Hôm nay,  

Nổ Mìn Giữa Phố

14/04/200300:00:00(Xem: 5326)
Bạn,
Tại Sài Gòn, trong khu vực phường Long Bình, quận 9, có một mỏ đá hoạt động đã gần 15 năm. Người dân phải hứng chịu những màn khói bụi, tiếng mìn nổ khi mỏ khai thác đá. Các ngôi nhà lần lượt rạn nứt, nghiêng vì chấn động. Nhiều lần địa phương xin UB quận đóng cửa mỏ này nhưng đều bị khất hẹn. Trong bài viết dưới tiêu đề "nổ mìn giưã phố", báo Tuổi Trẻ ghi nhận như sau.
Ngay cạnh đường, từng núi đá cao nối tiếp nhau. Tiếng máy nghiền chạy hết công suất cứ réo ầm ầm. Bụi bay lên phủ trắng những khu cây cối xung quanh, lan ra tận nhà dân. Một không khí ồn ào, sền sệt màu trắng của bụi đá bao phủ cả vùng rộng lớn. Nhiều gia đình phải đóng kín cửa để chống bụi. Ngày nào cũng phải nghe mìn nổ. Khổ nhất là mấy đứa nhỏ. Chúng đang ngủ trưa lại giật bắn, khóc ré lên. Nhiều đứa giữa bữa cơm rơi cả bát đũa khi tiếng nổ bất ngờ. Con người ráng chịu đựng nhưng nhà cửa thì nứt toác cả. Chủ một quán nhỏ bên đường phàn nàn. Chị chỉ lên bức vách đã rạn vết nứt dài, nói: Hầu hết nhà dân sống trong khu vực này đều bị nứt nẻ. Nhiều nhà không đủ sức xây lại, đành phải dựng nhà lá ở tạm. Những người dân sống bên đường cho biết, hằng ngày xí nghiệp có bơm nước tạo độ ẩm chống bụi. Nhưng biện pháp này mùa khô thì bất lực. Một cơn gió mạnh kéo bụi đá đi xa hàng trăm mét.

