Hôm nay,  

Nổ Mìn Giữa Phố

14/04/200300:00:00(Xem: 5323)
Bạn,
Tại Sài Gòn, trong khu vực phường Long Bình, quận 9, có một mỏ đá hoạt động đã gần 15 năm. Người dân phải hứng chịu những màn khói bụi, tiếng mìn nổ khi mỏ khai thác đá. Các ngôi nhà lần lượt rạn nứt, nghiêng vì chấn động. Nhiều lần địa phương xin UB quận đóng cửa mỏ này nhưng đều bị khất hẹn. Trong bài viết dưới tiêu đề "nổ mìn giưã phố", báo Tuổi Trẻ ghi nhận như sau.
Ngay cạnh đường, từng núi đá cao nối tiếp nhau. Tiếng máy nghiền chạy hết công suất cứ réo ầm ầm. Bụi bay lên phủ trắng những khu cây cối xung quanh, lan ra tận nhà dân. Một không khí ồn ào, sền sệt màu trắng của bụi đá bao phủ cả vùng rộng lớn. Nhiều gia đình phải đóng kín cửa để chống bụi. Ngày nào cũng phải nghe mìn nổ. Khổ nhất là mấy đứa nhỏ. Chúng đang ngủ trưa lại giật bắn, khóc ré lên. Nhiều đứa giữa bữa cơm rơi cả bát đũa khi tiếng nổ bất ngờ. Con người ráng chịu đựng nhưng nhà cửa thì nứt toác cả. Chủ một quán nhỏ bên đường phàn nàn. Chị chỉ lên bức vách đã rạn vết nứt dài, nói: Hầu hết nhà dân sống trong khu vực này đều bị nứt nẻ. Nhiều nhà không đủ sức xây lại, đành phải dựng nhà lá ở tạm. Những người dân sống bên đường cho biết, hằng ngày xí nghiệp có bơm nước tạo độ ẩm chống bụi. Nhưng biện pháp này mùa khô thì bất lực. Một cơn gió mạnh kéo bụi đá đi xa hàng trăm mét.

