Hôm nay,  

Vua Lừa Đảo Địa Ốc

20/12/200000:00:00(Xem: 7782)
Bạn,
Trong thời gian gần đây, báo quốc nội thường nhắc đến một nhân vật nổi tiếng về các vụ lường gạt trong kinh doanh địa ốc. Nhân vật này có một khả năng đặc biệt là nghĩ ra những độc chiêu để có thể đem thế chấp được cả nhà lẫn đất mà chỉ mới đặt cọc một ít tiền, hoặc chuẩn bị mua, để vay hàng tỉ đồng của ngân hàng, khiến cho nhiều người bán nhà, đất phải lâm vào cảnh dở khóc vì tiền chưa nhận được thì giấy tờ đã bị kẹt. Nhân vật đó tên là Nguyễn Tôn Văn, nguyên giám đốc công ty Quốc Bình, trụ sở tại quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Tên tuổi của viên giám đốc này đã từng được nêu tại các phiên tòa lớn như Minh Phụng-Epco, Ngọc Thảo và gần đây nhất là phiên tòa xét xử trùm lừa đảo Thái Văn Tuấn. Lần này ông Nguyễn Tôn Văn là chủ xị của một vụ án riêng với tất cả 17 bị can mà Công an CSVN Sài Gòn đã chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát CSVN vào cuối tháng 11 vừa qua.

Ghi lại các vụ lường gạt của viên giám đốc nói trên, báo Thanh Niên cho biết: công ty Quốc Bình được cấp giấy phép kinh doanh nhà ở vào tháng 9/1996 nhưng trước đó khá lâu, Nguyễn Tôn Văn đã làm mưa làm gió trên thị trường địa ốc Sài Gòn. Tổng giám đốc và phó tổng giám đốc Ngân hàng Nam Đô đều là những người sẵn sàng mở két bạc để đưa vốn cho Nguyễn Tôn Văn đi mua bán nhà đất, thậm chí bằng một cơ chế cho vay lạ đời nhất trong lĩnh vực ngân hàng. Tháng 4/1995, ông Nguyễn Tôn Văn mua căn nhà ở 76 CMT8 với giá 2.746 lượng vàng. Nhưng hơn 5 tháng sau, ông ta cũng chỉ mới trả 256 lượng. Đã vậy ông ta còn yêu cầu chủ nhà ký giấy cam kết thế chấp để ông ta đưa căn nhà ấy vào ngân hàng rút tiền ra. Song việc không thành. Đầu năm 1996, ông Văn cũng chưa trả xong tiền nhà nên chủ nhà hủy bỏ việc cam kết thế chấp và đòi giấy tờ nhà lại. Tuy nhiên ông Nhan đã kịp làm giả một bộ hồ sơ ngôi nhà ấy và đưa vào Ngân hàng Nam Đô vay 3.6 tỉ đồng.

Báo Thanh Niên cũng nêu ra một số vụ khác: Tháng 3/1996, 7 hộ nông dân ấp Ích Thạnh, xã Long Trường, huyện Thủ Đức đồng ký tên bán cho Nguyễn Tôn Văn 57.400 mét vuông đất với giá hơn 3.7 tỉ đồng. Văn mới trả 200 triệu đồng thì đã cầm hết giấy tờ và sau đó giả chữ ký của họ để đưa vào thế chấp ngân hàng Nam Đô. Bị các hộ nông dân đòi rát quá nhưng một năm sau Nguyễn Tôn Văn mượn cơ hội chia tách quận Thủ Đức để xin mượn lại 5 giấy ủy quyền sử dụng đất từ ngân hàng Nam Đô trả cho các hộ nông dân. Lý do là tách quận thì cần phải có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mới. Ngân hàng Nam Đô chấp thuận, và 6 tháng sau Nguyễn Tôn Văn đưa hồ sơ ngôi nhà ở đường Cống Quỳnh, quận 1 vào hoán đổi cho ngân hàng. Thế nhưng ngôi nhà ở Cống Quỳnh lại cũng không phải là tài sản của Nguyễn Tôn Văn mà chủ nhân của nó cũng bị đẩy vào bi kịch mua bán tương tự. Nhưng táo bạo hơn là với một căn nhà chưa mua. Nguyễn Tôn Văn cũng thế chấp được tại Ngân hàng Nam Đô để vay vốn. Đó là một căn nhà ở đường Trần Hưng Đạo, quận 5. Chủ nhà đang rao bán thì Nguyễn Tôn Văn tìm đến hỏi xin một bộ photo hồ sơ nhà để tham khảo giá cả. Thế rồi Nguyễn Tôn Văn đã đưa ngôi nhà photo ấy thế chấp cho tổng giám đốc Ngân hàng Nam Đô với cam kết trong vòng 20 ngày, khi làm xong thủ tục mua bán sẽ đưa toàn bộ hồ sơ gốc vào bổ sung. Ngân hàng Nam Đô đã định giá 13 tỉ đồng và nhận thế chấp mấy tờ giấy lộn ấy mặc dù Nguyễn Tôn Văn chưa bao giờ trả tiền để mua ngôi nhà ở đường Trần Hưng Đạo.

Bạn,
Cũng theo báo này, bằng cách thế chấp tài sản mua bán lửng lơ như vậy, Nguyễn Tôn Văn đã chiếm đoạt của Ngân hàng Nam Đô hơn 14 tỉ đồng, của ngân hàng Công thương chi nhánh Sài Gòn gần 27 tỉ đồng. Ngoài ra còn phụ cho một nữ giám đốc tư doanh rút ruột ngân hàng hơn 10 tỉ đồng cũng bằng những mưu kế như trên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.