Hôm nay,  

Nghề Bán Rắn

18/01/200100:00:00(Xem: 8496)

Bạn,
Chỉ còn gần một tuần nữa là đến Tết năm con Rắn. Trong những tuần vừa qua, thị trường rắn đã trở nên sôi động. Hàng ngày, lượt người đổ về Sài Gòn bán rắn ước tính khoảng 50 đến 70 người/ngày. Chuyện mưu sinh của người bán rắn đã được một nữ phóng viên báo Thanh Niên ghi nhận qua đoạn ghi chép dưới đây.
Những người bán rắn có một ít là dân Đồng Nai, còn hầu hết là người Tây Ninh và các vựa tại Hóc Môn, Củ-Chi, những vựa lúa thu mua rắn từ miền Tây lên hoặc bắt rắn từ rừng rú ra. Trong những cái lồng sắt của nhiều người bán rắn dạo đèo sau lưng thường có một bộ rắn chín con, 1 con tắc kè, 1 con bìm bịp và khá nhiều hũ rượu rắn. Một bộ như vậy khoảng 5 kg, nếu bán được với giá 500 ngàn đồng, họ sẽ lời từ 100-150 ngàn đồng. Có ngày đắt hàng, họ bán được đến 5 bộ, nhưng cũng có khi mấy ngày liền mới bán được một bộ. Về phương tiện hoạt động, phần lớn người bán rắn đều sắm điện thoại di động để liên lạc với khách hàng. Một thanh niên bán rắn nói: “Có điện thoại di động, tốn một chút nhưng rất tiện. Khách cần, phone một cái là có ngay. Đôi khi ở nhà cũng bán được hàng”. Về các loại rắn thì rắn hổ hành, rắn rỉ cốc, rỉ cá thường được các nhà hàng, quán nhậu đặt mua. Còn những loại rắn dùng làm dược liệu trị đau lưng nhức mỏi được khách giới bình dân mua lai rai. Riêng với các loại rắn “cao cấp” như rắn hổ mang, hổ lửa, hổ rồng... thường được khách nước ngoài, đặc biệt là Đài Loan vô cùng ưa chuộng thông qua món rượu pha với máu còn nóng của các loại rắn này. Nhiều thanh niên bán rắn đã học tiếng Đài Loan để có thể giao tiếp và nói được tên các loại rắn.

Cũng theo báo Thanh Niên, khi nói về nguy hiểm của nghề, nhiều thanh niên bán rắn nói: Lúc đầu cũng sợ rắn độc cắn chết lắm chứ. Nhưng vì thất học, ruộng đất không đủ mầm ăn thì biết làm gì khác để sống bây giờ. Vả lại, nhờ biết học cách làm rượu rắn, tụi tui cũng thấy vui với nghề này khi góp phần chút chút bệnh cho người khác. Qua tìm hiểu, phóng viên báo Thanh Niên thấy đó chưa phải là tất cả lý do chọn nghề của họ. Thực ra, do bán rắn rất được tự do, phóng khoáng về giờ giấc, địa điểm, thu nhập dù không còn quá hấp dẫn như trước nhưng vẫn còn khá dễ sống. Hơn nữa, đây là một nghề khá độc quyền, thường họ hàng, xóm giềng truyền nối nhau chứ không phải ai muốn làm là làm được. Ngay cả phụ nữ, họ phải có chút máu liều bởi rắn các độc càng mắc. Nữ phóng viên trên từng chứng kiến một chị bán rắn phải cố làm cho ông khách Đài Loan tin một con rắn mà chị bán là rắn hổ mang, chị đã lấy thanh sắt chọc cho con rắn bành cố ra, trong khi người khách đứng xa xa la xí xô và gật đầu lia lịa. Trên thực tế, đã có không ít người bán rắn bị rắn cắn phải cắt bỏ phần thịt thối, thậm chí có người tử vong. Tuy nhiên, đa số vẫn chưa có ý định từ bỏ nghề và cho rằng sinh nghề tử nghiệp là chuyện bình thường.
Bạn,
Cũng theo phóng viên trên, những thanh niên bán rắn đã giải thích rằng, làm nghề này ít cô nào dám lấy làm chồng, trừ những người thật bản lĩnh hoặc cùng nghề nghiệp, địa phương. Đó là chưa kể một số anh chàng còn sinh tật đam mê rượu chè, tụ tập đánh bài tứ sắc ăn tiền trong giờ họp mặt nghỉ ngơi trên hè phố. Cũng có những người bán rắn mang nhiều u uẩn trong đời sống riêng, như câu chuyện một thanh niên tên Vũ, 30 tuổi, ngụ ở huyện Dương Minh Châu, Tây Ninh. Ngày này, Vũ làm rắn cho người Đài Loan uống rượu và ít ai biết được trong sâu thẳm tâm hồn. Vũ luôn mang một mối tình buồn: người yêu của Vũ bỏ đi lấy chồng Đài Loan và sang sống hẳn bên xứ người. Đôi lúc, Vũ hy vọng vẩn vơ một ngày nào đó, tình cờ tiếp xúc với ông chồng người yêu cũ và biết đâu, cả với chính người yêu xưa qua cái điện thoại di động!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 4/1975 không chỉ đơn giản là thống nhất, là kết thúc một cuộc chiến phân đôi đất nước, hay hoàn tất một cuộc chiến ý thức hệ... Những chữ đó trừu tượng quá.
Nhà thơ Trạch Gầm rất là trang nghiêm trước những hồn tử sĩ, như: “Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết/ Như tự chào mình - nát cả tim gan.”
Hôm nay là ngày 28/4/2017. Như thế là 42 năm, kể từ khi Cộng quân chiếm trọn Miền Nam. Nơi đây xin ghi lại theo tài liệu của sử gia Vương Hồng Anh về tình hình Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH những ngày cuối tháng 4/1975.
Bắp chuối trước khi qua máy xắt mỏng sẽ được ngâm hàn the và chất tẩy trắng rồi mới đem bày bán tại các sạp rau trong chợ đầu mối nông sản Thủ Đức.
Có một chuyện rất tức cười: Giáo sư Ngô Bảo Châu nếu xin được bổ nhiệm làm giáo sư tại Việt Nam, thời chưa vào dạy ở Đại học Mỹ, hẳn là đã không đủ tiêu chuẩn của VN.
Hãy hình dung rằng ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc mặc quần đùi họp với Tổng thống Donald Trump, hay là trang phục mát mẻ như thế khi dự hôi nghị quôc tế. Và gọi đó là tư duy sáng tạo.
Hiện nay lớp học phòng chống xâm hại tình dục trẻ em của nữ sinh Trương Minh Huyền có hàng trăm học sinh. Tại đây, các em được dạy những kỹ năng để nhận biết sự riêng tư của thân thể,
Thường xuyên tiếp xúc với máu và dịch tiết từ bệnh nhân, phải mổ khẩn cấp mà không biết bệnh nhân có bệnh truyền nhiễm, bác sĩ, nhân viên y tế là một trong những người dễ bị phơi nhiễm HIV nhất.
Trả lời BBC từ Đồng Tâm hôm 21/4, bà Lê Thị Hoa, con gái ông Kình, nói: "Lệnh của chính quyền viết sai sự thật, nói ông "bị bắt vì gây rối" trong lúc thực tế thì ông bị bắt cóc trong lúc được mời đi chỉnh mốc giới hôm 15/4.”
Chuyện muôn đời: đứng nghe những gì Cộng sản nói... mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm. Xem chuyện xã Đồng Tâm là rõ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.