Hôm nay,  

Đời Nhặt Rác

13/02/200300:00:00(Xem: 7546)
Bạn,
Chuyện kể với bạn trong lá thư kỳ này là chuyện về những người nhặt rác ở thành phố Huế. Theo báo Giáo Dục Thời Đại, hễ đi đến bất kỳ bãi rác nào vào lúc chập choạng tối trong thành phố, phóng viên báo này đều nhận thấy có rất nhiều người đang dùng que đào bới rồi nhặt rác. Những người nhặt rác là những người nghèo khổ. Báo GDTD viết về tình cảnh của những người kiếm sống bằng công việc nhặt rác ở Huế qua đoạn ký sự như sau.
Bãi rác ở đường Tùng Thiện Vương (Tp.Huế) chỉ là một bãi nhỏ nhưng cũng có đến 4-5 người tham gia nhặt rác ở đây mỗi tối. Dưới ánh đèn vàng hiu hắt và những hạt mưa bụi bay phất phới, những người này cần mẫn dùng que gạt đi, gạt lại đống rác rưởi hôi thối mong tìm được cho mình một vài thứ rác có thể sử dụng được để đem bán lại. Dụng cụ lao động của họ khá đơn sơ và không an toàn chút nào. Mỗi người có một chiếc đèn pha trên đầu, một bao tải móc sau lưng cùng với một cái que dùng bới rác... Chẳng có một phương tiện bảo hiểm nào trên con người họ, dù đó là chiếc bao tay hay đôi ủng cao. “Kiếm cả buổi tối cũng chưa chắc đủ ăn thì làm sao tụi tôi có tiền mua đồ bảo hiểm hả anh"”. Câu trả lời của người có vẻ lớn tuổi nhất trong số những người ở đó đã khiến phóng viên lúng túng trong chốc lát. Rồi như không để ý đến sự có mặt của tôi, họ vẫn tiếp tục làm việc.

“Nghề nhặt rác này vất vả và tủi hổ lắm anh ạ. Cứ nghĩ đến việc gặp người quen là mình đã lo ngại rồi, còn nếu lỡ gặp thì chỉ biết độn thổ đi cho khuất mắt”. Anh lớn tuổi nhất trong đám tâm sự nhưng vẫn không chịu cho tôi biết tên. Khi anh quay đi, Tèo cậu bé nhỏ nhất trong số người nhặt rác thì thầm vào vai phóng viên: “Chú ấy có vợ con rồi nên không chịu nói thật tên với địa chỉ mô mà anh hỏi”.
Tại một bãi rác khác ở cuối đường Chế Lan Viên, trong khi các công nhân của Công ty vệ sinh môi trường đang tiến hành công việc của mình thì vẫn có ba người nhặt rác. “Trung bình một đêm nhặt rác cũng kiếm được từ 7-10 ngàn đồng. Nếu gặp đêm vớ bở thì cao hơn. Nhưng cũng có nhiều đêm cúi đến cong cả lưng cũng chỉ đủ kiếm một đĩa cơm bụi”. Hoàng, một cậu bé thường xuyên nhặt rác ở bãi rác xã Phú Thượng (Phú Vang) cho phóng viên biết. Hai nỗi lo lớn nhất của người nhặt rác là tai nạn và không nhặt được rác. Tai nạn là chuyện thường xuyên xảy ra. Trong bất cứ bãi rác nào cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.
Bạn,
Phóng viên báo Giáo Dục Thời Đại viết tiếp: hình ảnh mà phóng viên nhìn thấy được vào một buổi sáng ở đường Nguyễn Tri Phương làm tôi nhớ mãi. Có ba bé gái với ba bao tải đựng rác sau lưng đứng lặng nhìn các bạn đồng tuổi mình đang nô đùa trong sân trường với ánh mắt buồn bã. Không biết các người có trách nhiệm sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy cảnh tượng này, và cũng không biết tương lai của những em bé nhặt rác hôm ấy sẽ đi về đâu"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cả nước Việt Nam đang bị tràn ngập đủ thứ đồ dỏm, đồ giả. Bạn có thể thấy các thứ đổ giả ở bất kỳ góc phố nào.
Nhà nước lúc nào cũng xài những chữ bí hiểm, đặc biệt là khi dính tới các đề tài nhạy cảm.
Một thời cái tên đặt cho con tại Việt Nam đều mang những ý nghĩa cao đẹp như Hùng, Dũng, Khiêm, An, Tấn... và khi đặt tên là phải ngồi trước bàn thờ tổ tiên để bày tỏ lòng trang nghiêm và hy vọng thế hệ tương lai sẽ làm dòng dõi nở mày, nở mặt. Truyền thống nhà nhiều gia đình bây giờ vẫn giữ gìn.
Kỹ năng đánh bóng chuyền chắc chắn làm vui cho nhiều lễ hội thể dục thể thao, có thể mang cúp vàng, cúp bạc về cho cơ quan, và có thể làm lên tinh thần cho cả những nơi khốn khó nhất quê nhà.
Một thời chúng ta say mê tiếng hát Chế Linh... Vân đó là giọng ca gốc Chàm. Nền văn hóa Chàm đã quyện vào văn hóa Việt sau nhiều thế kỷ, với những tinh hoa bồi đắp cho những thế hệ tương lai.
Nhà nước Hà Nội liên tục ca ngợi và đề cao thuyết tiến hóa, nhưng thực sự là chẳng có chút gì trong đầu các lãnh đạo tin tưởng về thuyết này.
Đó là chuyện nhiều người đang bàn trong tuần này: Bộ Tư Pháp có thể sẽ xét tới chuyện chế tài, xử lý các vụ ngoaị tình. Thật vậy sao? Nghe có vẻ như thời các cụ lý, cụ tổng thời xưa, khi bắt được ngoaị tình là đưa ra giữa đình, phạt roi, phạt tiền... thậm chí với phụ nữ có nơi còn bị gọt đầu, bôi vôi... và vân vân.
Ai hèn hạ? Dân Việt hèn hạ? Thời này hay thời nào? Càng suy nghĩ, tới càng bùi ngùi, sau khi đọc một bài viết tựa đề “người việt nam hèn hạ” của tác giả Hanwonders trên blog riêng của người cầm bút trung niên này.
Như thế, nhà nước đã quyết định làm đường sắt cao tốc bất kể mọi rủi ro, nợ nần, và cả những đau đớn của người dân khi bị giải tỏa dọn đường.
Vệ sinh là gốc sức khỏe. Bạn cũng biết khói xe, khói lò than là nguồn bệnh. Thậm chí, đã từng có nhiều người tự tử bằng khói xe, bằng khói lò than... khi khóa chặt cửa,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.