Hôm nay,  

Xích Lô Sài Gòn

28/11/200500:00:00(Xem: 6920)
Bạn,
Hiện nay, thành phố Sài Gòn vẫn còn những chiếc xích lô đón khách trên nhiều lộ trình, những chiếc xe không nhả khói và chạy bằng sức những đôi chân. Với nhiều người nghèo khó, nó là miếng cơm manh áo, là cái nghề, là vốn liếng duy trì cuộc sống... Và là cuộc đời. Không ít người đã sống cả đời bằng cái nghề bình dị đó. Trong một bài ký sự về xích lô Sài Gòn, một phóng viên báo Người Lao Động đã ghi nhận về cuộc mưu sinh khốn khổ của những người đạp xích lô như sau.
Cái nắng nóng cộng với khói bụi và sự ồn ã chật chội đến ngột ngạt của đường phố Sài Gòn khiến người ta chỉ muốn yên vị trên xe buýt hơn là ngồi "phơi nắng" bằng xích lô. Hơn nữa cảnh chen chúc giữa những dòng xe cộ Sài Gòn làm ai cũng muốn đi sao thật nhanh đến nơi mình muốn đến. Ít ai nghĩ đến việc thư thả trên xích lô để thong dong dạo ngắm phố phường.
Phóng viên hay chọn một góc ở ngã tư đường, để mỗi bận đèn đỏ được đếm những mái đầu nhô lên giữa dòng người tấp nập. Những lúc ấy mái đầu của người đạp xích lô cũng luôn là cao nhất. Phóng viên đặt sự quan tâm nhiều hơn của mình ở loại xe ấy. Có lẽ vì ở thành phố náo nhiệt này, đó là loại xe duy nhất chở khách còn dùng đến sức người. Đạp xích lô thường là những người đàn ông trọng tuổi, gầy, mặc áo cũ sờn, da đen cháy vì nhuộm nắng.

Bạn phóng viên bảo: "Sao mày không lên xe đi thử một lần". Từ quan sát đơn thuần biết đâu chỉ đủ tạo trong phóng viên sự cảm thông một chiều với những con người ấy" Nhưng lên xe ngồi, phóng viên sợ không thấy được cái cảnh giữa trưa chang chang nắng, người đàn ông đen cháy, gầy gò còng lưng dồn sức lên đôi chân cố đẩy chiếc xe chạy. Đường phố nội thành không có dốc, thật may, nhưng mỗi khi dừng đèn đỏ... rồi đèn xanh, những xe máy khác không khó gì để đi tiếp. Xích lô càng phải "đề- ba" vội vàng vì chậm một chút càng chịu sự thúc ép của những lượt xe sau.
Bạn,
Phóng viên báo NLĐ kể lại rằng có một lần đề cập đến chuyện đi xích lô và giá cả, anh của phóng viên này nói: "Cũng tùy từng nơi, về Hội An đi xích lô mắc hơn xe ôm nhiều, vì chủ yếu là xích lô du lịch. Còn ở Đà Nẵng ai không có tiền mới đi xích lô". Ở Sài Gòn phóng viên không biết giá xích lô được tính như thế nào, cũng chưa một lần đi thử loại xe ấy. Phóng viên này ghi nhận rằng với bất kỳ ai, xích lô chỉ là phương tiện phục vụ đi lại, nhưng với nhiều người nó là vốn liếng mưu sinh cho cả gia đình.

Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.