Năm năm trở lại đây, khi khu vực này được nâng cấp thành phường, quận tốc độ đô thị hoá nhanh. Nhà ở, xưởng sản xuất, các cơ sở dịch vụ của dân thi nhau mọc lên thì mỏ đá càng được mở rộng, khai thác với quy mô ngày càng lớn. Tai nạn do việc bắn đá gây ra vẫn luôn rình rập người dân. Theo trưởng ấp Giãn Dân, chục năm về trước ở cách mỏ đá cả cây số mà khi mìn nổ còn chói tai, rung nhà, huống hồ bây giờ nhà chỉ cách mỏ có vài trăm mét. Anh Nguyễn Trung Tâm, nhà ngay trước bãi bắn đá, nói: Những năm trước nổ mìn cạn từng mảnh đá cứ bay qua. Trẻ con phải nhốt hẳn trong nhà. Bây giờ hầm bắn đá sâu lại bị nứt nhà. Bụi từ bãi bắn đá, từ khu nghiền, những xe chở đá chạy suốt ngày trên đường. Nghe nói hít phải bụi đá lâu ngày bị khô phổi nhưng cũng đành chịu. Năm 2001, có 8 hộ dân bị nứt nhà đã được chủ mỏ đền bù thiệt hại. Nay chuyện đền bù chắc khó tính bởi có quá nhiều nhà bị nứt, trong đó có 50 gia đình nằm trong cảnh có thể nguy hiểm về tính mạng.
Viên trưởng ấp than: Từ mấy năm nay người dân liên tục đề nghị di dời, đóng cửa mỏ đá. Và không dưới ba lần bà con trong ấp làm đơn kiến nghị buộc di dời. Lần nào kiến nghị cũng có chính quyền, có chủ mỏ đá tham dự. Họ hứa sẽ di dời, đóng cửa nhưng không thấy đóng mà còn nổ nhiều hơn.
Bạn,
Báo TT viết tiếp: việc đóng cửa mỏ không những không được thực hiện mà có nguy cơ còn kéo dài thêm. Ông Bùi Đức Hoà Bình, Giám đốc Xí nghiệp Khai thác và sản xuất vật liệu xây dựng, đơn vị chủ mỏ, cho biết: Từ năm 1999, trước áp lực của đô thị hoá, xí nghiệp đã xây dựng đề án đóng cửa mỏ. Theo đề án đã được phê duyệt, đóng mỏ sẽ thực hiện trong thời gian 48 tháng, tức là kết thúc vào tháng 6/2003. Khu mỏ sẽ cải tạo thành công viên cây xanh, tạo cảnh quan. Nhưng đến giữa năm 2002, ông Trần Hồng Phước, phó giám đốc xí nghiệp, cho rằng phải tận dụng tối đa trữ lượng khoáng sản nhưng thời điểm này chỉ mới thực hiện được 33% công việc, nên phải xin gia hạn kéo dài 48 tháng lên 72 tháng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo SGGP, đến nay, ở các chợ tại thành phố Sài Gòn vẫn tồn tại hàng chục đường dây hụi lớn mà mỗi dây, các con hụi chơi hàng chục triệu đồng mỗi tháng. Hình thức tín dụng này đã trở thành phổ biến và là giải pháp kịp thời nhất đối với họ trong buôn bán làm ăn và nhiều hoàn cảnh khác. Báo SGGP viết về hoạt động tín dụng hụi tại các chợ Sài Gòn như sau.
Theo thông cáo của Bộ Giáo dục-Đào tạo CSVN, kỳ thi tuyển sinh viên vào các trường Đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp tại VN niên khóa 2005-2006 sẽ diễn ra từ 4/7 đến 22/7/2005 với 3 đợt thi cho các ngành học và các loại trường. Ngay từ tháng 4, các lò luyện thi đã "vận hành" tối đa tốc lực để thu hút học sinh theo học các lớp luyện thi cấp tốc.
Theo báo quốc nội, thành phố Vũng Tàu hiện nay tràn ngập nạn hàng rong. Cấm cứ cấm, dẹp cứ dẹp, nhưng tồn tại vẫn cứ tồn tại. Còn hơn thế, hàng rong ngày càng phát triển hơn, hàng trăm gánh hàng rong, xe đẩy hàng rong, xe đạp hàng rong và... xe nổ hàng rong mỗi ngày túa ra khắp các Bãi Trước, Bãi Sau, Bãi Dâu, Bãi Dứa. Người ta gọi đó là "chợ" chạy. Báo Bà Rịa-Vũng Tàu viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, thời gian gần đây, các đoàn kiểm tra liên ngành của thành phố Sài Gòn đã phát giác nhiều vụ in lậu sách giáo khoa dành cho học sinh trung học. Báo quốc nội dẫn báo cáo của Nhà Xuất bản Giáo Dục (NXBGD) tại thành phố Sài Gòn cho biết tình trạng in lậu sách của nhà xuất bản này trong thời gian qua ở mức báo động. SGGP ghi nhận thực trạng này như sau.
Trên địa bàn quận 8 thành phố Sài Gòn, có 1 đội công nhân chuyên vớt rác trên sông rạch. Vớt những mảng rác đặc quánh trên dòng kênh không làm cho các công nhân đội này ngán bằng ngâm mình dưới làn nước vừa lạnh vừa bẩn để cắt cỏ dại bám rễ từng mảng lớn không thể vớt được. Mà đã lội trong rác thì chuyện đạp phải đinh, miểng chai
Theo báo quốc nội, luật doanh nghiệp hiện hành tại VN có rất nhiều thiếu sót về pháp lý, tạo cơ hội cho nhiều gian thương lợi dụng để cho ra đời hàng loạt các công ty "vô trách nhiệm vô hạn" với những giám đốc "cuội", không kinh doanh mà chỉ lừa đảo. Báo Công An ghi nhận hiện trạng này qua một trường hợp như sau.
Tại miền Tây Nam phần VN, các tỉnh duyên hải đồng bằng sông Cửu Long được thiên nhiên ưu đãi với những bãi nghêu trù phú giúp nhiều nông dân mưu sinh thoát nghèo. Tuy nhiên, khoảng một tháng nay "mỏ nghêu" rộng lớn ở vùng này xuất hiện dịch bệnh làm nghêu chết hàng loạt, gây thiệt hại lớn. Hàng ngàn gia đình nông dân đang mất ăn mất ngủ, và khi mà nghêu vẫn tiếp tục chết.
Theo báo quốc nội, cư dân Sài Gòn ăn suốt ngày suốt đêm, ăn tận hang cùng ngõ hẻm đến các nhà hàng sang trọng, có cả những khu ăn tập trung như: phố đêm chợ Bến Thành, đường Phan Xích Long, khu Miếu Nổi dọc kênh Nhiêu Lộc quận Phú Nhuận hay đường Tản Đà quận 5... Và quận huyện nào cũng có những "làng" ăn. Báo Thanh Niên viết như sau.
Tại VN, những sinh viên trọ học xa nhà luôn luôn phải vật lộn với hàng trăm khoản tiền như học phí, tiền ăn, tiền ở, tiền quán xá Đó là chưa kể những khoản vặt vãnh không tên khác. Nhiều sinh viên đã mắc nợ như"Chúa Chổm", lâm vào tình cảnh khốn đốn. Báo Thanh Niên ghi nhận tình cảnh của một số sinh viên khốn đốn vì nợ nần như sau.
Trên địa bàn tỉnh Ninh Thuận, cách thị xã Phan Rang khoảng hơn 40km có ngôi chợ khá lạ, có thể nói là hiếm trong hàng ngàn ngôi chợ ở miền Trung bởi hàng bán ở chợ chỉ độc một món duy nhất: cỏ. Đặc biệt, người bán cỏ tại chợ này đều là nông dân. Họ đi cắt cỏ chở về chợ bán. Miếng ăn hằng ngày của các gia đình ở đây chính yếu từ cỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.