Hôm nay,  

Đất Phù Sa Thành Sa Mạc

24/02/200500:00:00(Xem: 7683)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, trong khi các tỉnh miền Trung đang đối mặt với hạn hán, thì tại miền Tây Nam phần, những cơn gió chướng cuối tháng hai mạnh dần, mang hơi nước biển mặn chát vào vùng đất phù sa của huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang, cách bờ biển hàng chục cây số . Các cánh đồng lúa đông xuân bạt ngàn đang thời kỳ làm đòng trổ hạt oằn trong gió. Vùng đất phù sa này đang trở thành sa mạc, và nông dân đã phải hì hục bơm nước để cứu lúa. Báo TT ghi nhận về tình cảnh khốn khổ của người dân Tiền Giang như sau.
Trên suốt đoạn đường gần 15 km từ thị xã Gò Công ra bến phà Mỹ Lợi qua sông Vàm Cỏ, không ít ông già, bà lão, cả những đứa trẻ lên mười tất bật giữa cái nắng như thiêu đốt để móc từng nắm đất, khơi dòng những con kênh nhỏ sắp cạn trơ đáy. Thấp thoáng trên cánh đồng là những chiếc máy bơm nước đủ loại siết ga giành giật từng lít nước đen ngòm.Ông Ba Đức, ở ấp Ông Non, xã Tân Trung, huyện Gò Công Đông, lắc đầu than thở: "Mới ăn tết xong mà nước trong các kênh nội đồng đã cạn hết trơn hết trọi. Muốn bơm nước cứu lúa phải bơm chuyền hai ba cấp mới tới. Tốn kém, cực khổ cơ man nào mà kể nhưng chưa chắc cứu được lúa".

Vào khu vực ấp Ông Cai, tiếng động cơ máy bơm càng rõ mồn một. Đã gần 12 giờ, hàng chục nông dân quần áo lấm lem bùn đất vẫn hì hục dẫn nước cứu lúa. Chị Trần Thị Tạo vừa lặn ngụp dưới kênh móc đất thảy lên bờ vừa cho biết, cả tuần nay chị phải thức dậy từ 4h sáng để canh bơm nước. Từ ba ngày nay nước trên kênh không còn, chị bỏ hết mọi việc nhà để móc kênh, canh bơm liên tục tám chín tiếng đồng hồ mới đủ nước cho bốn công ruộng đang trổ.Càng đi sâu vào cuối nguồn nước ngọt thuộc các xã Bình Xuân, Bình Đông (huyện Gò Công Đông) tình trạng khô hạn càng rõ hơn. Vài con kênh ven quốc lộ 50 đã cạn khô. Ba bốn chiếc xuồng nhỏ chậm rời bến đã mắc cạn phơi mình chờ... làm củi.
Càng đến gần sông Vàm Cỏ, những cánh đồng lúa xanh rì - biểu tượng lâu nay của vùng ngọt Gò Công đã biến mất. Hai bên đường là những đám ruộng phẳng lì một màu vàng của nước nhiễm phèn và những bãi cỏ hoang chết khô.Vào bên trong ấp Hồng Rạng, cái cảm giác đi giữa sa mạc càng rõ hơn. Cây cối chết trơ cành.
Bạn,
Báo TT dẫn lời ông Lê Phát Quyền, 64 tuổi, sống ven sông Vàm Cỏ cho biết, chục năm nay, kể từ khi con đê nước ngọt xuất hiện, những tưởng cuộc sống sẽ khá hơn ai dè phải mua từng hột gạo, con cá sống qua ngày. Ông than:. "Bà nhà tui 62 tuổi rồi mà phải lên Sài Gòn giữ con cho người ta". Cũng theo TT, chuyện bỏ xứ mà đi vì không làm lúa được từ mảnh đất miền Tây màu mỡ là chuyện lạ trước nay. Nhưng vùng quê này đang dần dần trở thành sa mạc cháy nắng, đất còn khô khát nước huống chi con người.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nơi đây, xin trân trọng đăng lại bài thơ của Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu trên mạng Bauxite VN ngày 5/6/2013.
Thời buổi lẽ ra ngày càng phải dễ hơn, nhưng bỗng nhiên càng lúc càng khó khăn ra. Báo Đại Đoàn Kết cho biết, kể từ năm 2014, các ca sĩ, người mẫu cần phải có thẻ hành nghề.
Chuyện các Đaị biểu Quốc hội nịnh Đảng Cộng Sản Việt Nam là bình thường. Ngay cả trong thời kinh tế suy sụp mấy năm nay, tìm lời nói thẳng thực là khó.
Câu chuyện anh Mỹ trưởng phòng Visa không di dân bị bắt về Mỹ, đẩy ra tòa về tội bán visa sang Mỹ với giá hàng chục ngàn USD có vẻ như bí ẩn hơn là báo chí tiết lộ.
Câu chuyện anh Ba Taù vẫn muôn đời nhức nhối. Không chỉ từ thời bà Trưng, bà Triệu (thế nhé, phụ nữ nước Nam phất cờ đi trước quý ông đấy nhé), mà rồi tới thời Lý, Trần, Tây Sơn vẫn xem mối họa phương Bắc là tối nguy hiểm.
Hàng trăm nghệ sĩ Việt Nam sẽ được bảo vệ tác quyền ở mạng Youtube. Đây là một bước tiến tốt đẹp, sẽ bảo vệ quyền lợi và khuyến khích sức sáng tác của nghệ sĩ. Vì làm gì, sáng tác những gì hay, những gì đẹp, mà cứ bị chôm thì lấy gì mà sống nổi.
Từ mấy năm rồi, chuyện tăng ni môn phái Làng Mai, dưới sự hướng dẫn của Thiền Sư Nhất Hạnh, bị đẩy ra khỏi Tu Viện Bát Nhã vẫn làm mình e ngại, lo sợ... mỗi khi nghĩ tới.
Đất nước nhiều chuyện lạ. Như dường các chuyện chỉ có trong sách vở, vậy mà lại có thiệt. Mình nghe nhiều chuyện rồi, quan sát nhiều rồi, nhưng có chuyện buộc mình phải tin là có phước đức nhân quả -- như trường hợp cô bé Như Ý, từ 5 tuổi đã giảng đạo y hệt như một giảng sư.
Đó là bi hài, khi chỗ cần tiền thì lại thiếu tiền, còn chỗ xài phí thì lại dư tiền. Nhưng có thực chỗ xài phí đó chỉ thuần túy là do quản trị kém hiệu quả, hay vì xài phí để có cớ cho quan chức rút ruột công trình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.