Hôm nay,  

Vàng Và Máu

26/06/200000:00:00(Xem: 7247)
Bạn,
Cách đây khoảng 6, 7 năm, tại Nam Quang, huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng, người ta tìm ra một bãi vàng. Thế là cả hàng ngàn dân từ các nơi đổ về. Có lúc con số này lên đến ba, bốn ngàn người, thuộc đủ thành phần. Sau một thời gian dài, địa phương cho đấu thầu bãi vàng và hiện nay tại đây có gần 200 con người, trong đó có cả trẻ vị thành niên, ngày đêm phá đá, đào đất, đãi vàng. Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, muốn đến bãi vàng phải phải trải qua hơn 200km đường đèo vượt núi xuyên rừng. Vàng nằm trong đất đá. Để lấy được vàng, từng toán thợ phải đào, khoét, nổ mìn phá đá. Sau đó, đất đá được đập nhỏ rồi nghiền nát và theo dòng nước chảy vào máng. Máng có nhiều nấc và vàng nặng sẽ chìm xuống. Đất, đá thì theo dòng nước chảy đi. Lấy thứ quặng lắng lại ở máy đem đi đãi thì sẽ được vàng. Quy trình ngắn gọn và đơn giản. Tất cả được làm bằng máy và gần 200 con người nói trên ngày đêm miệt mài bên máy với giấc mơ vàng.

Theo mô tả của báo Tuổi Trẻ, bãi Nam Quang là một khu đất rộng 20 mẫu tây và có ba bãi nhỏ. Nhân công Họ chia tổ, phân ca. Công việc thì nguy hiểm, làm quần quật mỗi tháng cũng chỉ được 250 ngàn đồng (chưa đến 20 đô). Người nào muốn gửi tiền về nhà cũng phải đợi hết hợp đồng thanh toán luôn cả năm tháng. Về năng suất, một ca ba người, trong tám giờ phải khoan và cho nổ 75 quả mìn, mỗi quả nửa ký lô. Thật là nguy hiểm cho người thợ! Hang thì miệng nhỏ mà sâu tới 200 mét và có đầy ngóc ngách bên trong. Điện được kéo vào thắp sáng trong hang. Đến thăm bãi này, phóng viên báo Tuổi Trẻ không thể tưởng tượng được công việc của những người khoan và đặt mìn. 75 quả mìn và ba người phải phối hợp, tính toán làm sao để khi châm xong dây cháy chậm, thoát ra ngoài an toàn thì mìn mới nổ. Đám thợ chẳng ai dám mạo hiểm mà đùa với tính mạng của mình.

Làm việc rất vất vả và vô cùng nguy hiểm, thế nhưng bữa cơm của thợ thì ngao ngán: một chậu cơm đầy, một xoong canh chỉ toàn nước và lèo tèo vài cọng rau rừng. Một em tên là Dũng, người ít tuổi nhất bãi, năm nay tròn 16, kể với phóng viên: “Cơm thì ăn thoải mái. Rau thì ít và thường 7-10 ngày mới được một bữa thịt”.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, đội quân quê ở tỉnh Thanh Hóa ở bãi vàng này là đông nhất, hơn 100 người. Họ là những nông dân thất nghiệp. Ở quê do đất ít, người đông, nghèo khổ, không thể làm gì hơn để sống, đành phải bôn ba lên bãi. Nhà Dũng nghèo, có ba anh em, Dũng học đến lớp 8 thì phải nghỉ để hai đứa em học tiếp. Cuộc mưu sinh của Dũng là nét chung nhất của tất cả 200 con người có mặt tại bãi. Dũng nói: “Mọi người rủ rê đi làm, em thích lắm. Lên bãi vàng biết đâu “vớ bở”. Lúc đầu, do chưa đủ tuổi lao động em phải xin mãi. Giờ thì em mong nhanh hết hạn hợp đồng để về thôi.”

