Hôm nay,  

Học Mỏi Cả Chân

22/10/200800:00:00(Xem: 5604)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, hện nay, tại các trường tiểu học ở khu vực nông thôn  ở VN có tình trạng các học sinh bậc tiểu học phải đứng học. Tình trạng này xảy ra từ năm 2000 đến nay,  khi mà các trường tiểu học đều nhận được một mẫu bàn ghế giống nhau theo quy chuẩn của  ngành giáo dục. Chính vì thế mới có tình trạng học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 đều ngồi học một loại bàn ghế có kích cỡ như nhau, dù các học sinh có độ tuổi, chiều cao rất khác nhau. Vì vậy, tình trạng đa số các em ở độ tuổi lớp 1 và lớp 2 ở nông thôn phải đứng để viết bài là điều đang xảy ra tại nhiều trường. Báo Đồng Nai ghi nhận thực trạng này như sau.

Tìm trong sách Tập viết lớp 2, phóng viên thấy có hình vẽ  và hướng dẫn của  ngành giáo dục về tư thế ngồi học của học sinh là: lưng thẳng, không tỳ ngực vào bàn, đầu hơi cúi, mắt cách vở 25 - 30cm, hai chân để song song thoải mái. Thế nhưng khi đến tìm hiểu tại Trường tiểu học Xuân Tâm 1 (huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai), phóng viên nhận thấy do khoảng cách giữa bàn và ghế quá xa và chiều đứng của bàn quá cao so với chiều cao của học sinh, nên có đến 2/3 học sinh khối lớp 1 và 1/2 học sinh khối lớp 2 của trường phải đứng để viết bài! Em Trần Thị Thanh Hiền, học sinh lớp 1 của trường, cho biết: "Bàn này cao quá nên con đứng mới viết được. Sau một buổi học ở lớp, con mỏi cả chân!".

Cô Nguyễn Thị Thanh, hiệu phó của trường, cho biết: "Trường đã đưa số bàn ghế này vào sử dụng mấy năm nay. Nhưng do ở đây là vùng nông thôn, điều kiện sống và dinh dưỡng cho học sinh còn hạn chế nên các em nhỏ con, số bàn ghế này chỉ  phù hợp với học sinh ở khối 4, 5. Ở các khối  lớp 1, 2, 3, những em có chiều cao trung bình chỉ ngồi được trên mép ghế, số học sinh còn lại phải đứng để viết bài vì kích cỡ giữa ghế và bàn quá xa...".

Nhưng không chỉ ở Trường tiểu học Xuân Tâm 1, mà đa số các trường tiểu học ở nông thôn đều có tình trạng học sinh ngồi học rất khó khăn với loại bàn như hiện nay. Như Trường tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm (xã Xuân Phú) vừa nhận về 300 bộ bàn ghế mới. Thầy cô giáo ở đây cho biết: Bàn ghế học trước  kia có chân làm bằng gỗ nên có thể tháo ghế chỉnh sửa cho gần bàn hơn để phù hợp cho các em lớp 1, lớp 2. Nhưng hiện nay, chân bàn đều được làm bằng sắt, nên nhà trường không thể chỉnh sửa lại được.

Bạn,

Cũng theo báo Đồng Nai, học sinh không chỉ đứng học mà khi mỏi chân còn tựa cả cằm xuống mặt bàn để viết bài. Với tư thế học như vậy không chỉ  khiến cho các em mệt mỏi sau giờ học, mà điều lo lắng nhất của các bậc phụ huynh là nguy cơ về sau các em bị cận thị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện rất lạ: muốn biết nguyên nhân tự nhiên cháy xe, đành phải chờ hơn một năm nữa.
Chuyện công an đánh dân đã và đang cứ xảy ra thường xuyên. Và rồi tin hôm Thứ Sáu cho biết, laạ có thêm một học sinh lớp 8 bị dùng gậy đánh tới nổi té xỉu, đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Một tượng Phật ở tỉnh Đắc Lắc sẽ phải di tản trước ngày 30-4 năm nay, theo lệnh Tỉnh Ủy.
Nhà văn Văn Giá, cũng là một Phó Giáo Sư Tiến Sĩ, nói trên VietnamNet rằng “Chỉ Hà Nội mới có "văn hóa chửi"...”
Dịch là một việc làm khó khăn, đầy gian nan, nhưng sẽ giúp được cho nhiều người khác có thể tiếp cận một nền văn hóa nước khác, có thể tìm đọc những vùng văn chương khác ngoài quê nhà. Do vậy, dịch thuật là điều cần thiết.
Có cách nào để tận diệt nạn bằng cấp giả? Nhìn đi nhìn lại, ai cũng thấy thực sự là khó đối với trường hợp Việt Nam. Trừ phi là thay đổi tận gốc cơ cấu tiến thân của các tài năng đất nước.
Chuyện chỉ xảy ra tại Việt Nam: bị chận xe bị vi phạm luật giao thông, thế là hù dọa công an là sẽ “cho xử luôn” cả Bộ Trưởng Công An... vì có thân thế với Thủ Tướng.
Câu chuyện nộp tiền để chạy ghế là các cấp cao, từ lâu ai cũng biết. Vì ghế cao, từ cấp trung ương xuống tới thành ủy, tỉnh ủy, quận ủy... đều có quyền lực, và quyền lực sẽ để ra tiền. Nghĩa là chi một và thu gấp nhiều lần.
Chuyện nghe như lạ, nhưng lại xảy ra ở thủ đô Hà Nội: sách chôm, nghĩa là đạo sách, nhưng vẫn trúng giải cấp quôc gia. Thuê người dịch 16 chương sách, ghi tên mình là tác giả, thế rồi trúng giải cấp quốc gia.
Đất nước mình chuyện buồn lúc nào cũng nhiều hơn chuyện vui. Biết làm sao bây giờ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.