Hôm nay,  

Khu Phố Số Đỏ

15/12/200300:00:00(Xem: 6859)
Bạn,
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có 1 khu phố được gọi là phố số đỏ. Đó là hai dãy nhà tập thể ở phường Ngọc Khánh. Hai khu nhà này là của Công ty Xổ số kiến thiết HN xây dựng từ những năm 1988-1989 dành trả thưởng cho những người trúng số đặc biệt. Mỗi căn nhà nay trị giá khoảng 2 tỉ đồng, dành cho hai suất trúng (tầng 1 và 2). Những cư dân ở khu phố xuất thân là dân nghèo hoặc là viên chức sơ cấp, nhờ trúng độc đắc, gia đình họ đã đổi đời. Báo Tuổi Trẻ ghi lại một số trường hợp như sau.
Người đỏ nhất ở đây là ông Nguyễn Văn Đông nhà C4, hai lần trúng độc đắc. Năm 1979 ông trúng một vé 3 triệu đồng, vượt số thu ngân sách của một xã trung bình. Ông mua nhà Hà Nội, trả nợ, sắm sửa cho con cái và gửi tiết kiệm. Từ một anh nông dân cứ rời đồng ruộng lại phải thồ rau xuyên đêm ra Hà Nội, ông chuyển sang buôn bán nhỏ. 10 năm sau ông trúng giải đặc biệt lần thứ hai và chuyển nhà về khu này, quay sang buôn bất động sản và sống một cuộc đời nhàn hạ, phong lưu. Con cái ông được nguồn tiền đó lo cho học hành, nghề nghiệp nay phương trưởng đề huề. Những phú quí, khang ninh ấy ông có được cũng một phần do sự may mắn từ những chiếc vé số đem lại.

Ông Nguyễn Dũng, hiện sống trong nhà số 4, C3 cụm dân cư số 10, phường Ngọc Khánh (Ba Đình, Hà Nội). Ngôi nhà này là giải thưởng xổ số đặc biệt ngày 8-4-1989 mà Công ty Xổ số trao ông, nay nó trị giá trên 1 tỉ đồng. Ông kể: ngày 8-4 đó ông mua hai tấm vé số của cô bán vé mời ngay cửa cơ quan ông và ném vào ngăn bàn. Bảy ngày sau dọn bàn ông thấy chúng và nhớ cô bán vé số có nụ cười duyên. Ông xem kết quả và biết mình trúng độc đắc trị giá 60 triệu đồng, tương đương hai căn nhà Hà Nội hiện đại. Nếu trông vào lương một viên chức sơ cấp như ông có lẽ ông chưa biết bao giờ mới có thể sửa lại căn nhà chật chội gói ghém ba gia đình gồm vợ chồng, dâu rể, cháu nội, ngoại... Kẹp nó vào cuốn sổ, ông ngồi viết tiếp phần nguyên nhân và bài học kinh nghiệm trong bản báo cáo công tác dang dở. Về nhà ăn cơm xong, uống hết tuần trà, đợi cháu ngồi vào bàn học ông mới kể chuyện với vợ con. Ông trở thành người giàu nhất khu phố Nhà Chung lúc bấy giờ với một căn nhà 72m2, hai xe máy hạng sang, hai xe đạp, hai máy khâu, hai nồi áp suất, hai đồng hồ đều mới tinh và 18 triệu đồng tương đương 10 lượng vàng. Ông chia tiền cho các con sửa nhà, mua xe, mua đất và vợ chồng ông chuyển đến khu nhà mới này. Một gia đình không mâu thuẫn, nhưng có thêm tiền họ trở nên hạnh phúc ấm cúng và văn minh hơn.
Bạn,
Báo TT kể tiếp: Kế nhà ông Dũng là ngôi nhà trúng thưởng của anh thợ giã giò tên Tự quê ở Hà Ịông. Mua hai tấm vé, dừng xe đọ số. Biết mình trúng giải độc đắc, anh lại nhét vé vào túi phóng xe sang Gia Lâm đổ hết chuyến hàng mới về. Ăn cơm xong buồn ngủ quá quên báo cho vợ biết... Anh thợ giã giò sau khi trúng giải, bán nhà cũ thêm tiền mua một căn nhà mới và nhường cho người em trai căn nhà của công ty. Nay cả hai anh em đều xa được cuộc sống lam lũ quê nhà. Mỗi người cũng có một góc sống trung lưu nơi thành thị vốn chật chội đua chen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
Trong thời toàn cầu hóa, không chỉ kinh tế bị tác động lớn, cả lợi và hại, mà văn hóa cũng thế. Do vậy, bản sắc dân tộc cũng sẽ chuyển biến qua từng thế hệ, có nơi nhạt hơn một chút, và có nơi đậm hơn một chút -- và đôi khi, như ở các thành phố lớn, như tại Sài Gòn, văn hóa trở thành một tổng hợp chuyển biến, tác động lẫn nhau.
Gốm Việt Nam trước giờ nổi tiếng nhất là gốm Bát Tràng. Có lẽ một yếu tố làm cho gốm Bát Tràng được biết nhiều là nhờ vị trí điạ lý thuận lợi, nằm ngay ở Gia Lâm, Hà Nội – nghĩa là bên bờ thủ đô, và do vậy được các phóng viên báo chí viết nhiều. Nhưng như thế không có nghĩa là gốm Việt Nam mình chỉ duy có gốm Bát Tràng.
Làm thế nào có thể giữ gìn những điệu hát dân ca của Việt Nam? Có lẽ, đó làmột trong những khó khăn nhất đối với những người yêu mến nghệ thuật dân tộc.
Câu chuyện bằng giả là bình thường, vì chỉ cần một máy in đặt bên cạnh máy điện toán, nối dây xong, dùng Photoshop phù phép là xong.
Tình yêu đôi khi cần lời khuyên, bất kể rằng trái tim vẫn có những lý lẽ riêng của nó.
Đó là một chữ mới thấy trong hơn một thập niên nay, có thể là gần 2 thập niên: chém gió. Chữ này không rõ dịch chính xác ra ngôn ngữ bạn đang sử dụng thế nào... thôi thì mượn những chữ khá xưa mà bạn đã biết để đối chiếu: “chém gió” có nghĩa là “nổ,” là “xạo,” là “bẹt cà na”...
Nên “có tiếng“ hơn là nên “có miếng”? Những lựa chọn như thế có thể ảnh hưởng nhiều tới, không riêng cho bản thân người lựa chọn, nhưng sẽ tác động ra cả xã hội, nếu đây là một chính sách.
Chúng ta có bao giờ hài lòng với công việc của mình? Hoặc là chỉ hài lòng vào những ngaỳ cuối tuần khi được nghỉ ngơi, và bất mãn vào những ngày lao động nặng nhọc trong tuần?
Thế lào nà lói ngọng? Trời ạ, lại nói ngọng rồi. Không phải giỡn, nhưng nói ngọng là điều không nên, tuy là lỗi rất bình thường.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.