Hôm nay,  

Đám Cưới Ở Quê

26/12/200000:00:00(Xem: 7524)
Bạn,
Trong những năm gần đây, các đám cưới ở nông thôn Việt Nam đã biến dạng rất nhiều, không còn thuần túy đám cưới quê mà các nhà phong tục học đã mô tả trong bài viết về nông thôn Việt Nam. Trong cơn lốc của một nền kinh tế thị trường không ổn định, nhiều chao đảo, chuyện cưới hỏi ở vùng quê được xếp vào danh sách các loại mốt. Nhiều gia đình nông thôn khi tổ chức đám cưới đã phải chuẩn bị trước cả vài tháng, hơn lo cả vụ mùa, và sau đám cưới xong, họ phải giải một bài toán nợ nần khó tìm đáp số. Trong lá thư kỳ này, mời bạn nghe câu chuyện về đám cưới ở nông thôn theo ghi nhận của báo Thanh Niên.

Đám cưới ở quê luôn luôn thay đổi từ quy mô tổ chức đến từng chi tiết ẩm thực cho phù hợp với xu thế thời đại. Một đám cưới được coi là hợp mốt hiện nay thường bày cỗ bàn ăn đủ ba ngày: một ngày cưới chính và hai ngày cưới phụ. Ngày cưới chính là ngày rước cô dâu về nhà chú rể. Hai ngày cưới phụ là thời gian biểu mời khách mừng của hai gia đình bên trai bên gái. Khách mời nhiều ít có khác nhau song điểm giống nhau của các đám cưới này là trong ba ngày ấy đều bày cỗ bàn khá lỉnh kỉnh, nếu không nói là đôi khi trở thành xa xỉ không cần thiết.

Một số đám cưới không có tiền của để sắm cỗ bàn còn mổ luôn con bò, thứ đầu cơ nghiệp của mình để gọi là không thua chị kém em. Mâm cỗ cưới bây giờ không đơn giản chỉ là mâm xôi đỗ, chiếc bánh giò như ngày trước nữa mà chất ngất thức ăn: bò tái, dê tái, chim quay... Nghĩa là thứ gì thành phố có thì nông thôn đều có tất cả. Đấy là chưa kể những thủ tục từ khi dạm hỏi đến ngày cưới. Nguyên nhân chính của sự quá xông xênh này xuất phát từ thói sĩ hào của một số người. Thêm vào đó, còn có cái thủ tục trả nợ miệng vẫn tồn tại ăn sâu bám rễ vào nếp sống, cách nghĩ của người nông dân như một hũ tục.

Trang phục cô dâu chú rễ trong một đám cưới ở quê giờ đây có kém gì thành phố. Họ cũng lên tận thành thị thuê những bộ áo veston sang trọng lịch lãm và những bộ váy cưới đủ màu sắc. Dám cưới nào cô dâu chỉ mặc một chiếc áo dài truyền thống thôi thì bị coi là đơn điệu, hà tiện. Có một đám cưới cô dâu phải thay đến năm bộ váy cưới. Có đám cưới chụp hình đến trên 10 cuộn phim, quay video từ cảnh bếp núc đến cảnh hội đánh cờ, chơi phỏm.

Ở thành thị, đám cưới to tỷ lệ thuận với tiền mừng, nhưng đó là những đám cưới con cái của các chức sắc. Còn với người dân quê thì hoàn toàn không phải vậy. Thế mới xảy ra chuyện phong bao dỡ khóc dỡ cười: một cậu có khiếu hài hước, hôm cưới cô bạn anh chàng viết vào bao phong tiền mừng: Tiền mừng chưa đủ thì đến mùa sau sang nhà mình lấy khoai. Chẳng may bà mẹ chú rể đọc phải đã hùng hổ chổng hông chửi nhà cậu này đến khản cả giọng: nào là tại sao rủa con bà sau này khổ cực phải ăn khoai, nào là vô nhân đạo.

Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, đại đa số gia đình ở nông thôn đều ở mức sống nghèo, và khi mà tình hình kinh tế trong nhà còn thiếu thốn nên khi muốn cưới theo trào lưu, theo mốt cho bằng chị bằng em thì họ phải đi vay tứ phía. Có nhiều gia đình đã phải cầm ruộng vườn, nhượng đất để xoay tiền tổ chức đám cưới cho con cái. Hậu quả là nợ nần chồng chất. Có nhiều gia đình nhiều năm sau vẫn chưa trả hết nợ nần chỉ vì cố tổ chức đám cưới to. Câu nói dân gian “đám cưới một ngày, nợ nần mười năm” đã nói lên thực tế của chuyện cưới hỏi ở nông thôn Việt Nam ngày nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.