bị cận thị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
Trong thời toàn cầu hóa, không chỉ kinh tế bị tác động lớn, cả lợi và hại, mà văn hóa cũng thế. Do vậy, bản sắc dân tộc cũng sẽ chuyển biến qua từng thế hệ, có nơi nhạt hơn một chút, và có nơi đậm hơn một chút -- và đôi khi, như ở các thành phố lớn, như tại Sài Gòn, văn hóa trở thành một tổng hợp chuyển biến, tác động lẫn nhau.
Gốm Việt Nam trước giờ nổi tiếng nhất là gốm Bát Tràng. Có lẽ một yếu tố làm cho gốm Bát Tràng được biết nhiều là nhờ vị trí điạ lý thuận lợi, nằm ngay ở Gia Lâm, Hà Nội – nghĩa là bên bờ thủ đô, và do vậy được các phóng viên báo chí viết nhiều. Nhưng như thế không có nghĩa là gốm Việt Nam mình chỉ duy có gốm Bát Tràng.
Làm thế nào có thể giữ gìn những điệu hát dân ca của Việt Nam? Có lẽ, đó làmột trong những khó khăn nhất đối với những người yêu mến nghệ thuật dân tộc.
Câu chuyện bằng giả là bình thường, vì chỉ cần một máy in đặt bên cạnh máy điện toán, nối dây xong, dùng Photoshop phù phép là xong.
Tình yêu đôi khi cần lời khuyên, bất kể rằng trái tim vẫn có những lý lẽ riêng của nó.
Đó là một chữ mới thấy trong hơn một thập niên nay, có thể là gần 2 thập niên: chém gió. Chữ này không rõ dịch chính xác ra ngôn ngữ bạn đang sử dụng thế nào... thôi thì mượn những chữ khá xưa mà bạn đã biết để đối chiếu: “chém gió” có nghĩa là “nổ,” là “xạo,” là “bẹt cà na”...
Nên “có tiếng“ hơn là nên “có miếng”? Những lựa chọn như thế có thể ảnh hưởng nhiều tới, không riêng cho bản thân người lựa chọn, nhưng sẽ tác động ra cả xã hội, nếu đây là một chính sách.
Chúng ta có bao giờ hài lòng với công việc của mình? Hoặc là chỉ hài lòng vào những ngaỳ cuối tuần khi được nghỉ ngơi, và bất mãn vào những ngày lao động nặng nhọc trong tuần?
Thế lào nà lói ngọng? Trời ạ, lại nói ngọng rồi. Không phải giỡn, nhưng nói ngọng là điều không nên, tuy là lỗi rất bình thường.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.