Hôm nay,  

Chợ Về Đêm

24/09/200200:00:00(Xem: 5931)
Bạn,
Theo SGGP, Sài Gòn có nhiều chợ chỉ hoạt động về đêm, họp từ giữa đêm đến 4-5 giờ sáng, thậm chí chỉ buôn bán trong 2-3 tiếng đồng hồ. dân quanh chợ và nhiều bạn hàng gọi đùa là chợ ma. Báo SGGP viết về các chợ này như sau.
Chợ Cầu Ông Lãnh (quận 1) lúc 11 giờ đêm: Hơn 1km đường Bến Chương Dương (quận 1) biến thành chợ. Đây là chợ đầu mối cung cấp thủy hải sản cho toàn thành phố. Bắt đầu từ 7 giờ tối, rải rác xe chở cá từ Vũng Tàu, Phan Thiết, miền Tây và cả ngoài Nha Trang về đổ hàng. Đến giờ cao điểm, 11 giờ đêm, con đường trước chợ dường như chỉ dành cho xe đông lạnh và xe ba gác. Quang cảnh lúc này hết sức náo nhiệt và sôi động. Trước mặt, sau lưng và xung quanh phóng viên toàn cá là cá, cùng các loại thủy hải sản khác.
Bác Chín, chủ một vựa cá cho biết: "Nhà bác ba đời buôn bán làm ăn ở đây. Cuộc sống chủ yếu về đêm. Trước có hơi lộn xộn, nhưng dần thì hết, vì mọi cái đều đi vào quy củ cả. Xe ra vào có bộ phận điều độ, lên xuống hàng có bốc xếp, trộm cắp đã có trật tự canh phòng v.v. Buôn bán xem ra đã ổn định, nhưng hiện nay bà con ở đây đang rất hoang mang vì có chủ trương dời chợ. Chúng tôi không biết bao giờ dời và dời đi đâu, nên mọi việc cứ tạm bợ như cháu thấy đấy."

Hỏi anh Nguyễn Trí Minh ở Ban quản lý chợ, được nghe: "Không kể 700 hộ kinh doanh buôn bán ở đây có thuê công nhân, riêng lao động sống nhờ vào chợ như bốc xếp, ban quản lý, trật tự, bến bãi cũng hơn một ngàn lao động." Để bố trí được việc làm cho họ sau di dời chợ quả là một vấn đề không đơn giản chút nào. 3 giờ sáng, sự sôi động náo nhiệt của chợ giảm dần. Đến 6 giờ các vựa cá bắt đầu lục đục dọn hàng vào trong nhà, nhường con đường lại cho công nhân vệ sinh. Khi những công nhân vệ sinh làm xong công việc của mình thì chợ xem ra chẳng giống là chợ nữa, im ắng và dật dờ sau một đêm thức trắng, chỉ còn lại phảng phất mùi tanh của cá mà thôi. Hiện nay, do cầu Ông Lãnh đang được thi công nên tình hình rác thải do buôn bán lòng lề đường không còn được giải quyết rốt ráo như trước. Lượng hàng về chợ bình quân khoảng 300 tấn, chỉ thoáng vài giờ trong đêm đã tỏa hết đi tứ xứ. Quả thật còn biến nhanh hơn cả ma!
Cũng ồn ào, náo nhiệt như chợ cá, nhưng chợ rau quả Cầu Muối khác ở chỗ không có nước và mùi tanh. Từ 9-10 giờ đêm, các đường Nguyễn Thái Học, Nguyễn Công Trứ, Cô Giang, Cô Bắc tràn ngập rau, củ, quả. Lần đầu tới đây, khách dễ tưởng lạc vào một góc phố Đà Lạt, bởi hàng loạt xe tải mang biển số 49 tỉnh Lâm Đồng, chiếc nào chiếc nấy tú hụ những bắp cải, su hào, súp lơ tất thảy các chủng loại rau, củ, đặc sản cao nguyên đều hiện diện đủ cả, từ những loại quen thuộc trong bữa ăn hàng ngày cho đến các loại rau cao cấp và cả những loại rau. Mùi của hành, tỏi, các loại rau thơm quyện lẫn vào mùi của sợi thuốc lá Vĩnh Hội bên kia con kênh tạo nên một chợ Cầu Muối rất đặc trưng khó tả.
Bạn,
Khác với hai chợ trên, chợ thịt heo An Lạc chỉ hoạt động từ 12 giờ đêm đến sáng. Trước 12 giờ đêm, mọi vật ở đây như say ngủ, im lặng và không một bóng người. Khi đèn đuốc trong khu nhà lồng chợ bật sáng choang là lúc bắt đầu cho một ngày mới. Cảnh vật bật dậy, náo nhiệt không khác gì ban ngày. Mỗi phiên chợ có khoảng gần 100 tấn thịt heo luân chuyển qua đầu mối này. Mặc dù cơ sở hạ tầng nơi đây đã xuống cấp nhiều nhưng nhìn chung vẫn khá hơn chợ cá và chợ rau!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
Trong thời toàn cầu hóa, không chỉ kinh tế bị tác động lớn, cả lợi và hại, mà văn hóa cũng thế. Do vậy, bản sắc dân tộc cũng sẽ chuyển biến qua từng thế hệ, có nơi nhạt hơn một chút, và có nơi đậm hơn một chút -- và đôi khi, như ở các thành phố lớn, như tại Sài Gòn, văn hóa trở thành một tổng hợp chuyển biến, tác động lẫn nhau.
Gốm Việt Nam trước giờ nổi tiếng nhất là gốm Bát Tràng. Có lẽ một yếu tố làm cho gốm Bát Tràng được biết nhiều là nhờ vị trí điạ lý thuận lợi, nằm ngay ở Gia Lâm, Hà Nội – nghĩa là bên bờ thủ đô, và do vậy được các phóng viên báo chí viết nhiều. Nhưng như thế không có nghĩa là gốm Việt Nam mình chỉ duy có gốm Bát Tràng.
Làm thế nào có thể giữ gìn những điệu hát dân ca của Việt Nam? Có lẽ, đó làmột trong những khó khăn nhất đối với những người yêu mến nghệ thuật dân tộc.
Câu chuyện bằng giả là bình thường, vì chỉ cần một máy in đặt bên cạnh máy điện toán, nối dây xong, dùng Photoshop phù phép là xong.
Tình yêu đôi khi cần lời khuyên, bất kể rằng trái tim vẫn có những lý lẽ riêng của nó.
Đó là một chữ mới thấy trong hơn một thập niên nay, có thể là gần 2 thập niên: chém gió. Chữ này không rõ dịch chính xác ra ngôn ngữ bạn đang sử dụng thế nào... thôi thì mượn những chữ khá xưa mà bạn đã biết để đối chiếu: “chém gió” có nghĩa là “nổ,” là “xạo,” là “bẹt cà na”...
Nên “có tiếng“ hơn là nên “có miếng”? Những lựa chọn như thế có thể ảnh hưởng nhiều tới, không riêng cho bản thân người lựa chọn, nhưng sẽ tác động ra cả xã hội, nếu đây là một chính sách.
Chúng ta có bao giờ hài lòng với công việc của mình? Hoặc là chỉ hài lòng vào những ngaỳ cuối tuần khi được nghỉ ngơi, và bất mãn vào những ngày lao động nặng nhọc trong tuần?
Thế lào nà lói ngọng? Trời ạ, lại nói ngọng rồi. Không phải giỡn, nhưng nói ngọng là điều không nên, tuy là lỗi rất bình thường.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.