Hôm nay,  

Cơn Ác Mộng Từ Đài Loan

22/02/200100:00:00(Xem: 5003)
Bạn,
Cách đây hai tuần, tại phi trường Tân Sơn Nhất, có hai thanh niên quê ở Củ Chi từ Đài Loan trở về sau 4 tháng làm công tại một số nhà hàng ở xứ này. Kể lại câu chuyện của mình với phóng viên báo Tuổi Trẻ, cả hai thanh niên đã không cầm được nước mắt và trên gương mặt vẫn còn nỗi kinh hoàng như vừa trải qua một cơn ác mộng. Do mong ước đi Đài Loan theo chương trình xuất cảng lao động, họ bị lừa gạt. Báo quốc nội đã ghi lại câu chuyện như sau.

Hai bạn trẻ tên là Phong và Đức. Phong kể vào khoảng tháng 8-2000, thông qua một người môi giới, nhóm của Phong gồm 5 người, bốn nam, một nữ, được giới thiệu đến ông Trần Văn Phước ở phường 3 quận Gò Vấp để lo thủ tục trọn gói đi xuất khẩu lao động qua Đài Loan. Mức chi phí mà ông Phước đưa ra là 3,000 đô và người lao động phải trả tiền môi giới 6 triệu đồng. Sau khi nhận và khai các thông tin cá nhân cần thiết, toàn bộ năm người yên tâm ra về chờ ngày xuất cảnh. Theo như lời ông Phước hứa hẹn lúc nhận hồ sơ, cả năm người này sẽ đi theo diện công ty”, và làm việc tại công ty điện tử với thời hạn ba năm trở lên với mức lương 500 đô/tháng. Tin lời hứa, tất cả về nhà cầm cố giấy tờ đất đai, vay mượn đủ tiền để nộp cho ông Phước trước khi đi 10 ngày.

Khi ra sân bay, cả nhóm được một người Đài Loan đi theo giao thêm cho toàn bộ giấy tờ xuất cảnh và hướng dẫn làm thủ tục. Qua đến Đài Loan, tất cả được đưa đến nhà hàng bốn tầng và được khuyến cáo không nên ra ngoài vì có thể bị cảnh sát bắt. Công việc ở nhà hàng là lau chùi bàn ghế, rửa chén bát từ 9 giờ đến 3 giờ sáng ngày hôm sau. Ở được một tháng, Phong và Đức được chuyển sang một nhà hàng mới mở cách chỗ cũ chừng vài cây số. Họ vẫn phải quần quật suốt ngày đêm và chỉ được ăn hai bát cháo trắng với dưa cải mỗi ngày. Bà chủ luôn giám sát chặt chẽ không cho ai được bước chân ra ngoài và hăm dọa đuổi ra đường nếu không chịu làm việc. Rắc rối đã diễn ra trong một lần vào khoảng 3 giờ sáng, khi nhà hàng vừa đóng cửa, cảnh sát ập vào soát nhà, cả Đức và Phong được chủ cửa hàng yêu cầu chạy trốn. Cả hai phải nhảy từ lầu ba xuống lầu một, bị trặc giò và trầy sướt nặng phải nghỉ làm việc một tuần. Sau khi phục hồi sức khỏe, họ được chuyển sang một nhà hàng mới. Tại đây cả hai cũng bị cảnh sát đuổi bắt thêm hai lần nữa, lần này bị cảnh sát dùng súng bắn chỉ thiên cảnh cáo làm náo loạn cả một khu phố. Một đêm trước Tết âm lịch có một nhóm người mặc thường phục vào nhà hàng mai phục và tóm gọn cả Phong và Đức đưa về đồn cảnh sát. Sau đó chủ nhà hàng đem đến trả cho mỗi người 20 ngàn đài tệ (tương đương với 600 đô), số tiền này bị cảnh sát Đài Loan tịch thu để chi phí cho tiền ăn trong mấy ngày và tiền vé máy bay về Việt Nam.

Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, có 1 nhóm 6 người khác, cũng cư dân Củ Chi, đã tìm đến ông Phước như đã nói ở trên. Vẫn chiêu thuật “xuất khẩu trọn gói” với mức lương 500 đô/tháng và tổng chi phí là 3 ngàn đô và 6 triệu tiền cò, song 6 người này đã gặp phải một quả lừa trắng trợn hơn. Một người trong nhóm cho biết: vào ngày 30 tháng 12/2000, cả nhóm được thông báo tập trung tại sân bay Tân Sơn Nhất. Tại đây cũng có một người Đài Loan tiếp đón hướng dẫn. Sau khi làm thủ tục và giao toàn bộ giấy tờ, người hướng dẫn chuồn mất. Cuối cùng đoàn của họ cũng đến được phi trường Đài Loan. Tại đây họ tìm cách liên lạc với ông Phước nhưng chỉ được nhận những câu trả lời vô trách nhiệm. Chờ hoài không có người ra đón, cả sáu người đành ra cổng phi trường và bị cảnh sát chận lại. Họ bị lục soát hành lý và kiểm tra giấy tờ và cảnh sát cho biết những visa này chỉ dùng đi du lịch trong 14 ngày. Không đủ bằng cớ để chứng minh đây là nhóm người đi du lịch, cảnh sát Đài Loan tiến hành trục xuất họ trở lại VN ngày hôm sau.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuốc giả bán cho bệnh nhân ung thư đã vào Việt Nam bằng cách nào? Cán bộ nào mở cửa cho thuốc giả vào?
Tuần lễ này có một ngày để tưởng nhớ tới nhà văn Nhất Linh, cũng là một người hoạt động nhiều lĩnh vực: ngày 7 tháng 7 năm 1963 là ngày nhà văn tự sát.
Thứ Ba tuần này là ngày 9 tháng 7 năm 2019. Như thế là tròn 66 năm, ngày cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) bị xử tử. Làm cách nào một người yêu nước như cụ bà lại có thể bị xử tử? Đó là những câu chuyện rất lạ của một thời lịch sử. Khi một người như cụ bà bị oan như thế, nghĩa là sẽ có cả triệu người bị oan khuất...
Chờ sập… chung cư cũ chờ sập… Hiện nay tại TP.SG đang có hàng trăm chung cư cũ chờ... sập.
Bệnh là nỗi lo triền miên của dân mình… Nhiều khi chỉ vì tự mình gây ra bệnh, như hút thuốc lá, uống rượu, phê ma túy, hoan lạc luông tuồng… Trong khi đó, y phí lúc nào cũng là gánh nặng, bệnh viện lúc nào cũng hết giường…
Có vẻ như bóng đá Việt Nam có uy tín hơn bao giờ hết? VTC News ghi rằng, theo tờ Fox Sports Asia nhận định, ĐT Việt Nam xứng đáng đại diện cho Đông Nam Á nếu đăng cai World Cup 2034.
Kinh tế Việt Nam tăng chậm lại, vì bi tác động nhiều yếu tố. Trong khi đó, sốt xuất huyết gây kinh hoàng, tăng vọt…
Công ty nấu bia… bỗng nhiên nô. Hãng bia Bình Dương thê thảm, một người chết. Báo Người Lao Động kể: Nổ lớn ở công ty bia tại Bình Dương, 1 người tử vong… Sau tiếng nổ lớn, hàng trăm mét vuông mái tôn công ty bị tốc bay, một số bồn chứa bia bị văng mất nắp, một người tử vong.
Chúng ta đang nhìn thấy rất nhiều người cộng sản tỉnh ngộ. Trong đó có những người đã trọn một đời hy sinh, đấu tranh cho Đảng Cộng sản Việt Nam, và rồi đã chết đi trong khi nhìn thấy quê nhà không hề có gì là tự do, dân chủ.
Là nho sĩ, là nhà giáo, là nhà thơ, và là nhà ái quốc… Cụ Nguyễn Đình Chiểu bị thảm là sinh vào thời mất nước. Trong tuần lễ này là những ngày đặc biệt của cụ: sinh ngày 1 tháng 7/1822 ở làng Tân Thới, Gia Định Thành


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.