Hôm nay,  

Ngợi Ca Phụ Nữ

08/03/201500:00:00(Xem: 2935)
Hôm nay, Chủ Nhật ngày 8 tháng 3, là đúng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ.

Xin ghi lạị tấm lòng phụ nữ  trong ca dao Việt Nam.

Trước tiên là ước mơ gắn bó theo chàng, một lòng chung thủy không rời.

Hạt muối mặn ba năm còn mặn
Lát gừng cay chín tháng còn cay
Đôi ta ân trượng nghĩa dày
Dẫu có giàu sang cũng không đổi
Dẫu có ăn mày cũng không xa..
Ước mơ này ngày xưa là sẽ có võng lọng vinh quang, để chàng thi đậu ra làm việc quan.
Em thời canh cửi trong nhà
Nuôi anh đi học đăng khoa bảng vàng
Trước là vinh hiển tổ đường
Bỏ công đèn sách, lưu phương đời đời...

Hình ảnh nuôi chồng đi học để ra làm quan còn được ghi là:

Em  là con gái Phụng Tiên
Bán rau mua bút, mua nghiên cho chồng
Nữa mai chồng chiếm bảng rồng
Bỏ công tẩm tưới vun trồng cho rau...

Do vậy, khi chàng cầm sách học dưới trăng, nàng quay tơ là tuyệt đẹp:

Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Bên anh đọc sách, bên nàng quay tơ
Quay tơ phải giữ mối tơ
Dù năm bảy mối chỉ chờ mối anh...

Nhưng không phaỉ phụ nữ nào cũng hạnh phúc. Do vậy, có cô than thở:

Mẹ em tham thúng xôi rền

Tham con lợn béo, tham tiền Cảnh Hưng
Em đã bảo mẹ rằng đừng
Mẹ hấm, mẹ hứ mẹ bưng ngay vào
Bây giờ chồng thấp, vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao cho bằng...

Thế rồi, khi lấy chồng xa, lại nhớ về quê mẹ:

- Chiều chiều ra đứng bờ sông
Muốn về với mẹ mà không có đò...
- Chiều chiều ra đứng ngõ sau
trông về quê mẹ ruột đau chín chiều...
- Chiều chiều xách giỏ hái rau
Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần...

Hay là khi về nhà chồng, có nàng than thở:

- Tiếng đồn cha mẹ anh hiền
Cắn cơm không vỡ cắn tiền vỡ tan
- Trách cha, trách mẹ nhà chàng
Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau
Thực vàng chẳng phải thau đâu
Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng...

Hay là khi nàng phải bước về nhà mẹ:

Cô kia đội nón đi đâu
Tôi là phận gái làm dâu mới về
Mẹ chồng ác nghiệt đã ghê
Tôi ở chẳng được, tôi về nhà tôi...

Và tuyệt vời là tấm lòng chung thủy:

Muối ba năm muối đang còn mặn
Gừng chín tháng gừng hãy còn cay
Đạo cương thường chớ đổi đừng thay
Dẫu có làm nên danh vọng hay
rủi có ăn mày ta cũng theo nhau...

Ca dao Việt Nam và tấm lòng người phụ nữ, cũng đẹp và thơ mộng cực kỳ vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạo lực với người tất nhiên là sẽ bị công an bắt giam. Tuy nhiên, bạo lực với thú vật vẫn còn được dung dưỡng ở đa số nơi tại Việt Nam.
Nói nguy hiểm đây chỉ là tập trung về giao thông thôi. Không nói chuyện tai bay vạ gió như băng đảng, cướp bóc, tên bay đạn lạc...
Đúng là nhân tài đang tìm nhiều cách để chạy ra nước ra hãng tư doanh làm. Đúng là đất nước gặp cơ nguy vì nhân tài sẽ xin làm cho hãng ngoại quốc khi khối ASEAN gỡ rào thuế quan thị trường.
Hôm nay có cơ duyên đọc bài thơ “Tau Chưởi” hay lạ, hay lùng, hay dị, hay cực kỳ bất thường...
Các bạn trẻ nên đọc sử thế nào? Nếu bạn tin vào các trang web chính phủ, bạn sẽ bị dắt đi lạc đủ thứ chỗ.
Không thể biết chính xác, vì nếu không nghỉ Tết, những tai nạn kia sẽ ẩn sau những nỗi chán chường, căng thẳng, dày vò, và rồi gia đình xào xáo khi người công nhân về nhà và bực dọc với vợ con.
Truyền thóng ông bà mình tin rằng Ông Táo mỗi năm về trời, kể chuyện thế gian, để người lành được thưởng, người dữ sẽ bị rầt.
Bá Người Lao Động hôm 20-2-2015 kể chuyện qua bản tin “7 thanh niên mắc án oan vui như lần đầu đón Tết...”
Những gì trong suy nghĩ của văn hào Nguyễn Du khi viết xuống những dòng thơ về môi tình như tiền định, khi Thúy Kiều than thở:
Phong tục Việt Nam nhiều nơi dị biệt. Nhưng việc kết hợp mối lương duyên cách nào cũng đẹp. Hầu hết là cũng đẹp, nếu thực sự có tình yêu,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.