Hôm nay,  

Khu Phố Số Đỏ

15/12/200300:00:00(Xem: 6829)
Bạn,
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có 1 khu phố được gọi là phố số đỏ. Đó là hai dãy nhà tập thể ở phường Ngọc Khánh. Hai khu nhà này là của Công ty Xổ số kiến thiết HN xây dựng từ những năm 1988-1989 dành trả thưởng cho những người trúng số đặc biệt. Mỗi căn nhà nay trị giá khoảng 2 tỉ đồng, dành cho hai suất trúng (tầng 1 và 2). Những cư dân ở khu phố xuất thân là dân nghèo hoặc là viên chức sơ cấp, nhờ trúng độc đắc, gia đình họ đã đổi đời. Báo Tuổi Trẻ ghi lại một số trường hợp như sau.
Người đỏ nhất ở đây là ông Nguyễn Văn Đông nhà C4, hai lần trúng độc đắc. Năm 1979 ông trúng một vé 3 triệu đồng, vượt số thu ngân sách của một xã trung bình. Ông mua nhà Hà Nội, trả nợ, sắm sửa cho con cái và gửi tiết kiệm. Từ một anh nông dân cứ rời đồng ruộng lại phải thồ rau xuyên đêm ra Hà Nội, ông chuyển sang buôn bán nhỏ. 10 năm sau ông trúng giải đặc biệt lần thứ hai và chuyển nhà về khu này, quay sang buôn bất động sản và sống một cuộc đời nhàn hạ, phong lưu. Con cái ông được nguồn tiền đó lo cho học hành, nghề nghiệp nay phương trưởng đề huề. Những phú quí, khang ninh ấy ông có được cũng một phần do sự may mắn từ những chiếc vé số đem lại.

Ông Nguyễn Dũng, hiện sống trong nhà số 4, C3 cụm dân cư số 10, phường Ngọc Khánh (Ba Đình, Hà Nội). Ngôi nhà này là giải thưởng xổ số đặc biệt ngày 8-4-1989 mà Công ty Xổ số trao ông, nay nó trị giá trên 1 tỉ đồng. Ông kể: ngày 8-4 đó ông mua hai tấm vé số của cô bán vé mời ngay cửa cơ quan ông và ném vào ngăn bàn. Bảy ngày sau dọn bàn ông thấy chúng và nhớ cô bán vé số có nụ cười duyên. Ông xem kết quả và biết mình trúng độc đắc trị giá 60 triệu đồng, tương đương hai căn nhà Hà Nội hiện đại. Nếu trông vào lương một viên chức sơ cấp như ông có lẽ ông chưa biết bao giờ mới có thể sửa lại căn nhà chật chội gói ghém ba gia đình gồm vợ chồng, dâu rể, cháu nội, ngoại... Kẹp nó vào cuốn sổ, ông ngồi viết tiếp phần nguyên nhân và bài học kinh nghiệm trong bản báo cáo công tác dang dở. Về nhà ăn cơm xong, uống hết tuần trà, đợi cháu ngồi vào bàn học ông mới kể chuyện với vợ con. Ông trở thành người giàu nhất khu phố Nhà Chung lúc bấy giờ với một căn nhà 72m2, hai xe máy hạng sang, hai xe đạp, hai máy khâu, hai nồi áp suất, hai đồng hồ đều mới tinh và 18 triệu đồng tương đương 10 lượng vàng. Ông chia tiền cho các con sửa nhà, mua xe, mua đất và vợ chồng ông chuyển đến khu nhà mới này. Một gia đình không mâu thuẫn, nhưng có thêm tiền họ trở nên hạnh phúc ấm cúng và văn minh hơn.
Bạn,
Báo TT kể tiếp: Kế nhà ông Dũng là ngôi nhà trúng thưởng của anh thợ giã giò tên Tự quê ở Hà Ịông. Mua hai tấm vé, dừng xe đọ số. Biết mình trúng giải độc đắc, anh lại nhét vé vào túi phóng xe sang Gia Lâm đổ hết chuyến hàng mới về. Ăn cơm xong buồn ngủ quá quên báo cho vợ biết... Anh thợ giã giò sau khi trúng giải, bán nhà cũ thêm tiền mua một căn nhà mới và nhường cho người em trai căn nhà của công ty. Nay cả hai anh em đều xa được cuộc sống lam lũ quê nhà. Mỗi người cũng có một góc sống trung lưu nơi thành thị vốn chật chội đua chen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai hiểu gì về thế giơi của người cõi âm? Và nếu có ai tự nhận là hiểu biết về thế giới cõi âm, có thật rằng họ hiểu được bao nhiêu phần cõi âm, giả sử là có thật, để rồi về khuyên chúng ta thế này, khuyên chúng ta thế kia?
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.