Hôm nay,  

Nghịch Lý Về Nợ

26/10/201500:00:00(Xem: 4376)

Tình hình nợ công của VN ra sao? Có phải chính phủ muốn để nợ lại cho thế hệ con cháu trả sau chăng?

Trước tiên là xử ép công chức... Trong năm 2016: Chưa thể tăng lương... Bản tin VietnamNet viết:

“Theo Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng, do điều kiện ngân sách năm 2016 khĩ khăn nên Chính phủ chưa thể điều chỉnh mức lương cơ sở. Bên cạnh đĩ, Chính phủ kiến nghị cho phép phát hành đa dạng hĩa các kỳ hạn trái phiếu Chính phủ để bù đắp vào bội chi...”

Trong khi đó, Báo Tin Tức noí là 4 năm liên tục không hề tăng lương... vì chính phủ cạn tiền.

Bản tin báo Tin Tức viết:

“Đại biểu Bùi Sĩ Lợi: Công chức phải "nhịn" tăng lương vì thu không có, năng suất lao động thấp, nếu cải cách tiền lương thì lợi bất cập hại.

Theo báo cáo của Chính phủ, với tình hình ngân sách nhà nước hiện nay, không có nguồn để tăng lương cơ sở cho cán bộ công chức trong khu vực nhà nước trong năm tới. Như vậy 4 năm liền, lương cơ sở trong khu vực này không tăng.

Tại kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa XIII, ông Bùi Sỹ Lợi, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội, đại biểu đoàn Thanh Hóa cho biết, kỳ họp nào ông cũng nói về tiền lương cơ sở. Tiền lương cơ sở chính là đảm bảo nhu cầu sống tối thiểu cho người lao động....”(ngưng trích)

Nói thì nói, không tăng vẫn không tăng nhé... Dân ca thán cả 70 năm nay rồi, có ai nghe đâu.

Trong khi đó, Báo Giáo dục VN ghi lời Đại biểu Trần Du Lịch là nên giảm đi du lịch nước ngoai bằng ngân sách để có tiền tăng lương...

À há... Không biết tiếng Mỹ cũng lập phái đoàn sang thăm Mỹ, không biết tiếng Pháp vẫn đi Pháp... cán bộ học cái gì ở các chuyến đi này.

Báo GDVN kể:

“...Năm 2012 tổng số có 3.780 đoàn của các bộ, ngành đi nước ngoài. Như vậy, tính trung bình một ngày có tới 6 đoàn đi công tác nước ngoài. Sang năm 2013 tuy có giảm nhưng số lượng còn lớn, tới 3.200 đoàn.

Phó Thủ tướng nhận định: “Vấn đề ở chỗ, các đoàn đi về cơ bản thúc đẩy tăng cường quan hệ có hiệu quả, nhưng có những đoàn đi lại không mang lại hiệu quả, bị trùng lặp nội dung tham quan, nghiên cứu. Số đoàn này chủ yếu là các đoàn đi với tư cách nghiên cứu. Nhiều nước bạn phản hồi, có nhiều vấn đề vừa trả lời đoàn này, một thời gian ngắn sau lại có đoàn khác sang hỏi câu tương tự. Điều này gây nên sự lãng phí tiền của đất nước”....”(ngưng trích)

Bản tin GDVN ghi lời ông Trần Du Lịch:

“...Ông Lịch nói thẳng: “Chúng ta đừng biến những chuyện đi nghiên cứu nước ngoài để đi du lịch cá nhân nhưng nhà nước trả tiền. Chừng nào bộ máy hành chính không có những khoản dự toán để chi tiếp khách, hội họp như nước ngoài đã làm thì mới tăng lương được”...”

Tại sao nợ nhiều, mà vẫn du lịch thoải mái?

Tại sao gọi là đi công tác nước ngoài, mà tiếng nước ngoài không biết?

Nợ này là vì sao, thấy rồi vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà nước lúc nào cũng xài những chữ bí hiểm, đặc biệt là khi dính tới các đề tài nhạy cảm.
Một thời cái tên đặt cho con tại Việt Nam đều mang những ý nghĩa cao đẹp như Hùng, Dũng, Khiêm, An, Tấn... và khi đặt tên là phải ngồi trước bàn thờ tổ tiên để bày tỏ lòng trang nghiêm và hy vọng thế hệ tương lai sẽ làm dòng dõi nở mày, nở mặt. Truyền thống nhà nhiều gia đình bây giờ vẫn giữ gìn.
Kỹ năng đánh bóng chuyền chắc chắn làm vui cho nhiều lễ hội thể dục thể thao, có thể mang cúp vàng, cúp bạc về cho cơ quan, và có thể làm lên tinh thần cho cả những nơi khốn khó nhất quê nhà.
Một thời chúng ta say mê tiếng hát Chế Linh... Vân đó là giọng ca gốc Chàm. Nền văn hóa Chàm đã quyện vào văn hóa Việt sau nhiều thế kỷ, với những tinh hoa bồi đắp cho những thế hệ tương lai.
Nhà nước Hà Nội liên tục ca ngợi và đề cao thuyết tiến hóa, nhưng thực sự là chẳng có chút gì trong đầu các lãnh đạo tin tưởng về thuyết này.
Đó là chuyện nhiều người đang bàn trong tuần này: Bộ Tư Pháp có thể sẽ xét tới chuyện chế tài, xử lý các vụ ngoaị tình. Thật vậy sao? Nghe có vẻ như thời các cụ lý, cụ tổng thời xưa, khi bắt được ngoaị tình là đưa ra giữa đình, phạt roi, phạt tiền... thậm chí với phụ nữ có nơi còn bị gọt đầu, bôi vôi... và vân vân.
Ai hèn hạ? Dân Việt hèn hạ? Thời này hay thời nào? Càng suy nghĩ, tới càng bùi ngùi, sau khi đọc một bài viết tựa đề “người việt nam hèn hạ” của tác giả Hanwonders trên blog riêng của người cầm bút trung niên này.
Như thế, nhà nước đã quyết định làm đường sắt cao tốc bất kể mọi rủi ro, nợ nần, và cả những đau đớn của người dân khi bị giải tỏa dọn đường.
Vệ sinh là gốc sức khỏe. Bạn cũng biết khói xe, khói lò than là nguồn bệnh. Thậm chí, đã từng có nhiều người tự tử bằng khói xe, bằng khói lò than... khi khóa chặt cửa,
Có ai hiểu gì về thế giơi của người cõi âm? Và nếu có ai tự nhận là hiểu biết về thế giới cõi âm, có thật rằng họ hiểu được bao nhiêu phần cõi âm, giả sử là có thật, để rồi về khuyên chúng ta thế này, khuyên chúng ta thế kia?



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.