Hôm nay,  

Không Sợ Bão

06/12/200600:00:00(Xem: 5372)

Không Sợ Bão

Bạn,

Theo báo quốc nội, trong 2 ngày vừa qua, cơn bão số 9 đã ảnh hưởng trực tiếp đến các tỉnh ven biển miền Trung từ Phú Yên đến Bình Thuận. Tại tỉnh Khánh Hòa, theo báo cáo của cơ quan phòng chống lụt bão địa phương, cả tỉnh có trên 23 ngàn 150 người cần di dời, thế nhưng có đến hơn 10 ngàn người lại không "mặn mà" di tản là vì chưa từng thấy "sức mạnh" của bão, cũng như không muốn xa rời tài sản của họ, là nhà cửa, lồng nuôi tôm cá. Nhiều người cho rằng từ xưa đến nay, chưa có cơn bão nào đổ bộ vào Nha Trang, nên không sợ bão, và muốn "xem bão vào để một lần chứng kiến cho biết".

Tại Nha Trang, phóng viên báo SGGP ghi nhận rằng suốt từ sáng đến chiều 4-12, dọc theo bờ biển, luôn có hàng trăm thanh thiếu niên đứng bên đường Trần Phú ngắm nhìn từng đợt sóng cao va mạnh vào bờ với vẻ... thích thú. Liều lĩnh hơn, lúc 13 giờ 30 phút, có 5 thiếu niên nhảy xuống đầu những ngọn sóng, tranh nhau chộp lũ còng bị sóng đánh dạt vào. Giữa trưa, xen giữa những cơn mưa đã bắt đầu trút nước, tại chợ Đầm Nha Trang, cảnh mua bán hàng hóa vẫn diễn ra như mọi ngày, không hề có vẻ gì biểu hiện của sự chuẩn bị gấp rút khi tin báo bão đã gần kề đất liền. Một số hiệu buôn, quầy hàng lúc này mới được tiến hành chằng chống và đóng cửa. Trên các đường phố, lác đác một vài bảng hiệu kinh doanh được chủ nhân cho tháo dỡ, nên hầu như màu sắc sinh động của các dãy nhà phố dường như không thay đổi.

Cũng theo báo SGGP, vào 17 giờ chiều 3/12/2006 tại hẻm 58, cù lao Hạ, phường Vĩnh Thọ, thành phố Nha Trang, những ngôi nhà sát chân cầu Trần Phú, đoạn cuối cùng của cửa biển Sông Cái, khi từng con sóng theo triều cường đã tiến sát vào vách nhà, có người dân ở đây vẫn điềm nhiên ngồi khâu áo và cả một nhóm người đang... đánh bài tứ sắc. Ông Trần Văn Mười, 60 tuổi, thong thả bách bộ trong con hẻm, nói với phóng viên: "Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa từng thấy cơn bão nào đổ vào Nha Trang cả. Chỉ nghe đài, báo nói là khủng khiếp lắm, không biết thế nào nên người dân ở đây cũng muốn bão vào để một lần chứng kiến cho biết" .

Bạn,

Báo SGGP dẫn lời của chủ tịch UB phường Vĩnh Thọ Nguyễn Ngọc Hùng giải thích về việc chậm di dời dân: cả phường có 319 gia đình  với tổng số hơn 3 ngàn dân nằm sát biển, có thể sẽ ảnh hưởng bởi gió bão và triều cường. Trong đó có 30 gia đình ở cù lao Hạ phải di dời ngay trong chiều 4 tháng 12. Ủy ban phường đã mấy lần thúc giục, nhưng dân thì vẫn bình chân như vại, chưa muốn di tản vào các nơi an toàn để tránh bão, dù cho công điện của UB tỉnh rồi của UB thành phố Nha Trang liên tiếp thúc giục: "Người già, phụ nữ và trẻ em phải được di dời xong trước 17 giờ tối 3/12. Số còn lại tiếp tục di dời chậm nhất là 7 giờ sáng ngày 4-12" và "...Nếu gia đình nào không thực hiện, phải áp dụng biện pháp cưỡng chế". Thế nhưng dân ở phường này vẫn "cố thủ" chờ bão đến.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.