Hôm nay,  

Thực Phẩm Độc Hại

18/07/201600:00:00(Xem: 6491)

Chuyện muôn đời xã hội chủ nghĩa: thực phẩm độc hại.

Bản tin VTV kể về chuyện Việt Sin vi phạm sử dụng chất phụ gia trong thực phẩm...

Bản tin nói, Công ty Việt Sin đã vi phạm nghiêm trọng trong việc sử dụng chất phụ gia trong thực phẩm nhưng không công bố.

Đây là khẳng định của đại diện Phòng Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường (PC49), Công an TP SG.

Theo PC49, kết quả kiểm nghiệm cho thấy, 5/6 mẫu sản phẩm của Công ty Việt Sin có chứa ure, một chất có trong phân bón; trong thành phần bò viên không có bò, chỉ có cá hoặc thịt trâu. Bên cạnh đó, sản phẩm của Công ty Việt Sin còn chứa nhiều chất phụ gia như: caramen, bột ngọt, chất tạo nhũ, chất chống oxy hóa... nhưng công ty này chỉ công bố là chứa bột ngọt.

VTV ghi thêm:

“Hiện cơ quan công an đang tiếp tục điều tra làm rõ thêm những sai phạm của công ty này. Một số siêu thị lớn đã tạm ngưng kinh doanh, thu hồi và trả lại sản phẩm của Công ty Việt Sin.”

Trong khi đó, bản tin Báo Hà Nội Mới/VOV nêu trách nhiệm ở các cấp: Xử lý thực phẩm “bẩn”: Quên trách nhiệm của UBND các cấp?

HNM/VOV ghi lời Ông Nguyễn Thanh Long, Thứ trưởng Y tế: 'Chúng ta hay đề cập trách nhiệm các Bộ, ngành mà quên trách nhiệm của UBND các cấp'.

Trong đó, kế hoạch sẽ là bêu tên thương hiệu vi phạm.

Bản tin viết rằng trong kế hoạch vận động và giám sát bảo đảm an toàn thực phẩm năm 2016 của MTTQ Việt Nam cho biết, sẽ công bố tên và việc xử lý các doanh nghiệp, cơ sở sản xuất, kinh doanh, hợp tác xã, gia đình, cá nhân vi phạm nghiêm trọng pháp luật về an toàn thực phẩm trên các phương tiện truyền thông, báo chí của Trung ương và địa phương.

Đặc biệt là chiến lược “Tòa án lương tâm”...

HNM/VOV viết:

“Theo ông Nguyễn Thiện Nhân, việc tuyên truyền vận động đối với từng hộ dân. Trong đó quan trọng nhất là xã hội cần lên án những đối tượng vi phạm an toàn thực phẩm, khơi dậy "Tòa án lương tâm", xây dựng văn hóa người Việt Nam không đầu độc người Việt Nam.”

Đặc biệt, tương lai sẽ có hại cho các hiệp định tự do thương mại FTA nếu thực phẩm bị cho là độc hại.

Báo Dân Trí kể:

“Các FTA cho phép mở cửa thị trường bằng giảm thuế suất nhập khẩu, song đồng thời cũng quy định những điều kiện khắt khe về vệ sinh an toàn thực phẩm (Sanitary and Phytosanitary Standard, SPS) như dư lượng kháng sinh trong tôm và thủy sản, dư lượng thuốc trừ sâu trong chè, cũng như những yêu cầu về nhãn mác, bao bì đóng gói, mã vạch... Nếu không đáp ứng được những yêu cầu rất cao đó, nông sản Việt Nam sẽ khó nắm bắt được cơ hội xuất khẩu mà các FTA đã mở ra.”

Làm sao bây giờ, cứ thấy lợi nhỏ là hại dây chuyền cho cả nước...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
Văn chương là vùng đất của nhiều kho tàng ẩn kín. Không phải ai cũng dễ dàng thấy được các kho tàng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.