Năm năm trở lại đây, khi khu vực này được nâng cấp thành phường, quận tốc độ đô thị hoá nhanh. Nhà ở, xưởng sản xuất, các cơ sở dịch vụ của dân thi nhau mọc lên thì mỏ đá càng được mở rộng, khai thác với quy mô ngày càng lớn. Tai nạn do việc bắn đá gây ra vẫn luôn rình rập người dân. Theo trưởng ấp Giãn Dân, chục năm về trước ở cách mỏ đá cả cây số mà khi mìn nổ còn chói tai, rung nhà, huống hồ bây giờ nhà chỉ cách mỏ có vài trăm mét. Anh Nguyễn Trung Tâm, nhà ngay trước bãi bắn đá, nói: Những năm trước nổ mìn cạn từng mảnh đá cứ bay qua. Trẻ con phải nhốt hẳn trong nhà. Bây giờ hầm bắn đá sâu lại bị nứt nhà. Bụi từ bãi bắn đá, từ khu nghiền, những xe chở đá chạy suốt ngày trên đường. Nghe nói hít phải bụi đá lâu ngày bị khô phổi nhưng cũng đành chịu. Năm 2001, có 8 hộ dân bị nứt nhà đã được chủ mỏ đền bù thiệt hại. Nay chuyện đền bù chắc khó tính bởi có quá nhiều nhà bị nứt, trong đó có 50 gia đình nằm trong cảnh có thể nguy hiểm về tính mạng.
Viên trưởng ấp than: Từ mấy năm nay người dân liên tục đề nghị di dời, đóng cửa mỏ đá. Và không dưới ba lần bà con trong ấp làm đơn kiến nghị buộc di dời. Lần nào kiến nghị cũng có chính quyền, có chủ mỏ đá tham dự. Họ hứa sẽ di dời, đóng cửa nhưng không thấy đóng mà còn nổ nhiều hơn.
Bạn,
Báo TT viết tiếp: việc đóng cửa mỏ không những không được thực hiện mà có nguy cơ còn kéo dài thêm. Ông Bùi Đức Hoà Bình, Giám đốc Xí nghiệp Khai thác và sản xuất vật liệu xây dựng, đơn vị chủ mỏ, cho biết: Từ năm 1999, trước áp lực của đô thị hoá, xí nghiệp đã xây dựng đề án đóng cửa mỏ. Theo đề án đã được phê duyệt, đóng mỏ sẽ thực hiện trong thời gian 48 tháng, tức là kết thúc vào tháng 6/2003. Khu mỏ sẽ cải tạo thành công viên cây xanh, tạo cảnh quan. Nhưng đến giữa năm 2002, ông Trần Hồng Phước, phó giám đốc xí nghiệp, cho rằng phải tận dụng tối đa trữ lượng khoáng sản nhưng thời điểm này chỉ mới thực hiện được 33% công việc, nên phải xin gia hạn kéo dài 48 tháng lên 72 tháng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm học mới đã đi qua hơn 2 tháng nửa học kỳ, nhưng nhiều sinh viên vẫn chật vật quanh chuyện "xoay vốn" để trang trải chi phí học tập. Do nhiều ngân hàng cạn nguồn tín dụng dành cho sinh viên, nên việc vay tiền càng khó khăn hơn. Mỗi ngày, tại các trường đại học luôn có hàng trăm sinh viên tụ tập trước văn phòng hoặc trung tâm hỗ trợ sinh viên với những câu hỏi dồn dập về những thông tin liên quan đến hồ sơ xin vay tiền từ ngân hàng.
Theo báo quốc nội, tại VN, những năm gần đây, các trung tâm đào tạo, dạy nghề, giới thiệu việc làm mọc lên như nấm, trực thuộc đủ mọi tổ chức: Doanh nghiệp, hội, tổ chức xã hội,... Những trung tâm này gửi tới các trường đào tạo chuyên nghiệp đề nghị "xin chỉ tiêu" liên kết đào tạo, trong khi cơ sở của trung tâm có thể chỉ là một văn phòng khoảng vài chục mét vuông với mấy nhân viên.
Trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, nằm ở rẻo đất bên kia sông Hoài về phía Đông của thị xã Hội An có 1 làng mộc được hình thành cách đây hơn 500 năm. Đó là làng mộc Kim Bồng. Sản phẩm mộc Kim Bồng vang danh xứ Đàng Trong từ thế kỷ 15-16 thông qua thương cảng Hội An sầm uất. Thợ mộc Kim Bồng nổi tiếng khéo tay và sáng tạo. Rồi làng mộc ly tán vì chiến tranh.
Theo báo quốc nội, hàng ngày tại Hà Nội có hàng trăm người ở ven Hồ Tây sống nhờ vào nghề câu, kéo trộm cá, bằng những thủ thuật tinh vi. Nhìn những cụm bèo hiền lành nổi lềnh bềnh trên mặt nước, không ai nghĩ rằng đó là những cái bẫy cá trên hồ. Những kẻ câu trộm làm cho bao ông thầu cá ở Hồ Tây phải méo mặt.
Theo báo Người Lao Động, trên địa bàn quận 1 TPSG, có chợ Cầu Mống trên đường Chương Dương đang là trung tâm buôn bán rắn lục, một mặt hàng quí hiếm và rất nhiều người hỏi mua. Trước đâỳ rắn lục là loại "vô danh tiểu tốt", giá khá rẻ vì nó nhỏ con, thịt không ngon và không có tác dụng ngâm rượu tăng lực như các loại rắn khác.
Tại tỉnh Vĩnh Long, có 1 học sinh nghèo tên là Trần Đồng Kiếm Lam, phải đi nhặt vỏ dừa để có tiền theo đuổi suốt những năm học phổ thông, và trong kỳ thi tuyển đại học, cậu học trò con nhà nghèo này đã đỗ thủ khoa ở trường cao đẳng và đạt 29.5 điểm ở Trường Đại học kiến trúc Sài Gòn. Do quá nghèo, không có tiền lên Sài Gòn học ngành kiến trúc
Theo báo quốc nội dẫn tài liệu của Tổng cục Thống kê VN, hiện có hơn 60% dân ở các tỉnh tại VN ở độ tuổi 15 - 29 thiếu việc làm đang đổ về các thành phố, các khu công nghiệp. Không nhà ở, không có sổ gia đình thường trú, đứng ngoài các dịch vụ xã hội, thu nhập thấp...
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại các khu công nghiệp, chế xuất trên địa bàn thành phố Sài Gòn, nhiều doanh nghiệp đang gặp khó khăn trong tuyển dụng lao động tại chỗ. Nhiều doanh nghiệp, ngoài việc đăng thông báo tuyển dụng trên báo chí, còn đi tìm người tại các trung tâm giới thiệu việc làm nhưng vẫn khó tuyển dụng đủ theo yêu cầu.
Theo báo Lao Động, ngày 28 tháng10 vưà qua, tại vùng núi tỉnh Quảng Nam, một đàn voi rừng 6 con trên đường đi tìm con voi con bị lạc đàn, đã "đại náo" phố chợ thị trấn Trà My. Người dân hiếu kỳ kéo nhau đi xem voi, nhưng đang phải đối mặt với hiểm hoạ chết người.
Tại miền Trung, trên địa bàn tỉnh Phú Yên, có 1 xóm mà dân địa phương gọi là "xóm răng đen". Đó là xóm Trường ở thôn Phú Xuân B, xã Xuân Phước, huyện Đồng Xuân. Do nguồn nước giếng trong xóm bị nhiễm độc,nên răng của người dân ở đây, từ trắng bình thường bỗng dần chuyển sang vàng rồi đen xỉn theo thời gian. Báo SGGP ghi nhận hiện trạng này như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.