Hôm nay,  

Nữ Công Nhân Bến Phà

22/10/201100:00:00(Xem: 5254)

Nữ Công Nhân Bến Phà

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, bến phà Thủ Thiêm ở trung tâm Sài Gòn sắp chấm dứt hoạt động, điều đó như một dấu chấm hết cho bao ký ức lam lũ. Và nếu nói về những đóng góp cho thành phố lớn nhất Việt Nam này, chắc chắn không thể quên những công nhân bến phà. Báo Tiền Phong ghi nhận về công việc gian nan của nữ công nhân bến phà qua đoạn ký sự như sau.

Chị Thủy sinh 1959, làm cho bến phà Thủ Thiêm từ năm 1982. Chị đóng mở cửa lên xuống bến phà bảo đảm trật tự, an toàn, chống trốn vé. Chị kể: "Ai cũng muốn xuống phà sớm khỏi bị trễ giờ làm. Mình đóng cửa có khi bị chửi thậm tệ". Lúc cao điểm, mỗi ngày bến phà đưa đón 40 ngàn lượt khách. Có lần chị Thủy hỏi một bà khách: "Sao cô không mua vé"", lập tức chị bị rượt đánh. Chị núp trốn một lúc, rồi phải quay ra làm việc. Chị vừa ngồi xuống ghế, đối tượng từ đâu xuất hiện thẳng tay tát vào mặt chị. Chị choáng váng ngất ngây, cố mà chạy, bà kia thì vẫn đuổi theo đánh.

Chị Nhạn, nhân viên lâu năm, còn bàng hoàng nhớ lại: "Khách qua phà đông, phải phân hai luồng đi lên và đi xuống cho trật tự. Tôi đang giữ cửa thấy có người nghênh ngang đi ngược chiều. Tôi đóng cửa lại không cho đi. Anh ta chẳng nói gì, đấm vô mặt tôi trẹo quai hàm, ngã té xuống đất". Chị Thủy thở than: "Làm ở bến phà phức tạp như Thủ Thiêm, chúng tôi là nữ yếu ớt, người ta dễ ức hiếp".

Chị Bảo bán vé ở bến phà. Chị ăn chay trường, tính cương trực. Chị Bảo nói: "Hồi trước bến phà này đông đúc, xung quanh nhiều nghiện ngập, hút chích". Năm 2007, một buổi sáng, khách đưa tờ 10 ngàn đồng cũ, rách, ráp lại. Chị Bảo nói: "Chị ơi, chị làm ơn đổi giùm em". Bà khách móc tờ khác đưa trả. Không dè, sau đó bà ta đột ngột đứng lại chửi chị. Bảo nói: "Thôi chị đừng chửi, chị càng chửi em thấy càng vô duyên đó". Bà khách quát "bảo ai vô duyên hả"", rồi lao vào đánh Bảo. Bảo không chạy mà đứng dậy chống trả. Bảo kể: "Em vừa kháng cự, chồng bà ta lao vào đánh. Họ gọi nhau kéo đến rất đông, bao vây bến phà". Chị Bảo tâm sự: "Đành rằng mình có cái sai. Nếu mình nhịn thì sẽ không có việc gì xảy ra. Nhưng mình có nhịn mãi được không" Đàn bà chúng tôi cứ bị đánh hoài vậy!". Bên kia đòi kiện ra tòa, tư pháp giải hòa không xong. Bảo kể: "Nhờ cơ quan can thiệp, bắt bên kia viết cam đoan nếu Bảo có chuyện gì phải chịu trách nhiệm, từ đó mới yên". Ba má Bảo thấy làm công nhân phà Thủ Thiêm nguy hiểm quá. Má gọi Bảo, dặn: "Con cẩn thận. Con còn có hai đứa con". Bảo nói: "Má cứ yên tâm, con lăn lóc đã quen rồi!".

Bạn,

Báo Tiền Phong cho biết, cơ quan quản lý đã đề nghị lên ủy ban TPSG xin dừng hoạt động bến phà Thủ Thiêm do khách ngày càng thưa vắng. Những chuyến phà cuối cùng thật bùi ngùi. Hàng chục con người trên chiếc phà chậm chạp trong những ngày cuối cùng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
Trong thời toàn cầu hóa, không chỉ kinh tế bị tác động lớn, cả lợi và hại, mà văn hóa cũng thế. Do vậy, bản sắc dân tộc cũng sẽ chuyển biến qua từng thế hệ, có nơi nhạt hơn một chút, và có nơi đậm hơn một chút -- và đôi khi, như ở các thành phố lớn, như tại Sài Gòn, văn hóa trở thành một tổng hợp chuyển biến, tác động lẫn nhau.
Gốm Việt Nam trước giờ nổi tiếng nhất là gốm Bát Tràng. Có lẽ một yếu tố làm cho gốm Bát Tràng được biết nhiều là nhờ vị trí điạ lý thuận lợi, nằm ngay ở Gia Lâm, Hà Nội – nghĩa là bên bờ thủ đô, và do vậy được các phóng viên báo chí viết nhiều. Nhưng như thế không có nghĩa là gốm Việt Nam mình chỉ duy có gốm Bát Tràng.
Làm thế nào có thể giữ gìn những điệu hát dân ca của Việt Nam? Có lẽ, đó làmột trong những khó khăn nhất đối với những người yêu mến nghệ thuật dân tộc.
Câu chuyện bằng giả là bình thường, vì chỉ cần một máy in đặt bên cạnh máy điện toán, nối dây xong, dùng Photoshop phù phép là xong.
Tình yêu đôi khi cần lời khuyên, bất kể rằng trái tim vẫn có những lý lẽ riêng của nó.
Đó là một chữ mới thấy trong hơn một thập niên nay, có thể là gần 2 thập niên: chém gió. Chữ này không rõ dịch chính xác ra ngôn ngữ bạn đang sử dụng thế nào... thôi thì mượn những chữ khá xưa mà bạn đã biết để đối chiếu: “chém gió” có nghĩa là “nổ,” là “xạo,” là “bẹt cà na”...
Nên “có tiếng“ hơn là nên “có miếng”? Những lựa chọn như thế có thể ảnh hưởng nhiều tới, không riêng cho bản thân người lựa chọn, nhưng sẽ tác động ra cả xã hội, nếu đây là một chính sách.
Chúng ta có bao giờ hài lòng với công việc của mình? Hoặc là chỉ hài lòng vào những ngaỳ cuối tuần khi được nghỉ ngơi, và bất mãn vào những ngày lao động nặng nhọc trong tuần?
Thế lào nà lói ngọng? Trời ạ, lại nói ngọng rồi. Không phải giỡn, nhưng nói ngọng là điều không nên, tuy là lỗi rất bình thường.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.