Bạn,
Họ có đánh lẻ được chút vàng nào của ông chủ không" Điều thắc mắc này của phóng viên báo Tuổi Trẻ được anh đốc công tên Luận giải bày: “Nhiệm vụ của chúng tôi là giám sát, bảo vệ và đôn đốc thợ làm. Chỉ có 10 người mà cũng chia ca, đi theo từng tổ thì anh bảo làm sao mà lúc nào mình cũng dán mắt vào họ được. Họ có lấy vàng hay không, tôi không dám chắc”. Dù lấy được vàng hay không, cũng đã có nhiều người đã phải trả giá bằng máu cho những giờ phá đá, đào đất, đãi vàng...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
80 triệu dân Việt Nam chúng tôi đã gửi rất nhiều cáo trạng tố cáo bè lũ tội phạm Chóp Bu tới tất cả bộ máy công quyền từ địa phương đến TW, thậm chí tới tận nhà riêng của các Quý vị tới nay đã gần một năm trôi qua
Theo báo quốc nội, thời gian gần đây, nhiều cơ sở dịch vụ việc làm ở thành phố Sài Gòn và Hà Nội đã bị người lao động tố cáo về tội danh lừa đảo. Những cơ sở này không   trụ sở chật hẹp, có khi chỉ là 1 căn phòng nhỏ, diện tích không quá 10 mét vuông, không có giấy phép hoạt động, nhưng vẫn treo bảng, thông báo
Theo báo Thanh Niên, tại tỉnh Lâm Đồng, có một   ngôi làng   chỉ với 2 ngàn 170 cư dân nhưng có đến 53 cơ sở thờ tự gồm chùa, tịnh xá, tịnh thất, niệm phật đường. Tính trung bình cứ 40 người có một cơ sở thờ tự, và đây được xem là địa phương quy tụ nhiều chùa chiền nhất Việt Nam hiện nay. Nhiều người gọi đây là "xóm chùa"
Theo báo quốc nội,   hiện nay Việt Nam có gần 170 doanh nghiệp xuất cảng lao động.Từ năm 1999 đến nay, các doanh nghiệp đã đưa khoảng 350 ngàn người đi làm thuê ở nước ngoài. Điều đáng nói là để được lọt vào danh sách tuyển dụng, người lao động đã phải trả rất nhiều khoản chi phí   cao hơn
Theo báo SGGP, trong hơn một tháng qua, giá vàng liên tục biến động khiến cho thị trường bất động sản tại thành phố Sài Gòn vốn đã trầm lắng, càng trở nên ảm đạm hơn. Vắng khách, ế ẩm là tình trạng ở các công ty môi giới địa ốc. Qua   khảo sát tại các trung tâm môi giới, siêu thị địa ốc trên địa bàn TPSG
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, rất nhiều gia đình nông dân ở An Giang, Đồng Tháp, Cần Thơ   đang đổ xô nuôi ếch Thái Lan với hy vọng "đổi đời" theo lời quảng cáo của các điểm bán ếch giống, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Các đàn ếch Thái đã đến thời kỳ lớn để bán ra thị trường nhưng
Theo báo quốc nội, tại vùng biển tỉnh Quảng Ninh ở miền Bắc VN, từ lâu lắm rồi,   một   hòn   đảo có địa danh là Quan Lạn, thuộc huyện Vân Đồn đã thành "bến đỗ" của những tử thi không may gặp nạn giữa mênh mông sóng nước.   Những ngôi "mộ gió" nằm chênh vênh giữa những ghềnh   trong tiếng thét gào tang thương
Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, những người yêu cổ thư đã cùng nhau thành lập một câu lạc bộ để thảo luận, chia sẻ thông tin về sách cổ. Mỗi tuần, họ gặp nhau một lần. Có khi để bàn về giá trị của một đầu sách vừa tìm được, có khi chỉ để trao đổi cách giữ gìn những trang sách úa vàng theo thời gian
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Đà Nẵng, hàng trăm năm nay, người dân phường Xuân Hà, Thanh Khê, vẫn thường gạt sang một bên những cái rùng mình khi nghĩ tới cái chết giữa mênh mông biển cả để giữ lấy nghề câu mực ở đại dương. Chấp nhận đi biển là chấp nhận "hồn treo cột buồm", sự thi gan với biển
Theo báo quốc nội, ở làng Yên Thành thuộc vùng Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình có chùa Nhất Trụ, trước cửa chùa vẫn còn một cột kinh Lăng Nghiêm bằng đá hình bát giác, những chữ còn đọc được cho   biết cột kinh được làm vào năm Lê Đại Hành thứ 16 (năm 995), trải qua ngàn năm, gió mưa bão lụt, mà cột kinh vẫn đứng thẳng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.