Hôm nay,  

Sinh Viên "tốc Độ"

03/06/199900:00:00(Xem: 11435)
Bạn,
Hai tiếng tốc độ được nhắc đến trong bài viết này không phải tốc độ trong các bài toán về chuyển động, hoặc trong cơ học thuần lý, mà chỉ là tiếng được báo chí trong nước dùng để diễn họa một kiểu sống đang diễn ra trong giới sinh viên, thanh niên, sinh viên ở Sài Gòn và một số thành phố lớn ở Việt Nam: ăn nhanh, học nhanh, yêu nhanh, bỏ nhanh, chơi nhanh, nghiện ngập cũng nhanh. Toàn cảnh về kiểu sống "tốc độ" của một số đông sinh viên, thanh niên được báo Sài Gòn ghi nhận như sau:
Hình thức đầu tiên để có kiểu sống "tốc độ" là lớp vỏ bề ngoài. Đó là điều đầu tiên và gần như quan trọng nhất để phân biệt dân chơi và dân... ngoài. Đó còn là mực thước, là vấn đề được dân chơi dựa vào mà có thái độ cư xử, để đánh giá về nhau và "hạ mục vô nhân" với thiên hạ. Nhìn qua, bạn có thể không để ý, hoặc cùng lắm bạn cũng chỉ nghĩ: Chàng kia, nàng kia ăn mặc đẹp. ờ, cái quần bò đẹp đấy, cái áo cũng có vẻ hợp... Nhưng bạn sẽ đau thót tim ngay nếu có ý định mua một trang phục như họ. Đơn giản vì họ toàn chơi đồ hiệu. Nôm na là dùng các sản phẩm của các hãng nổi tiếng thế giới và trang phục theo cách của các ngôi sao thế giới. Quần, vâng, mặc quần đầu tiên, chí ít cũng phải mác Levi's chính hiệu, giá khoảng 750.000 đ một chiếc. Nhích hơn là mác Versace mà giá áp chót là 800.000 đ. Tuy nhiên nếu có một dân chơi mặc quần giá tới 2 triệu đồng thì bạn nên tin, vì đó là sự thật. "Kém tắm" nhất là dùng đồ nhái như thật, thì rẻ cũng vứt đi tới 400.000 đ một quần. Tương tự như thế là áo. Một sơ mi cổ ve chó hiệu Versace chỉ có hơn 300.000 đ, một áo phông cộc tay của các hãng thể thao từ 125.000 đến 350.000 đ. Dân chơi giẫm chân lên bao nhiêu tiền" Nếu là dép lê Nike thì 500.000 đ, nếu là giày Under Ground kiểu khủng bố thì khoảng 1.200.000 đ, còn kiểu Doctor rẻ hơn: 1 triệu đồng. Ngược lên đầu, họ đội mũ lưỡi trai trông y như mũ thường 15.000 đ mà ta vẫn hay mua. Nhưng bạn đừng giật mình, vì là đồ xịn nên giá từ 100.000 đ đến 300.000 đ. Ngoài ra còn nhiều vật dụng khác đeo bám trên cơ thể như bật lửa Zippo, thắt lưng Duhill, đồng hồ Rollex, Swatch... Mặc một tài sản, dân chơi còn ngồi trên một tài sản lớn hơn. Đó là xe máy: Yêu cầu là mới, mốt, đắt. Spacy, FX, Rebell, Wave 110, Reebok cùng đinh cũng phải là Max kính coong. Chưa hết, nếu là con gái, dân chơi phải có môi tím đen kiểu Hàn Quốc, tóc nhuộm, đeo lắc vàng, bạc ở cổ chân. Hàng tuần đến các cửa hiệu để dũa tỉa móng tay, móng chân. Mát xa da mặt, xăm tỉa mi mày.

Vì ăn mặc như vậy nên dân chơi ít khi "hạ cố" vào siêu thị hoặc các cửa hàng quần áo bình thường. Nơi họ đến là các Shop nhỏ có thể đếm trên đầu ngón tay như Lan OOng, Đồ hiệu, Tùng Lâm, Độ Dung... Nếu nhỡ bước chân vào đây, nhỡ mồm hỏi giá chiếc quần, nếu bạn ăn mặc bình thường, chủ hàng sẽ lạnh toẹt: "Đừng hỏi, cái đó đắt lắm đấy..."
Bạn,
Theo tài liệu của báo trong nước, tổng số sinh viên đang theo học tại các trường đại học trong nước chiếm hơn 1/100 dân số Việt Nam. Trong số đó, số sinh viên có kiểu sống tốc độ chỉ chiếm 1/10 tổng số sinh viên toàn quốc. Hơn 7/10 sinh viên phải học hành trong những điều kiện vô cùng eo hẹp. Hơn 1/2 phải đi làm thêm ngoài giờ học để có tiền đóng học phí và trang trải các khoản chi thường nhật. Với thành phần sinh viên khốn khó này, họ cũng phải "chạy tốc độ" trong cuộc mưu sinh, để vượt qua đói nghèo!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.