Hôm nay,  

Đám Cưới Ở Quê

26/12/200000:00:00(Xem: 7645)
Bạn,
Trong những năm gần đây, các đám cưới ở nông thôn Việt Nam đã biến dạng rất nhiều, không còn thuần túy đám cưới quê mà các nhà phong tục học đã mô tả trong bài viết về nông thôn Việt Nam. Trong cơn lốc của một nền kinh tế thị trường không ổn định, nhiều chao đảo, chuyện cưới hỏi ở vùng quê được xếp vào danh sách các loại mốt. Nhiều gia đình nông thôn khi tổ chức đám cưới đã phải chuẩn bị trước cả vài tháng, hơn lo cả vụ mùa, và sau đám cưới xong, họ phải giải một bài toán nợ nần khó tìm đáp số. Trong lá thư kỳ này, mời bạn nghe câu chuyện về đám cưới ở nông thôn theo ghi nhận của báo Thanh Niên.

Đám cưới ở quê luôn luôn thay đổi từ quy mô tổ chức đến từng chi tiết ẩm thực cho phù hợp với xu thế thời đại. Một đám cưới được coi là hợp mốt hiện nay thường bày cỗ bàn ăn đủ ba ngày: một ngày cưới chính và hai ngày cưới phụ. Ngày cưới chính là ngày rước cô dâu về nhà chú rể. Hai ngày cưới phụ là thời gian biểu mời khách mừng của hai gia đình bên trai bên gái. Khách mời nhiều ít có khác nhau song điểm giống nhau của các đám cưới này là trong ba ngày ấy đều bày cỗ bàn khá lỉnh kỉnh, nếu không nói là đôi khi trở thành xa xỉ không cần thiết.

Một số đám cưới không có tiền của để sắm cỗ bàn còn mổ luôn con bò, thứ đầu cơ nghiệp của mình để gọi là không thua chị kém em. Mâm cỗ cưới bây giờ không đơn giản chỉ là mâm xôi đỗ, chiếc bánh giò như ngày trước nữa mà chất ngất thức ăn: bò tái, dê tái, chim quay... Nghĩa là thứ gì thành phố có thì nông thôn đều có tất cả. Đấy là chưa kể những thủ tục từ khi dạm hỏi đến ngày cưới. Nguyên nhân chính của sự quá xông xênh này xuất phát từ thói sĩ hào của một số người. Thêm vào đó, còn có cái thủ tục trả nợ miệng vẫn tồn tại ăn sâu bám rễ vào nếp sống, cách nghĩ của người nông dân như một hũ tục.

Trang phục cô dâu chú rễ trong một đám cưới ở quê giờ đây có kém gì thành phố. Họ cũng lên tận thành thị thuê những bộ áo veston sang trọng lịch lãm và những bộ váy cưới đủ màu sắc. Dám cưới nào cô dâu chỉ mặc một chiếc áo dài truyền thống thôi thì bị coi là đơn điệu, hà tiện. Có một đám cưới cô dâu phải thay đến năm bộ váy cưới. Có đám cưới chụp hình đến trên 10 cuộn phim, quay video từ cảnh bếp núc đến cảnh hội đánh cờ, chơi phỏm.

Ở thành thị, đám cưới to tỷ lệ thuận với tiền mừng, nhưng đó là những đám cưới con cái của các chức sắc. Còn với người dân quê thì hoàn toàn không phải vậy. Thế mới xảy ra chuyện phong bao dỡ khóc dỡ cười: một cậu có khiếu hài hước, hôm cưới cô bạn anh chàng viết vào bao phong tiền mừng: Tiền mừng chưa đủ thì đến mùa sau sang nhà mình lấy khoai. Chẳng may bà mẹ chú rể đọc phải đã hùng hổ chổng hông chửi nhà cậu này đến khản cả giọng: nào là tại sao rủa con bà sau này khổ cực phải ăn khoai, nào là vô nhân đạo.

Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, đại đa số gia đình ở nông thôn đều ở mức sống nghèo, và khi mà tình hình kinh tế trong nhà còn thiếu thốn nên khi muốn cưới theo trào lưu, theo mốt cho bằng chị bằng em thì họ phải đi vay tứ phía. Có nhiều gia đình đã phải cầm ruộng vườn, nhượng đất để xoay tiền tổ chức đám cưới cho con cái. Hậu quả là nợ nần chồng chất. Có nhiều gia đình nhiều năm sau vẫn chưa trả hết nợ nần chỉ vì cố tổ chức đám cưới to. Câu nói dân gian “đám cưới một ngày, nợ nần mười năm” đã nói lên thực tế của chuyện cưới hỏi ở nông thôn Việt Nam ngày nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngôi làng được nhắc đến trong lá thư này là 1 làng nghèo nằm "gọn lỏn" bên bờ sông, sát với bến phà Hàm Luông, ấp Thanh Sơn 1, thuộc xã Thanh Tân, Mỏ Cày, Bến Tre , được người dân nơi đây đặt cho cái tên làng lặn.
Tại miền Tây, tỉnh Bạc Liêu có 54 km bờ biển với 12 ngàn hecta bãi bồi ven biển chạy dài từ Hiệp Thành đến Gành Hào. Ngư trường Bạc Liêu được xác định có nhiều trữ lượng tôm cá, hàng năm sản lượng khai thác thủy sản trên 67 ngàn tấn. Nơi đây trực tiếp nuôi sống nhiều người mưu sinh ven biển và đội ngũ những người chưa một lần ra khơi nhưng cuộc đời của họ gắn liền với những con nước lớn, ròng
Tại miền Tây, so với các tỉnh trong khu vực đồng bằng sông Cửu Long, thì Sóc Trăng có diện tích rừng bần khá lớn với trên 3.000ha, tập trung chủ yếu ở 2 huyện Long Phú và Cù Lao Dung, dọc theo 2 bên bờ sông Hậu và trải dài đến tận cửa biển Trần Đề. Đây là một hệ sinh thái khá độc đáo vùng cửa sông rất giàu tiềm năng, đặc biệt là phòng hộ chống xói lở, gió lốc
Nếu ở Hà Nội từng có chợ phiên "cửu vạn", nơi tập trung những người tìm bán sức lao động chân tay thì tại TPSG cũng có một phiên chợ độc đáo không kém, "chợ nhạc công". Đây là nơi những con người đem tài năng rao bán từng ngày. Báo Người Lao Động viết như sau. Gần 9 giờ sáng, quán cà phê không tên (cạnh chùa Long Vĩnh) trên đường Lê Văn Sỹ, quận 3
Mùa hè đến, tại Sài Gòn, Hà Nội không chỉ dân chơi sành điệu mà dân thuộc tầng lớp trung lưu thường đến các bể bơi để giải toả "nỗi bức bối" sau mỗi ngày hè oi ả. Thời tiết mùa hè năm nay bất thường hơn, những đợt nắng nóng lên tới 38-39oC xuất hiện thường xuyên. Và bể bơi đã trở thành một giải pháp giúp người ta giải toả đi phần nào không khí ngột ngạt của mùa hè
Chuyện trong thư này xảy ra tại Dệt Long An, 1 công ty có 1,000 công nhân, trong đó, công nhân có thời gian làm việc từ 15 năm trở lên (khoảng 600 người), số còn lại có thâm niên từ 20 đến 30 năm. Một nửa cuộc đời họ gắn bó với công ty, phía sau họ phải cáng đáng 1 đến 3 thành viên trong gia đình. Nhưng đồng lương ít ỏi cuối cùng
Theo báo Tuổi Trẻ, cư dân nhiều khu vực Sài Gòn đang thiếu nước sạch dùng hàng ngày. Để xây hệ thống cung cấp nước, công ty cấp nước thành phố SG phải vay gần 1,000 tỷ đồng, đầu tư cho hệ thống cấp nước sông Sài Gòn giai đoạn 1, công suất 300,000 m3/ngày, nhưng đến nay dự án chỉ phát được 34,000 m3/ngày, nguyên nhân là hệ thống cống nước chưa hoàn tất
Theo báo quốc nội, tại thị trấn Gia Nghiã, huyện Đắc Nông, tỉnh Đắc Nông (tách từ tỉnh Darlac), có hàng chục gia đình cư dân sống xung quanh công ty tư doanh chế biến trà Jun Chow thuộc thôn Nghĩa Thanh của thị trấn này, đangphải chịu cảnh sống chung với... ruồi. Ruồi đã làm đảo lộn mọi hoạt động, sinh hoạt hàng ngày của hàng chục gia đình này.
Sài Gòn có vài trường mẫu giáo có cả nam giáo viên. Đáng nói là không ít người đã dị nghị, mỉa mai, đàn ông, con trai làm nghề giữ trẻ dứt khoát là "có vấn đề". Nhưng thực tế, các nam giáo viên đàn ông nuôi dạy trẻ cũng được các cháu mê không kém các cô. Báo Người Lao Động viết như sau.
Tuần qua, người nhà của cố thi sĩ Kim Tuấn đến Trung tâm Bản quyền - Hội Nhạc sĩ Việt Nam để nhận tiền tác quyền bài thơ Lý cây bông (trong tập thơ Thơ lý và thơ ngắn, trang 24, Nhà Xuất bản Văn nghệ TP.SG 2002) được nhạc sĩ T.Q.T phổ nhạc. Đến nơi, thân nhân cố thi sĩ Kim Tuấn té ngửa bởi "đồng tác giả" đã nhanh tay "nhận giùm". Dù đã được năn nỉ "đừng làm lớn chuyện
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.