Hôm nay,  

Sao Việt Còn Tử Tế

21/06/201500:00:00(Xem: 4619)
Các ngôi sao nghệ sĩ trong làng giải trí Việt Nam vẫn còn tử tế nhiều lắm, bất kể rằng nhiều nhà bình luận chỉ trích rằng “Sao Việt: Cứ bị chê là... chửi.”

Nghĩa là gì? Cụ thể, nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường bị chê gì đấy, thế là anh chửi lại liền. Hãy thông cảm anh, rằng như thế vẫn còn tử tế đấy nhé. Đó vẫn còn là một không gian rộng mở cho quyền tự do phát biểu, phần nào.

Báo Lao Động kể chuyện:

“Showbiz Việt lại vừa trải qua một tuần dậy sóng khi nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường “chửi đổng” và thách đố những ai ghen tị với mình bằng những lời tục tĩu.

Đỗ Mạnh Cường tài năng, công chúng thừa nhận. Thẳng tính, thậm chí ngoa ngoắt, điều đó chẳng sai. Nhưng việc anh đón nhận ý kiến mang tính phản biện bằng cách “ném” ra những lời phản cảm, lại khiến công chúng ngán ngẩm về cách cư xử của người nổi tiếng khi đang hoạt động trong một lĩnh vực mang tính rất văn hóa và thẩm mỹ cao như thời trang.

Chê là bị "chửi"!

Mới đây, NTK Đỗ Mạnh Cường đã đầu tư lớn sang tận Hollywood để làm show thời trang đẳng cấp. 400 khách mời VIP tham dự, sao trong nước cũng nườm nượp bay sang chúc mừng nhà thiết kế Việt vươn ra thế giới.

Sau show diễn La Vie En Rose được cho là thành công tại Mỹ, bộ sưu tập Xuân Hè 2015 của Đỗ Mạnh Cường đã bị “soi”. Anh chưa kịp tận hưởng niềm vui thì trên mạng đã xuất hiện hàng loạt cáo buộc Đỗ Mạnh Cường “ăn cắp” ý tưởng của các nhà mẫu hàng đầu thế giới như Lanvin, Dior. Thậm chí nhiều người đã đưa ra phân tích, mổ xẻ hình ảnh để so sánh các mẫu thiết kế của Đỗ Mạnh Cường với các thương hiệu thời trang chứng minh cho lời “cáo buộc” của mình.


Trước những lời “ném đá”, nhà thiết kế nổi tiếng đã đáp trả bằng những lời lẽ chợ búa, như cách anh vẫn làm khi đón nhận những ý kiến chê. “Tội nghiệp một lũ thú điên rảnh rỗi lẫn vô tích sự, lại nhao nhao lên như sắp chết đói, các cưng cứ tiếp tục sủa, sủa đến trào máu họng cũng đâu ngăn được việc Đỗ Mạnh Cường kiếm được nhiều tiền và làm show mỗi năm. Anh nói nghe nè, chừng nào Việt Nam có người thứ 2 có thể qua Hollywood tự tổ chức show của riêng mình giống như anh đã làm thì anh sẽ tự động rút lui khỏi showbiz.

Anh nói vậy là coi như cho mấy cưng có động lực phấn đấu làm việc chăm chỉ… chứ cứ ngồi đó chửi bới lảm nhảm thì làm gì được anh… Cố gắng lên nha” - Đỗ Mạnh Cường vỗ đùi “chửi đổng” những người chê và tố mình đạo ý tưởng...”(ngưng trích)

Hoan hô anh Cường nhé. Hoan hô làng nghệ sĩ nhé. Thẳng tính là tốt, còn hơn là cứ mãi im lặng, cưỡng bách nhau tung hô.

Hãy nhớ xem, và hãy thử xem, hãy lớn tiếng chê ông Hô một tí, chê cơ chế một tí, chê Đảng một tí... Xem có ai bực mình mắng chửi như anh Cường không?

Không, chẳng ai mắng lại như anh Cường cả. Nhưng cứ thử chê Đảng xem, sẽ biết thế nào là thâm độc hơn cả nghệ sĩ.

Mới biết, nghệ sĩ vẫn còn tử tế vô cùng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ô nhiễm môi trường là nan đề... Có vẻ như Việt Nam không đặt làm ưu tiên... Báo Tài Nguyễn & Môi Trường kể chuyện Quảng Ngãi bó tay: Rác tràn lan Quốc lộ 1A, tỉnh Quảng Ngãi bí phương án xử lý.
Học nghề dĩ nhiên là dễ tìm việc hơn học chữ... Bao giờ cũng thế. Báo Dân Sinh kể chuyện Đà Nẵng: Trên 70% học sinh, sinh viên học nghề ra trường có việc làm.... Một bản báo cáo ghi rằng trong đó, một số nghề về dịch vụ du lịch, công nghệ thông tin, cơ khí, công nghệ ô tô, tỉ lệ có việc làm đạt 90 – 100%. Tỉ lệ thất nghiệp của lao động được đào tạo nghề chỉ chiếm 10% - 12% trong tổng tỉ lệ thất nghiệp của thành phố.
Phim nào là phim cấm trẻ em dưới 13 tuổi? Có chàng và nàng nắm tay? Hôn trán hay hôn môi? Hay nữ diễn viên hở hang 50%, hay 80%? Báo Thanh Niên kể rằng một phim bị dán nhãn C13 làm các nhà sản xuất phiền lòng.
Vậy là vào chung kết Giải Túc Cầu AFF... Bản tin TTXVN kể rằng: Sau chiến thắng 2-1 của đội tuyển Việt Nam trước đội tuyển Phillipines trên sân Mỹ Đình, hàng vạn người hâm mộ TP SG đã "tràn" xuống đường hò reo, hô vang khẩu hiệu "Việt Nam vô địch", "Việt Nam chiến thắng"...
Câu chuyện chỉ xảy ra tại thiên đường xã hội chủ nghĩa VN: Cầu vừa đổ bê tông đã sập.
Có phải quan chức VN ưa ném tiền ra cửa sổ? Hay phải chăng, nơi cửa sổ có người thân cán bộ đưa tay chụp tiền…
Lương thấp, tìm việc khó được nhận, khi công ty co cụm là bị cắt sớm… Đó là thân phận nữ công nhân.
Thế là cả nước gian nan với ô nhiễm môi trường. Thủ đô Hà Nội ô nhiễm, miền quê Nam bộ cũng ô nhiễm, miền núi cao Sơn La cũng ô nhiễm, cho tới Đà Nẵng ven biển góc trời cũng ô nhiễm…
Tuyệt vời là cụ Nguyễn Công Trứ. Hy hữu là cụ. Văn hay, chữ tốt, nghịch phá cũng là cụ. Báo Tổ Quốc hôm 29/11/2018 kể rằng sắp tới sẽ có: Nhiều hoạt động văn hóa kỷ niệm 240 năm ngày sinh danh nhân Nguyễn Công Trứ.
Khi phá núi, lại làm hại dân… Đó là trường hợp Hải Phòng. Báo Gia Đình VN kể: Người dân đội 7, xã Liên Khê, (Thủy Nguyên, Hải Phòng) liên tục phản kháng mạnh mẽ trước hoạt động “xẻ thịt” núi hang Bờ Hồ để khai thác đá của Công ty Nguyên Hà.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.