Hôm nay,  

Đời Buồn Kể Gì

02/08/201200:00:00(Xem: 17392)
Bạn thân,
Ai hèn hạ? Dân Việt hèn hạ? Thời này hay thời nào? Càng suy nghĩ, tới càng bùi ngùi, sau khi đọc một bài viết tựa đề “người việt nam hèn hạ” của tác giả Hanwonders trên blog riêng của người cầm bút trung niên này.

Thế hệ chúng ta đều cao niên, có chịu trách nhiệm gì về những hiện tượng bây giờ hay không? Có phải bó tay hay không, khi buổi sáng tớ bước ra đường và nhiều lúc chỉ sợ xe tông, nhiều lúc chỉ sợ ai đứng sau mình xông tới quát mắng, và luôn luôn là run sợ khi tới cửa công quyền để xin giấy tờ chứng thực những gì đấy... Có ai bảo vệ những người thấp cổ bé miệng, những công dân hạng ba, hạng tư như tớ không, sau một thời bị đẩy gần như văng ra lề xã hội?

Bài của tác giả Hanwonders, tớ trích vài đoạn như sau:

“Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề...

...Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,..

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh & ức hiếp bên dưới.

Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?

Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng….”

Bạn nên vào đọc đầy đủ nơi đây: http://hanwonders.multiply.com/journal/item/513/513.

Buồn kể gì cho cuộc đời này.

Ý kiến bạn đọc
02/08/201213:33:56
Khách
...chiến tranh...chỉ còn con đường chiến tranh để chết bớt bọn quỹ dữ này......
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 4/1975 không chỉ đơn giản là thống nhất, là kết thúc một cuộc chiến phân đôi đất nước, hay hoàn tất một cuộc chiến ý thức hệ... Những chữ đó trừu tượng quá.
Nhà thơ Trạch Gầm rất là trang nghiêm trước những hồn tử sĩ, như: “Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết/ Như tự chào mình - nát cả tim gan.”
Hôm nay là ngày 28/4/2017. Như thế là 42 năm, kể từ khi Cộng quân chiếm trọn Miền Nam. Nơi đây xin ghi lại theo tài liệu của sử gia Vương Hồng Anh về tình hình Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH những ngày cuối tháng 4/1975.
Bắp chuối trước khi qua máy xắt mỏng sẽ được ngâm hàn the và chất tẩy trắng rồi mới đem bày bán tại các sạp rau trong chợ đầu mối nông sản Thủ Đức.
Có một chuyện rất tức cười: Giáo sư Ngô Bảo Châu nếu xin được bổ nhiệm làm giáo sư tại Việt Nam, thời chưa vào dạy ở Đại học Mỹ, hẳn là đã không đủ tiêu chuẩn của VN.
Hãy hình dung rằng ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc mặc quần đùi họp với Tổng thống Donald Trump, hay là trang phục mát mẻ như thế khi dự hôi nghị quôc tế. Và gọi đó là tư duy sáng tạo.
Hiện nay lớp học phòng chống xâm hại tình dục trẻ em của nữ sinh Trương Minh Huyền có hàng trăm học sinh. Tại đây, các em được dạy những kỹ năng để nhận biết sự riêng tư của thân thể,
Thường xuyên tiếp xúc với máu và dịch tiết từ bệnh nhân, phải mổ khẩn cấp mà không biết bệnh nhân có bệnh truyền nhiễm, bác sĩ, nhân viên y tế là một trong những người dễ bị phơi nhiễm HIV nhất.
Trả lời BBC từ Đồng Tâm hôm 21/4, bà Lê Thị Hoa, con gái ông Kình, nói: "Lệnh của chính quyền viết sai sự thật, nói ông "bị bắt vì gây rối" trong lúc thực tế thì ông bị bắt cóc trong lúc được mời đi chỉnh mốc giới hôm 15/4.”
Chuyện muôn đời: đứng nghe những gì Cộng sản nói... mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm. Xem chuyện xã Đồng Tâm là rõ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.