Hôm nay,  

Mưa Cali, Lụt Hàm Tân

09/08/199900:00:00(Xem: 6692)
Bạn chắc còn nhớ tới Hàm Tân, nơi một thời giam giữ hàng chục ngàn sĩ quan quân lực VNCH" Đó cũng là nơi đau thương nhất của quê nhà trong tuần lễ vừa qua, khi những cơn lũ nước đổ về, cuốn trôi hàng ngàn nhà. Bạn thử đọc trích đoạn sau về những nỗi khổ đau nơi đây, theo báo trong nước như sau.
“Từ ngã ba 46 Tân Nghĩa rẽ quốc lộ 55, vào huyện Hàm Tân, đâu đâu cũng thấy những đồng ruộng bị nước cào sạch, nhà cửa xác xơ. Trong cơn lũ vừa qua, toàn huyện có 1.152 căn nhà bị thiệt hại. Trong đó, có hơn 200 ngôi nhà nay chỉ còn trơ nền đất. Những vận dụng gia đình bình thường, thiết yếu như chén, dĩa cũng không còn, nói gì đến quần áo.”
Bạn hãy nghe nhà báo trong nước mô tả thêm:
“11 giờ trưa ngày 4-8, chúng tôi đến thôn 4, xã Tân An, đã thấy có gần 100 dân, già có, trẻ có đang tụ tập để trông chờ hàng cứu trợ. “Cả ngày hôm qua chúng tôi chỉ ăn cháo”- một người dân than thở. Nhiều người dân cho biết, sau cơn lũ họ hoàn toàn tay trắng. Bà Phan Thị Hồng dẫn tôi về căn nhà của mình bên cạnh bờ sông Dinh. Căn nhà mà bà vừa ky cóp, vay mượn thêm tiền xây dựng, nay chỉ là đống gạch vụn, còn tài sản trong nhà đã bị trôi sạch.
“Bà Hồng nghẹn ngào kể lại: “12 giờ trưa ngày 29-7 mưa lớn. Mấy năm trước nước có lên thì cũng chậm, nhưng chưa lúc nào tới sàn nhà. Khi nước lên lớn tràn vào nhà, tôi và đứa con trai chỉ còn kịp bơi đến chỗ cao mà nhìn ngôi nhà mình đang dần sập xuống từng mảng lòng đau như cắt”.
“Trường hợp của bà Hồng vẫn còn may mắn hơn nhiều gia đình khác, không những nhà cửa bị mất, mà ngay cả cái nền nhà cũng không còn. Ông Nguyễn Việt, ở xã Tân Bình, đau khổ nói: “Gia đình tôi giờ chẳng còn gì cả. Nhà, đất, nền nhà và cả cuốn sổ đỏ (quyền sử dụng đất) cũng bị lũ cuốn trôi tất cả”.

