Hôm nay,  

Cò Du Lịch Dụ Khách

14/02/200300:00:00(Xem: 5893)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, một số không nhỏ những ‘’hướng dẫn viên’’ đi theo đoàn du khách tham quan thắng cảnh trên đường phố thành Sài Gòn các “‘cò” của các cửa hàng mà báo quốc nội gọi là “cò shop” . Một phó trưởng ban Quản lý chợ Bến Thành cho biết, mỗi ngày có khoảng 15-20 đoàn khách nước ngoài đến đây thăm, mua sắm. Lượng khách lẻ cũng lên tới gần 100 lượt người, chủ yếu là khách Nhật, Trung Quốc, Nam Hàn ... Nỗi lo của viên chức này là ‘’cò shop’’ phát triển ngày càng nhiều, gây phiền toái cho du khách. Báo TT viết về hoạt động của cò shop như sau.
Chiêu thức của các cò shop khá bài bản, khiến khách nào cũng xiêu lòng luôn từ cái nhìn đầu tiên. Trước hết là nở nụ cười hàm tiếu, kèm theo câu ‘’Chào buổi sáng’’ thật dễ thương. Tiếp đó là màn chào hỏi: ‘’Anh (chị) có khoẻ không, từ đâu đến, hân hạnh được làm quen!’’. Nếu khách chịu trả lời, cò sẽ ‘’bồi’’ tiếp: ‘’Ồ, đất nước của anh (chị) đẹp như tranh Levitan, hùng vĩ như dãy Himalaya, nên thơ không khác gì mùa thu Paris... Chúng tôi thật vui khi được hướng dẫn anh (chị) mua sắm hàng rẻ, hàng tốt, đúng người đúng chỗ, tiết kiệm thời gian..., nhằm tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau và thắt chặt tình hữu nghị giữa hai dân tộc...’’

