Hôm nay,  

Dân Chê Cầu, Đi Phà

07/08/200900:00:00(Xem: 5166)

DÂN CHÊ CẦU, ĐI PHÀ

Bạn,
Trong hệ thống giao thông hiện nay trên địa bàn thành phố Sài Gòn, đã  xảy ra một điều trái ngược: sau một thời gian đi qua cầu Thủ Thiêm, người dân đã quay trở lại đi phà. Cầu Thủ Thiêm bắt ngang sông Sài Gòn, nối quận Bình Thạnh và quận 2 được đưa vào khai thác cách nay hơn 18 tháng. Tuy nhiên, trong những ngày gần đây, lưu lượng xe qua cây cầu này giảm hẳn, do người dân "chê" sử dụng cầu, chỉ muốn đi phà. Báo Người Lao Động ghi nhận hiện trạng này qua bản tin như sau.
Cầu Thủ Thiêm có sáu làn xe (mỗi chiều ba làn) rộng thênh thang, nhưng vào sáng 4-8 và những giờ cao điểm trong ngày rất thưa thớt xe gắn máy và thỉnh thoảng mới có vài xe hơi qua cầu. Trong khi đó,số liệu thống kê của xí nghiệp quản lý phà Thủ Thiêm cho thấy, ngay cả với loại xe hơi dưới bảy chỗ ngồi qua phà trong những ngày qua đã tăng đột biến.
Ông Cao Kim Trọng, giám đốc xí nghiệp phà Thủ Thiêm, tính chung số lượng phương tiện giao thông qua phà trong những tháng đầu năm 2009 đã tăng hơn 30% so với cùng kỳ năm 2008.
Nguyên nhân, cầu Thủ Thiêm ở phía quận 2 là một cánh đồng, không đường đón. Ách tắc này tưởng như đã được giải toả khi đoạn đường nối cầu Thủ Thiêm với dự án đại lộ Đông Tây dài khoảng 700m vừa được hoàn thành. Thế nhưng, ghi nhận của phóng viên trong ngày thứ Ba vưà qua,ở đoạn đường nối này hoàn toàn không có một chiếc xe lưu thông. Bởi lẽ, đi cuối con đường thì "đụng" ngay một hàng rào chắn trong dự án đại lộ Đông Tây.


Còn ở chân cầu phía quận Bình Thạnh lại đang được thi công và việc phân luồng ở khu vực này rối rắm, chưa kể những giao cắt giữa các luồng giao thông trên đường Nguyễn Hữu Cảnh gây nguy hiểm cho người đi đường. Cuối tháng 7-2009, tại khu vực này đã xảy ra vụ xe container cán chết người.
"Từ quận 2 về trung tâm thì phải đi đường vòng, qua khu vực thi công nắng bụi mưa sình, trong khi vé qua phà chỉ 1 ngàn 500 đồng/lượt, thời gian chờ cũng không lâu", một người dân tên Hoàng Vân giải thích với phóng viên trên chuyến phà từ quận 2 sang quận 1 vào buổi sáng Ngoài ra, tình trạng kẹt xe ở ngã ba Cát Lái cũng là nguyên nhân khiến  người lái xe  chọn đi phà.
Bạn,
Cũng theo báo Người Lao Động,Khu Quản lý giao thông đô thị số 1 (chủ đầu tư cầu Thủ Thiêm), đến cuối năm 2009 phần hầm chui dọc theo đường Nguyễn Hữu Cảnh và phần còn lại của nhánh cầu dẫn N1  mới hoàn tất. Còn theo ban giám đốc ban quản lý dự án đại lộ Đông Tây, cho biết theo tiến độ mà nhà thầu đã trình  thì đến cuối tháng 4-2010, dự án đại lộ Đông Tây đoạn qua khu vực này mới có thể thông suốt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.