Hôm nay,  

Người 10 Năm Không Ngủ

13/09/201000:00:00(Xem: 3941)

Người 10 Năm Không Ngủ

Bạn,
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại 1 làng của tỉnh Quảng Ngãi. Từ 10 năm nay, sau những biến cố của gia đình,  cư dân Trương Thâm (45 tuổi), ngụ thôn Tấn Lộc, xã Phổ Châu, huyện Đức Phổ, không hề chợp mắt. Khuya, khi những người trong gia đình và hàng xóm chìm trong giấc ngủ là Trương Thâm rơi vào trạng thái cô đơn, một mình một bóng . Báo Thanh Niên ghi lại sự việc này qua bản tin như sau.
Kể về "hành trình" gần 10 năm mất ngủ của mình, giọng anh Thâm tỉnh táo như một người... không hề mất ngủ. Đầu năm 2001, anh làm nhà, túng thiếu, nợ nần. Lo nghĩ, suy tính đeo bám từng giờ, rồi Trương Thâm bị trầm cảm, trạng thái hồi hộp lúc nào cũng "thường trú" trong anh. Khuya, hai mắt vẫn tỉnh khô nên anh đến với rượu cho dễ ngủ. Những đêm đầu là vài ly con, dần dần phải một xị thì giấc ngủ mới đến, nhưng cũng chỉ vài giờ. Rồi cha mất, nỗi buồn thêm nặng trĩu lòng anh. Từ đây, muốn ngủ, Trương Thâm phải "rót" vào dạ dày khoảng hai xị rượu (nửa lít). Mấy năm sau, anh lại đau đớn khi người anh ruột ra đi đột ngột trong một tai nạn giao thông. Từ đó, mỗi lần muốn "chập chờn" một chút, anh phải uống hơn nửa lít.


Không lâu sau, thần kinh của Trương Thâm "đòi hỏi" phải một lít thì mới "phê" được. Nhưng cũng chẳng thấy thấm tháp gì trong vài tháng sau đó. Vả lại, tiền đâu để mua rượu hằng ngày như thế! Anh chắt mót, vay mượn rồi lặn lội tìm đến các bệnh viện lớn ở Sài Gòn, Hà Nội, gặp hết bác sĩ tâm lý này, bác sĩ tâm thần nọ và tha về hàng đống thuốc. Năm 2008, Trương Thâm đến khám tại Bệnh viện Tâm thần trung ương 2 ở Biên Hòa (Đồng Nai), bác sĩ kết luận anh bị trầm cảm do rối loạn lo âu, sầu uất. Giữa năm 2009, anh vào Bệnh viện Tâm thần Bình Định khám thêm lần nữa và bác sĩ kết luận, hoạt động điện não của anh kém điều hòa, biên độ thấp, dạng kích thích. Trương Thâm cho biết, các bác sĩ cho các loại thuốc dạng an thần và hẹn ngày tái khám, không nói một lời nào về triển vọng chữa được bệnh mất ngủ của anh. Nhưng thuốc an thần thì "tan" nhanh lắm. Mười một giờ đêm uống thuốc thì một giờ sáng anh đã tỉnh rụi. Giờ thì các loại rượu bia không có tác dụng gì với hệ thần kinh của anh. Mấy ông hưu trí cùng xóm "phong" cho anh biệt danh "bất túy" (người không biết say). Trương Thâm đã hoàn toàn vô cảm, chai lì trước các loại chất kích thích, thuốc an thần, cả thuốc có khả năng gây mê khá nặng đô.
Bạn,
Báo Thanh Niên cho biết, mất ngủ kéo dài như thế nhưng điều làm ai cũng ngạc nhiên là Trương Thâm không hốc hác, tiều tụy, xanh xao, mắt thâm quầng - dấu hiệu thường thấy của một người chỉ vài đêm thiếu ngủ. Ngược lại, cơ thể anh ta trông vạm vỡ, cường tráng, các bắp thịt săn chắc, nở nang. Trương Thâm vẫn thường đi bộ thể dục dọc bờ biển quê anh ngày hai buổi sáng chiều. Hết ngày dài rồi lại đêm thâu, chứng mất ngủ chưa biết đến bao giờ mới chấm dứt, do vậy "thời lượng" mất ngủ sẽ không dừng lại ở con số 10 năm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.