Hôm nay,  

Thạch Sanh Ở Miền Núi

06/06/200000:00:00(Xem: 6650)
Bạn,
Chuyện dân gian kể rằng, ngày xưa có Thạch Sanh ngày ngày lên rừng kiếm củi mang ra chợ bán lấy tiền nuôi mẹ. Và giờ đây, theo báo Tuổi Trẻ, tại tỉnh Lạng Sơn, một tỉnh sát biên giới phía Bắc, cũng có một Thạch Sanh là Hoàng Văn Thu, sắc tộc Tày, hiện học lớp 11 ở Bình Gia, một huyện nghèo nhất ở tỉnh này. Ngoài giờ đi học, cậu học trò này vẫn hàng ngày lên rừng kiếm củi về bán lấy tiền nuôi mẹ và nuôi mình ăn học.

Theo ghi nhận của một phóng viên báo Tuổi Trẻ đã đến tận làng của cậu học trò nghèo này, thì người mẹ sinh ra cậu khi đã lớn tuổi và cậu chưa một lần biết mặt cha. Quanh năm, cậu chỉ có hai bộ quần áo thay đổi khi đi học. Những ngày đông vùng cao giá rét cắt da cắt thịt, cậu cũng chỉ có thêm một manh áo len mỏng đã sờn cũ. Năm ngoái khi lên nhận phần thưởng cuối niên khóa, các bạn cậu lại cười ồ vì cái gấu quần rách chưa kịp khâu. Việc học của cậu thật gian nan. Bất cứ lúc nào rảnh cậu đều tận dụng làm bài tập. Với những cố gắng liên tục trong nhiều năm liền, năm học vừa qua, cậu đã đoạt giải ba học sinh giỏi môn Hóa của tỉnh Lạng Sơn.

Theo mô tả của phóng viên báo Tuổi Trẻ, ngôi nhà của Thu nằm gần ngay chân núi. Nhà vách đất, trống tuềnh toàng. Hai mẹ con chẳng ruộng, chẳng nương nên cuộc sống chỉ dựa vào chăn nuôi và việc kiếm củi của Thu. Phía trước nhà vỏn vẹn một luống rau lang nhỏ. Mẹ Thu tâm sự bây giờ đã có tuổi, sức khỏe lại giảm sút, chủ yếu chỉ làm những việc lặt vặt trong nhà như chăn nuôi, còn toàn bộ công việc nặng đều trông cả vào Thu. Có những buổi trái nắng trở trời không ngồi dậy được, Thu đi củi về lại phải thái chuối, băm rau chăn lợn, cơm nước hết cả buổi tối. Câu chuyện về Thạch Sanh ngày nay được báo Tuổi Trẻ ghi lại qua đoạn ký sự dưới đây.

Mười hai tuổi, Thu theo mẹ lên rừng lấy củi. Mỗi ngày sức mẹ mỗi yếu, mình em lặn lội lên rừng. Những gánh củi của em không chỉ thấm mồ hôi mà có cả nước mắt qua bao lần lên núi lấy củi bị dao chạm vào tay hay trượt ngã. Muốn đi lấy củi phải đi thật sớm, từ một hai giờ trưa để sẩm tối kịp có mặt ở nhà. Tôi (phóng viên) đã bước cùng em từng bước nhọc nhằn lên núi lấy củi. Đường đi vượt qua những dốc dựng đứng, trơn trụi, qua hai ba cái lân (lân là khoảng đất rộng bằng phẳng giữa hai quả núi) mới đến nơi lấy được củi. Vừa làm Thu vừa trò chuyện: Anh biết không, may nhất là những hôm đi củi gặp những cành gỗ to do dân khai thác gỗ bỏ lại. Khi đó, hai ba đứa bọn em cưa từng khúc dài chừng nửa mét ngang mang về. Loại này bán được tiền. Thợ mộc vẫn tận dụng để đóng đồ. Kiếm cũng được anh ạ. 300 đồng một ký, bọn em mỗi đứa vác một khúc cũng được 30-35 kí.

Đường lúc đi đã khó khi về vác nặng lại càng khó hơn. Những bước chân nặng nhọc mồ hôi ướt dầm lưng áo khiến tôi ái ngại cho em. Mỗi lần xuống dốc, Thu căng người mang hết sức mình giữ thăng bằng. Đi mãi, nghỉ ba bốn lần rồi chúng tôi cũng xuống về chân núi. Nhìn bó củi vừa to vừa nặng em vác về, tôi thầm hỏi nghị lực nào giúp em bao năm vượt khó học giỏi. Việc học của em, như lời em kể, vất vả lắm. Chỉ cố sao những môn chính không thua các bạn nhiều. Khi tôi đem chuyện này hỏi cô giáo viên chủ nhiệm thì được biết Thu học đều tất cả các môn, điểm trung bình đều trên 8/10 cả. Em rất có năng khiếu về những môn khoa học tự nhiên.

Bạn,
Khi phóng viên báo Tuổi Trẻ hỏi Hoàng Văn Thu em mơ ước điều gì, em chỉ cười và mãi mới chịu trả lời: em sẽ là thầy giáo. Em nói: Em sinh ra ở vùng sâu, vùng xa, nếu sau này có nhận phân công về vùng xa hơn nữa em cũng chẳng sợ, bởi nếu không về thì ai sẽ về.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.