Hôm nay,  

Sinh Viên "tốc Độ"

03/06/199900:00:00(Xem: 11425)
Bạn,
Hai tiếng tốc độ được nhắc đến trong bài viết này không phải tốc độ trong các bài toán về chuyển động, hoặc trong cơ học thuần lý, mà chỉ là tiếng được báo chí trong nước dùng để diễn họa một kiểu sống đang diễn ra trong giới sinh viên, thanh niên, sinh viên ở Sài Gòn và một số thành phố lớn ở Việt Nam: ăn nhanh, học nhanh, yêu nhanh, bỏ nhanh, chơi nhanh, nghiện ngập cũng nhanh. Toàn cảnh về kiểu sống "tốc độ" của một số đông sinh viên, thanh niên được báo Sài Gòn ghi nhận như sau:
Hình thức đầu tiên để có kiểu sống "tốc độ" là lớp vỏ bề ngoài. Đó là điều đầu tiên và gần như quan trọng nhất để phân biệt dân chơi và dân... ngoài. Đó còn là mực thước, là vấn đề được dân chơi dựa vào mà có thái độ cư xử, để đánh giá về nhau và "hạ mục vô nhân" với thiên hạ. Nhìn qua, bạn có thể không để ý, hoặc cùng lắm bạn cũng chỉ nghĩ: Chàng kia, nàng kia ăn mặc đẹp. ờ, cái quần bò đẹp đấy, cái áo cũng có vẻ hợp... Nhưng bạn sẽ đau thót tim ngay nếu có ý định mua một trang phục như họ. Đơn giản vì họ toàn chơi đồ hiệu. Nôm na là dùng các sản phẩm của các hãng nổi tiếng thế giới và trang phục theo cách của các ngôi sao thế giới. Quần, vâng, mặc quần đầu tiên, chí ít cũng phải mác Levi's chính hiệu, giá khoảng 750.000 đ một chiếc. Nhích hơn là mác Versace mà giá áp chót là 800.000 đ. Tuy nhiên nếu có một dân chơi mặc quần giá tới 2 triệu đồng thì bạn nên tin, vì đó là sự thật. "Kém tắm" nhất là dùng đồ nhái như thật, thì rẻ cũng vứt đi tới 400.000 đ một quần. Tương tự như thế là áo. Một sơ mi cổ ve chó hiệu Versace chỉ có hơn 300.000 đ, một áo phông cộc tay của các hãng thể thao từ 125.000 đến 350.000 đ. Dân chơi giẫm chân lên bao nhiêu tiền" Nếu là dép lê Nike thì 500.000 đ, nếu là giày Under Ground kiểu khủng bố thì khoảng 1.200.000 đ, còn kiểu Doctor rẻ hơn: 1 triệu đồng. Ngược lên đầu, họ đội mũ lưỡi trai trông y như mũ thường 15.000 đ mà ta vẫn hay mua. Nhưng bạn đừng giật mình, vì là đồ xịn nên giá từ 100.000 đ đến 300.000 đ. Ngoài ra còn nhiều vật dụng khác đeo bám trên cơ thể như bật lửa Zippo, thắt lưng Duhill, đồng hồ Rollex, Swatch... Mặc một tài sản, dân chơi còn ngồi trên một tài sản lớn hơn. Đó là xe máy: Yêu cầu là mới, mốt, đắt. Spacy, FX, Rebell, Wave 110, Reebok cùng đinh cũng phải là Max kính coong. Chưa hết, nếu là con gái, dân chơi phải có môi tím đen kiểu Hàn Quốc, tóc nhuộm, đeo lắc vàng, bạc ở cổ chân. Hàng tuần đến các cửa hiệu để dũa tỉa móng tay, móng chân. Mát xa da mặt, xăm tỉa mi mày.

Vì ăn mặc như vậy nên dân chơi ít khi "hạ cố" vào siêu thị hoặc các cửa hàng quần áo bình thường. Nơi họ đến là các Shop nhỏ có thể đếm trên đầu ngón tay như Lan OOng, Đồ hiệu, Tùng Lâm, Độ Dung... Nếu nhỡ bước chân vào đây, nhỡ mồm hỏi giá chiếc quần, nếu bạn ăn mặc bình thường, chủ hàng sẽ lạnh toẹt: "Đừng hỏi, cái đó đắt lắm đấy..."
Bạn,
Theo tài liệu của báo trong nước, tổng số sinh viên đang theo học tại các trường đại học trong nước chiếm hơn 1/100 dân số Việt Nam. Trong số đó, số sinh viên có kiểu sống tốc độ chỉ chiếm 1/10 tổng số sinh viên toàn quốc. Hơn 7/10 sinh viên phải học hành trong những điều kiện vô cùng eo hẹp. Hơn 1/2 phải đi làm thêm ngoài giờ học để có tiền đóng học phí và trang trải các khoản chi thường nhật. Với thành phần sinh viên khốn khó này, họ cũng phải "chạy tốc độ" trong cuộc mưu sinh, để vượt qua đói nghèo!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều nhà giáo dục VN đang bàn luận sôi nổi về cải tổ chương trình giáo dục, trong đó có đề nghị học tới lớp 9 là đủ, sau đó cần chuyển sang chuyên ngành để khỏi phí thời gian học trung học phổ thông ở lớp 10, lớp 11, lớp 12...
Có thời nào như thế này không? Khi ông giáo gạ sex nữ sinh để sửa bảng điểm trong lớp? Không phải chỉ gạ một em, mà là gạ cả chục em. Tới khi chuyện bị lộ, phải thú nhận với nhà báo, thì chỉ nói là muốn giúp...
Truyện võ hiệp thời xưa có chuyện về hội Cái Bang, nghĩa là một hội chuyên đi xin ăn. Truyện chủ yếu là võ hiệp, nhưng lồng sinh hoạt của hội những người ăn mày Trung Hoa cổ thời để gây chú ý.
Hồi đó mình đọc, còn nhớ là khoảng năm 1993 hay gần đó, có tin dân Tàu lũ lượt tới Shaoshan, nơi sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông, vì có tin là pho tượng họ Mao có phép lạ gì đấy, hễ tới thờ lạy là hết bệnh, kể cả ung thư.
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.
Có những vết thương khó lành nổi, thí dụ như khi người nông dân mất nhà, mất đất.
Có nên lễ phục hay không? Tất nhiên, đã có ngày lễ, là phải có lễ phục.
Khi một cô gáí mang bầu, liền nghĩ kế gài bẫy một anh nào đấy gánh chịu giùm tương lai đứa con trong bụng mình... Chữ Bắc Kỳ gọi là “úp sọt.”
Tha hồ đổ thừa, khi có chuyện hiển lộ ra những yếu kém của nhà nước. Những lý do khách quan và chủ quan. Thí dụ, kinh tế suy yếu vì thế này, thế kia, giáo dục kém thế vì thế nọ, thế ni.
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.