Hôm nay,  

Nghịch Lý Về Nợ

26/10/201500:00:00(Xem: 5117)

Tình hình nợ công của VN ra sao? Có phải chính phủ muốn để nợ lại cho thế hệ con cháu trả sau chăng?

Trước tiên là xử ép công chức... Trong năm 2016: Chưa thể tăng lương... Bản tin VietnamNet viết:

“Theo Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng, do điều kiện ngân sách năm 2016 khĩ khăn nên Chính phủ chưa thể điều chỉnh mức lương cơ sở. Bên cạnh đĩ, Chính phủ kiến nghị cho phép phát hành đa dạng hĩa các kỳ hạn trái phiếu Chính phủ để bù đắp vào bội chi...”

Trong khi đó, Báo Tin Tức noí là 4 năm liên tục không hề tăng lương... vì chính phủ cạn tiền.

Bản tin báo Tin Tức viết:

“Đại biểu Bùi Sĩ Lợi: Công chức phải "nhịn" tăng lương vì thu không có, năng suất lao động thấp, nếu cải cách tiền lương thì lợi bất cập hại.

Theo báo cáo của Chính phủ, với tình hình ngân sách nhà nước hiện nay, không có nguồn để tăng lương cơ sở cho cán bộ công chức trong khu vực nhà nước trong năm tới. Như vậy 4 năm liền, lương cơ sở trong khu vực này không tăng.

Tại kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa XIII, ông Bùi Sỹ Lợi, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội, đại biểu đoàn Thanh Hóa cho biết, kỳ họp nào ông cũng nói về tiền lương cơ sở. Tiền lương cơ sở chính là đảm bảo nhu cầu sống tối thiểu cho người lao động....”(ngưng trích)

Nói thì nói, không tăng vẫn không tăng nhé... Dân ca thán cả 70 năm nay rồi, có ai nghe đâu.

Trong khi đó, Báo Giáo dục VN ghi lời Đại biểu Trần Du Lịch là nên giảm đi du lịch nước ngoai bằng ngân sách để có tiền tăng lương...

À há... Không biết tiếng Mỹ cũng lập phái đoàn sang thăm Mỹ, không biết tiếng Pháp vẫn đi Pháp... cán bộ học cái gì ở các chuyến đi này.

Báo GDVN kể:

“...Năm 2012 tổng số có 3.780 đoàn của các bộ, ngành đi nước ngoài. Như vậy, tính trung bình một ngày có tới 6 đoàn đi công tác nước ngoài. Sang năm 2013 tuy có giảm nhưng số lượng còn lớn, tới 3.200 đoàn.

Phó Thủ tướng nhận định: “Vấn đề ở chỗ, các đoàn đi về cơ bản thúc đẩy tăng cường quan hệ có hiệu quả, nhưng có những đoàn đi lại không mang lại hiệu quả, bị trùng lặp nội dung tham quan, nghiên cứu. Số đoàn này chủ yếu là các đoàn đi với tư cách nghiên cứu. Nhiều nước bạn phản hồi, có nhiều vấn đề vừa trả lời đoàn này, một thời gian ngắn sau lại có đoàn khác sang hỏi câu tương tự. Điều này gây nên sự lãng phí tiền của đất nước”....”(ngưng trích)

Bản tin GDVN ghi lời ông Trần Du Lịch:

“...Ông Lịch nói thẳng: “Chúng ta đừng biến những chuyện đi nghiên cứu nước ngoài để đi du lịch cá nhân nhưng nhà nước trả tiền. Chừng nào bộ máy hành chính không có những khoản dự toán để chi tiếp khách, hội họp như nước ngoài đã làm thì mới tăng lương được”...”

Tại sao nợ nhiều, mà vẫn du lịch thoải mái?

Tại sao gọi là đi công tác nước ngoài, mà tiếng nước ngoài không biết?

Nợ này là vì sao, thấy rồi vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói chuyện phân thân là nói chuyện Tề Thiên... khi một người hóa ra nhiều người, ở nhiều nơi, quậy nhiều chuyện. Có lúc Tề Thiên hóa ra 500 con khỉ y hệt Tề thiên.
Thí dụ, xã đổ cho huyện, huyện đổ cho tỉnh với thành, tỉnh với thành đổ cho trung ương... và làm quy trình ngược lại, thế là cả nước trở thành dân oan.
Không, không phải. Cả thế giới đang ôm bụng cười tưng bừng, vì có tin là “Thái Lan sang Việt Nam học hỏi về an toàn giao thông...” Hóa ra là chuyện nghiêm chỉnh.
Cái sợ tự nhiên, thường khi có vẻ như bẩm sinh. Hay, có thể nỗi sợ là do đọc truyện võ hiệp năm xưa, nghe kể trận đồ rắn. Vậy mà hồi đó, thích tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của thi sĩ Phạm Công Thiện.
Đơn giản vì thương lái Trung Quốc chiêu dụ nông dân Việt Nam trồng lúa gạo rẻ, tạp, và rồi đẩy cho VN mất dần các thị trường quôc tế... và sẽ chẳng bán được cho ai, kể cả thị trường TQ khi họ siết cổng.
Bất kỳ một người dân nào cũng cần được bảo vệ danh dự. Không ai có quyền chà đạp những gì làm cho cuộc đời từng người có ý nghĩa.
Tác giả Nguyễn Đình Ấm, trước kia viết trên tạp chí Hàng không Việt Nam, kể về hiện trạng nghề báo, xin trích vài đoạn:
“Liên tiếp trong thời gian qua đã xảy ra nhiều vụ việc các nhà báo bị hành hung, đe dọa bất chấp luật pháp đã dấy lên nhiều lo ngại trong dư luận.
Các ngôi sao nghệ sĩ trong làng giải trí Việt Nam vẫn còn tử tế nhiều lắm, bất kể rằng nhiều nhà bình luận chỉ trích rằng “Sao Việt: Cứ bị chê là... chửi.”
Có bao giờ tìm lại được khuôn mặt thật của lịch sử? Hình như cũng có thể có, khi quyền lực lùi ra khỏi các viện sử học.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.