Hôm nay,  

Mại Dâm Vùng Biên Giới

04/09/200300:00:00(Xem: 5141)
Bạn,
Hạ tuần tháng 8, tại cửa khẩu Mộc Bài, Tây Ninh, cảnh sát Cam Bốt đã trao cho phía VN 9 cô gái mại dâm. Trong có 5 người quê An Giang, tuổi tư ø16 đến 25, họ ra đi từ những năm 1995, khi còn tuổi học trò, vì vậy, có người không còn nhớ nhà mình ở thôn, ấp nào và phải lần mò hỏi đường về quê. Cảnh sát Cam Bốt "vồ" họ vì tội danh bán dâm tại các tụ điểm mại dâm trá hình ở một thị xã và tịch thu đồ dùng cá nhân của họ. Ngoài thân hình còm cõi, tiều tuỵ, tài sản của họ khi được trao trả chỉ có bộ quần áo cũ kỹ trên người mà thôi. Báo Giáo Dục-Thời Đại ghi lnhư sau.
Những cô gái này bi đát hơn người ta tưởng, không ít các cô bị đẩy vào con đường làm "gái" là hậu quả của những chiêu "thoát nghèo" ngoi lên cuộc sống giàu sang phú quý, do những người thân, những bậc cha mẹ sắp đặt, tựu trung là những chiêu "thoát nghèo" đáng ghê tởm. Trần Thị Phỉ (tức Thuỷ, sinh năm 1955), là thủ phạm của một trong các vụ đó: Cần tiền, thị đã dỗ dành hai con ruột của mình là N.T.T (sinh năm1985) và N.T.D (sinh năm1987) sang Campuchia bán vào các động mại dâm. Huỳnh Thị Gọn (tức Gọn Già) đã lôi kéo hai cháu ruột (1 nội, 1 ngoại) là N.T (sinh năm1989) và Đ.B (sinh năm1986) nói đại là sang Campuchia làm mướn cho chủ, thế rồi bà đã bán các cháu vào "động". Hà Thị Mai Liên (sinh năm1961), ngụ tại thị trấn Tân Châu, huyện Tân Châu, do tiêu xài xả láng không có tiền trả nợ, đã không ngần ngại dắt con ruột của mình là K.G sang Campuchia bán trinh với giá 5 chỉ vàng 24 kara khi em chưa đầy 15 tuổi...

Đường biên chung giữa An Giang (Việt Nam) và hai tỉnh Tà Keo, Cần Đan (Campuchia) dài gần trăm km kể cả đường bộ và đường sông. Tại đây có 5 cửa khẩu quốc gia, 2 cửa khẩu quốc tế đan xen với hệ thống sông ngòi, kênh rạch chằng chịt bao quanh khu vực giáp biên như một mạng nhện khổng lồ. Các nhóm tội phạm đã lợi dụng triệt để những điều kiện về địa hình, về sơ hở của hoạt động tuần tra kiểm soát và đã thiết lập được những đường dây mua bán phụ nữ, trẻ em qua biên giới để cưỡng bức hành nghề mại dâm. Bức tranh toàn cảnh mua bán phụ nữ, trẻ em vùng biên ải An Giang là "nhộn nhịp" đáng lo ngại. Nội biên có 17 xã thì tại 5 xã , đội biên phòng đã phát hiện 9 kẻ môi giới, chứa chấp, 29 gái mại dâm bao gồm cả "gái" chưa đầy 14 tuổi. Khách hàng bên kia biên giới chỉ cần "ới" qua điện thoại di động là dân "gái gọi" nhào sang qua đường mòn để tiếp cận bắt mồi. Ngoại biên càng "nhộn nhịp" hơn với 8 tụ điểm karaoke chứa mại dâm chỉ riêng tại hai cửa khẩu Om Sa No và Chạy Thum. 7 trong tổng số 8 tụ điểm ở đây do người Việt làm chủ chứa với 41 gái Việt Nam trong tổng số 44 gái.
Bạn,
Cũng theo báo này, thủ đoạn các nhóm "buôn gái" là săn lùng các cô gái trẻ ở nông thôn có đời sống khó khăn và gia đình họ thì muốn "thoát nghèo". Các tay trùm và thuộc hạ đánh vào tâm lý và lòng tham, hứa hẹn với các cô gái và gia đình họ một việc làm nhàn hạ, thu nhập khá ở miền đất hứa, trong khi thực tế thì nghèo đói và thiếu việc làm đang còn rất nan giải ở Cam Bốt. Trong những ngày làm "gái" trên đất người, các cô gái trẻ thường bị đối xử tàn tệ, bị đánh đập nếu không tuân lệnh, phải tiếp khách nhiều giờ trong ngày và bị thuộc hạ của các trùm canh gác cẩn mật khó bề tẩu thoát. Thu nhập khoảng 200- 300 đô/ tháng, nhưng khi trở về Việt Nam sau thời gian dài bán thân họ chỉ còn tay trắng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.