Hôm nay,  

Thoát Khỏi Bão Lửa

01/11/200200:00:00(Xem: 8329)
Bạn,
Trong hai ngày qua, các báo quốc nội đã trình bày chi tiết về diễn tiến trận hỏa hoạn Trung tâm Thương mại Quốc tế SG vào ngày 29/10 theo ghi nhận tại chỗ của các phóng viên. Báo SGGP và báo Lao Động đã ghi lại lời kể của một số nạn nhân sống sót sau những giờ phút kinh hoàng trong bão lửa như sau.
Trong bản tin về vụ cháy, phóng viên báo SGGP ghi lại lời một khách đến mua hàng tại Trung tâm Thương mại trên lầu 3 cho biết, khi đám cháy bùng phát, hàng trăm người đổ xô ra phía cầu thang để thoát thân. Có hai anh em chủ một sạp hàng trên lầu 3 đã thoát được xuống dưới đất, thì người anh quay trở lên với ý định lấy số tiền tại quầy hàng bỏ quên lại đã không thể quay trở xuống được. Có 5 nạn nhân liều thân nhảy từ trên lầu 5 xuống.
Phóng viên báo Lao Động cũng đã ghi lại lời cuả cô Mai Thanh Phương (26 tuổi), nhân viên Công ty bảo hiểm AIA, một trong số 65 nạn nhân được đưa vào cấp cứu tại BV Sài Gòn kể: "Công ty tôi đang mở lớp tập huấn, có khoảng hơn 100 nhân viên dự học tại hai phòng. Phòng chúng tôi nằm trên tầng 5, đang học bỗng nhiên thấy cúp điện, mọi người nhìn ra thì đã thấy bốc cháy. Vị trí lớp học quá cao so với nơi phát ra vụ cháy (tôi nghe nói ở tầng 3) nên chúng tôi không có đường nào thoát thân ngoài cách ôm lấy ống thoát nước mà tuột xuống. Trong một cảnh tượng hỗn độn và hết sức căng thẳng, nhiều người chạy đè lên nhau nên làm ùn tắc, di chuyển lại càng chậm lại. Nhiều người quá bối rối đành quyết định nhảy lầu để tìm cơ hội sống sót. Tôi nghe nói cùng được chuyển đến BV này với tôi đã có người bị tử vong vì nhảy lầu. Sự việc thật kinh hoàng!"

Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, nhân chứng Phạm Ngọc Vũ, phụ trách chi nhánh Cty cơ khí Hà Tây (có văn phòng trong khu thương mại bị cháy), đã kể với phóng viên: "Tôi đi ra ngoài công ty một lúc thì nghe anh em gọi điện thoại: "Anh ơi! Cứu chúng em với! Khu nhà mình bị cháy rồi". Tôi nghe thế liền bỏ mọi việc lao về Trung tâm Thương mại quốc tế thì thấy lửa đã bùng lên rất nhanh. Tôi lập tức lấy điện thoại di động gọi lên văn phòng, gọi số điện thoại của từng người một thì tất cả các máy đều im bặt.”
Báo LĐ cho biết thêm: khi đám cháy đang bùng phát, phóng viên báo này từ hai bệnh viện Chợ Rẫy và Trung tâm Cấp cứu Sài Gòn điện thoại về cho biết trong số 37 người nhảy lầu đã có 6 người chết (trong đó có một nữ, một người nước ngoài) và 65 người bị thương. Tình hình mỗi lúc một nguy kịch hơn. Khi khói tan bớt, một công an cho phóng viên biết anh ta đã thấy 16 xác chết trong hiện trường, còn một phóng viên cũng xác nhận anh đã thấy tận mắt những thi thể bị cháy đen, có người thò hai chân ra ngoài khung cửa, có người gục xuống lan can khung cửa Một đại úy của đội cứu hỏa tên là Nguyễn Văn Quý sau khi vào hiện trường đã cho phóng viên biết: "Anh em vào đó đếm được khoảng 100 xác chết cháy trong các tầng nhà của khu thương mại, trong đó có một người nước ngoài." Đó là con số tính đến tối ngày 29 tháng 10.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.