“Ngược về thị trấn Lagi và xã Tân Bình - nơi có cả thảy 16 người chết đã tìm thấy xác và 9 người bị mất tích - nỗi đau bao trùm lên mọi gia đình. Ông Huỳnh Văn Tài, ở thị trấn Lagi, chưa hết bàng hoàng, cho biết: “Trưa ngày 29-7, cảnh tượng ở đây thật khủng khiếp. Hầu hết những người chết là ngư dân, một số khác chạy không kịp do lũ quét quá nhanh”.
“Hiện nay, ngoài chuyện lo nhà cửa, thì vấn đề lương thực và nước uống đang là nỗi bức xúc của bà con ở vùng bị nạn. Tại xã Tân Bình, một gói mì tôm giá ngày thường chỉ có 500 VND, nay đã vọt lên 3.000 VND. Người dân đã phải sử dụng một cách dè xẻn lượng nước mưa hứng được và nước giếng, nhưng vẫn còn thiếu thốn.
“Ông Trần Kim Lến - Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân xã Tân Bình cho biết: “Chúng tôi rất lo lắng vì xã Tân Bình đã trở thành ốc đảo. Trên 20.000 dân của xã đang gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống”.
Còn nỗi nguy khác nữa sau cơn lũ, mời bạn đọc tiếp:
“Tuy nhiên, điều lo lắng của chính quyền địa phương là xã đang xẩy ra hiện tượng xâm thực. Là một xã nằm ở phía Đông huyện Hàm Tân, có con sông Dinh chảy ngang qua. Trong thời gian lũ, nước sông Dinh ngày càng xâm thực, lấn dần vào đất liền, có đoạn sâu đến 50m, dài gần 6km. Hàng trăm hộ dân ở dọc theo bờ sông Dinh hiền hoà, thơ mộng ngày nào nay phải dời đến vùng cao, vì nhà cửa đã bị nước cuốn trôi.
“Đến ngày 5-8-1999, đã có gần 40 đoàn cứu trợ trong cả nước đến thăm và tặng quà cho bà con bị nạn ở huyện Hàm Tân, với số tiền trên 100 triệu VND và nhiều vật dụng khác. Tuy nhiên, so với thiệt hại nặng nề, thì số tiền trên chưa được là bao. Người Hàm Tân cũng như những người dân ở các vùng bị bão lũ khác ở Lâm Đồng, Đắc Lắc, Đồng Nai... vẫn trông chờ vào sự giúp đỡ của cả nước.”
Lòng của bạn có cùng chia cơn đau với cả nước" Tôi có nghe là California đang mùa mưa. Không biết là những đợt mưa bên đó có làm bạn xót đau cho khổ đau mùa lũ nơi quê nhà" Mong thư bạn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện làm hàng mã là một kinh doanh giúp nuôi sống nhiều ngàn gia đình tại VN…Trên nguyên tắc, là dị đoan nhưng có tác dụng kinh tế.
Mì gói, mì gói, mì gói... Nếu không có mì gói, thế giới này sẽ trở ngại biết là bao nhiêu. Cứu trợ nạn nhân bão lụt cũng không biết gửi gì cho tiện. Bản tin VietQ kể: Số liệu thống kê mới nhất từ Hiệp hội mỳ ăn liền thế giới (WINA) cho thấy, sau 2 năm có dấu hiệu suy giảm, lượng tiêu thụ mỳ gói của Việt Nam đã tăng mạnh trở lại.
Có phải ung thư từ ô nhiễm môi trường? Đúng như thế. Có phải ung thư vì hóa chất tẩm vào thực phẩm? Đúng như thế. Có phải ung thư vì nhà máy phun khói mù mịt bầu trời? Đúng như thế. Có phải ung thư vì nguồn nước uống bị nhiễm độc, mất trong lành? Đúng như thế. Có phải ung thư vì khói xe mù mịt, vì bụi xi măng bên công trường bay ám sang khu phố, vì khu xử lý rác phải không làm tốt công việc, vì nhậu nhẹt tưng bừng? Đúng như thế. Và ung thư cũng vì chúng ta hại nhau, phun khói thuốc vào ám đầy nhà...
Khói thuốc hại vô cùng tận... Khói thuốc sẽ làm suy kiệt dân tộc... Bản tin Infonet nêu câu hỏi: Tăng thuế thuốc lá có làm gia tăng thất nghiệp? Đối với nhiều quốc gia trong đó có Việt Nam, kết quả nghiên cứu cho thấy, số việc làm tạo ra ở các ngành khác lớn hơn so với số việc làm bị mất đi của ngành thuốc lá.
Vậy là bão nữa rồi... Cũng Miền Trung, cũng quê ông Hồ... sao cứ mãi bão lụt, có phải trời hành cơn bão mỗi năm?
Bản tin Infonet kể: Các tỉnh đồng loạt cấm biển, di dời hơn 17.000 người... Để ứng phó với bão số 4, các tỉnh Quảng Ninh, Hải Phòng, Thái Bình, Nam Định, Ninh Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh đã thực hiện cấm biển; di dời 14.036 người trên các lồng bè, lều, chòi canh và 3.301 người trên đất liền đến nơi an toàn.
Đó là kỷ lục thế giới: ngành sư phạm Việt Nam kém hấp dẫn... Báo Lao Động kể chuyện Gia Lai và Thanh Hóa: “Cả ngành sư phạm chỉ có 1 sinh viên: Đào tạo thế nào?”
Câu chuyện qua sông vẫn y hệt như phim ảnh của thế kỷ trước… Báo Dân Việt kể về: Con đường tre mạo hiểm dài hơn 100m trên sông ở Lạng Sơn. Để tới trường, tới chợ phiên phía bên kia sông Kỳ Cùng (Lạng Sơn), người dân thôn Xuân Lũng phải vượt qua cây cầu tạm được kết từ 17 bè tre.
Nhiễm HIV vì dùng chung kim tiêm? Trong khi có nghi vấn như thế, người y sĩ trong cuộc nói là không xài chung kim tiêm...
Đà Lạt đẹp tuyệt vời với hồ, với đồi, với rừng... nhưng bây giờ thì, đành than thở thôi. Báo Lao Động kể: Hồ Than Thở đang... “tắc thở”...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.