Một khi du khách đã có niềm tin ban đầu, tay cò shop có thể dẫn họ đến bất kỳ cửa hiệu nào trong chợ Bến Thành rồi tự động nâng giá lên 30-100%. Ngoài ra, cò còn có thể ung dung ăn hoa hồng của nơi mà cò dẫn khách tới. Có cò còn tự tiện đóng vai chủ tiệm thật, dẹp chủ tiệm qua một bên, tự mình buôn bán với khách. Sau khi ‘’chém đẹp’’ và tiễn khách ra cửa, cò còn tặng thêm một lời từ biệt vô cùng ‘’nhân nghĩa’’: ‘’Anh (chị) biết không, cửa hàng đó tôi đứng bán, nhưng trên tôi còn có ông chủ nữa. Đáng ra bán giá cao như khách khác, nhưng vì là bạn hữu nên tôi bán đúng giá, hàng thật cho anh (chị) đó. Vậy anh chị vui lòng cho tôi xin một ít tiền trà nước.’’. Khách nghe mùi mẫn quá, sao có thể không xìa tiền ‘’bồi dưỡng’’ được.
Cò ở chợ Bến Thành ‘’siêu’’ như vậy, nhưng còn thua xa “cò ngoại vi”, chuyên bắt khách ở chợ Bến Thành rồi dẫn ra ngoài. Một cô gái trẻ mặc quần jean áo pull, dáng nhỏ nhắn trông khá dễ thương đối với khách Tây, chờ khách ở cửa số 14 chợ Bến Thành. Sau 15 phút trao đổi bằng tiếng Anh, ông tây to bự choàng vai cô gái bước ra đường. Bắt đầu từ đường Lưu Văn Lang, họ đã tay trong tay, thân mật trên mức xã giao thông thường. Mỗi lần dừng lại một cửa hàng, ông tây mua ít đồ, thường tiện thể tặng luôn ‘’cô thông dịch viên’’ dễ mến. Nhìn sự dễ dãi của cô ta, không ai biết khoảng cách sẽ bị phá vỡ lúc nào... Một bảo vệ của chợ Bến Thành cho biết, khi có điều kiện thuận lợi, cò shop biến thành gái gọi luôn!
Bạn,
Cũng theo lời viên chức nói trên,, cò shop là nguyên nhân khiến các tiểu thương không ngừng mâu thuẫn lẫn nhau. Có khi cò đòi hoa hồng cao, tiểu thương thưa kiện đến tận ban quản lý. Chính các tay cò cũng không ít lần ẩu đả lẫn nhau. Đội trưởng đội bảo vệ chợ Bến Thành cho biết: các đội viên đã nỗ lực ngăn chặn nạn cò shop nhưng khó có thể quét sạch vì lực lượng còn quá mỏng. Hơn nữa, cò lợi dụng những giờ nghỉ trưa, nghỉ chiều để hoạt động ráo riết, không kiểm soát hết được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ô nhiễm môi trường là nan đề... Có vẻ như Việt Nam không đặt làm ưu tiên... Báo Tài Nguyễn & Môi Trường kể chuyện Quảng Ngãi bó tay: Rác tràn lan Quốc lộ 1A, tỉnh Quảng Ngãi bí phương án xử lý.
Học nghề dĩ nhiên là dễ tìm việc hơn học chữ... Bao giờ cũng thế. Báo Dân Sinh kể chuyện Đà Nẵng: Trên 70% học sinh, sinh viên học nghề ra trường có việc làm.... Một bản báo cáo ghi rằng trong đó, một số nghề về dịch vụ du lịch, công nghệ thông tin, cơ khí, công nghệ ô tô, tỉ lệ có việc làm đạt 90 – 100%. Tỉ lệ thất nghiệp của lao động được đào tạo nghề chỉ chiếm 10% - 12% trong tổng tỉ lệ thất nghiệp của thành phố.
Phim nào là phim cấm trẻ em dưới 13 tuổi? Có chàng và nàng nắm tay? Hôn trán hay hôn môi? Hay nữ diễn viên hở hang 50%, hay 80%? Báo Thanh Niên kể rằng một phim bị dán nhãn C13 làm các nhà sản xuất phiền lòng.
Vậy là vào chung kết Giải Túc Cầu AFF... Bản tin TTXVN kể rằng: Sau chiến thắng 2-1 của đội tuyển Việt Nam trước đội tuyển Phillipines trên sân Mỹ Đình, hàng vạn người hâm mộ TP SG đã "tràn" xuống đường hò reo, hô vang khẩu hiệu "Việt Nam vô địch", "Việt Nam chiến thắng"...
Câu chuyện chỉ xảy ra tại thiên đường xã hội chủ nghĩa VN: Cầu vừa đổ bê tông đã sập.
Có phải quan chức VN ưa ném tiền ra cửa sổ? Hay phải chăng, nơi cửa sổ có người thân cán bộ đưa tay chụp tiền…
Lương thấp, tìm việc khó được nhận, khi công ty co cụm là bị cắt sớm… Đó là thân phận nữ công nhân.
Thế là cả nước gian nan với ô nhiễm môi trường. Thủ đô Hà Nội ô nhiễm, miền quê Nam bộ cũng ô nhiễm, miền núi cao Sơn La cũng ô nhiễm, cho tới Đà Nẵng ven biển góc trời cũng ô nhiễm…
Tuyệt vời là cụ Nguyễn Công Trứ. Hy hữu là cụ. Văn hay, chữ tốt, nghịch phá cũng là cụ. Báo Tổ Quốc hôm 29/11/2018 kể rằng sắp tới sẽ có: Nhiều hoạt động văn hóa kỷ niệm 240 năm ngày sinh danh nhân Nguyễn Công Trứ.
Khi phá núi, lại làm hại dân… Đó là trường hợp Hải Phòng. Báo Gia Đình VN kể: Người dân đội 7, xã Liên Khê, (Thủy Nguyên, Hải Phòng) liên tục phản kháng mạnh mẽ trước hoạt động “xẻ thịt” núi hang Bờ Hồ để khai thác đá của Công ty Nguyên Hà.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.