Hôm nay,  

Vua Lừa Đảo Địa Ốc

20/12/200000:00:00(Xem: 7775)
Bạn,
Trong thời gian gần đây, báo quốc nội thường nhắc đến một nhân vật nổi tiếng về các vụ lường gạt trong kinh doanh địa ốc. Nhân vật này có một khả năng đặc biệt là nghĩ ra những độc chiêu để có thể đem thế chấp được cả nhà lẫn đất mà chỉ mới đặt cọc một ít tiền, hoặc chuẩn bị mua, để vay hàng tỉ đồng của ngân hàng, khiến cho nhiều người bán nhà, đất phải lâm vào cảnh dở khóc vì tiền chưa nhận được thì giấy tờ đã bị kẹt. Nhân vật đó tên là Nguyễn Tôn Văn, nguyên giám đốc công ty Quốc Bình, trụ sở tại quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Tên tuổi của viên giám đốc này đã từng được nêu tại các phiên tòa lớn như Minh Phụng-Epco, Ngọc Thảo và gần đây nhất là phiên tòa xét xử trùm lừa đảo Thái Văn Tuấn. Lần này ông Nguyễn Tôn Văn là chủ xị của một vụ án riêng với tất cả 17 bị can mà Công an CSVN Sài Gòn đã chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát CSVN vào cuối tháng 11 vừa qua.

Ghi lại các vụ lường gạt của viên giám đốc nói trên, báo Thanh Niên cho biết: công ty Quốc Bình được cấp giấy phép kinh doanh nhà ở vào tháng 9/1996 nhưng trước đó khá lâu, Nguyễn Tôn Văn đã làm mưa làm gió trên thị trường địa ốc Sài Gòn. Tổng giám đốc và phó tổng giám đốc Ngân hàng Nam Đô đều là những người sẵn sàng mở két bạc để đưa vốn cho Nguyễn Tôn Văn đi mua bán nhà đất, thậm chí bằng một cơ chế cho vay lạ đời nhất trong lĩnh vực ngân hàng. Tháng 4/1995, ông Nguyễn Tôn Văn mua căn nhà ở 76 CMT8 với giá 2.746 lượng vàng. Nhưng hơn 5 tháng sau, ông ta cũng chỉ mới trả 256 lượng. Đã vậy ông ta còn yêu cầu chủ nhà ký giấy cam kết thế chấp để ông ta đưa căn nhà ấy vào ngân hàng rút tiền ra. Song việc không thành. Đầu năm 1996, ông Văn cũng chưa trả xong tiền nhà nên chủ nhà hủy bỏ việc cam kết thế chấp và đòi giấy tờ nhà lại. Tuy nhiên ông Nhan đã kịp làm giả một bộ hồ sơ ngôi nhà ấy và đưa vào Ngân hàng Nam Đô vay 3.6 tỉ đồng.

Báo Thanh Niên cũng nêu ra một số vụ khác: Tháng 3/1996, 7 hộ nông dân ấp Ích Thạnh, xã Long Trường, huyện Thủ Đức đồng ký tên bán cho Nguyễn Tôn Văn 57.400 mét vuông đất với giá hơn 3.7 tỉ đồng. Văn mới trả 200 triệu đồng thì đã cầm hết giấy tờ và sau đó giả chữ ký của họ để đưa vào thế chấp ngân hàng Nam Đô. Bị các hộ nông dân đòi rát quá nhưng một năm sau Nguyễn Tôn Văn mượn cơ hội chia tách quận Thủ Đức để xin mượn lại 5 giấy ủy quyền sử dụng đất từ ngân hàng Nam Đô trả cho các hộ nông dân. Lý do là tách quận thì cần phải có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mới. Ngân hàng Nam Đô chấp thuận, và 6 tháng sau Nguyễn Tôn Văn đưa hồ sơ ngôi nhà ở đường Cống Quỳnh, quận 1 vào hoán đổi cho ngân hàng. Thế nhưng ngôi nhà ở Cống Quỳnh lại cũng không phải là tài sản của Nguyễn Tôn Văn mà chủ nhân của nó cũng bị đẩy vào bi kịch mua bán tương tự. Nhưng táo bạo hơn là với một căn nhà chưa mua. Nguyễn Tôn Văn cũng thế chấp được tại Ngân hàng Nam Đô để vay vốn. Đó là một căn nhà ở đường Trần Hưng Đạo, quận 5. Chủ nhà đang rao bán thì Nguyễn Tôn Văn tìm đến hỏi xin một bộ photo hồ sơ nhà để tham khảo giá cả. Thế rồi Nguyễn Tôn Văn đã đưa ngôi nhà photo ấy thế chấp cho tổng giám đốc Ngân hàng Nam Đô với cam kết trong vòng 20 ngày, khi làm xong thủ tục mua bán sẽ đưa toàn bộ hồ sơ gốc vào bổ sung. Ngân hàng Nam Đô đã định giá 13 tỉ đồng và nhận thế chấp mấy tờ giấy lộn ấy mặc dù Nguyễn Tôn Văn chưa bao giờ trả tiền để mua ngôi nhà ở đường Trần Hưng Đạo.

Bạn,
Cũng theo báo này, bằng cách thế chấp tài sản mua bán lửng lơ như vậy, Nguyễn Tôn Văn đã chiếm đoạt của Ngân hàng Nam Đô hơn 14 tỉ đồng, của ngân hàng Công thương chi nhánh Sài Gòn gần 27 tỉ đồng. Ngoài ra còn phụ cho một nữ giám đốc tư doanh rút ruột ngân hàng hơn 10 tỉ đồng cũng bằng những mưu kế như trên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.