Hôm nay,  

Sinh Viên Của 1 Ngôi Chùa

03/11/200100:00:00(Xem: 4991)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, nằm sâu trong vùng Phước Tân, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, có một ngôi chùa nuôi 136 trẻ mồ côi với những hoàn cảnh đặc biệt. Đó là chùa Diệu Pháp của hai sư cô Diệu Thân, Huế Đức. 16 năm qua đã có một lớp trẻ đã lớn lên về cả thể chất lẫn nhân cách, nhiều trẻ đã mang họ các sư cô. Trong những loại hồ sơ viết bằng tay cẩn thận của chùa, có một tập mới được giữ gìn như một loại gương soi cho tất "cư dân" nơi này: lưu riêng tên tuổi, trường học và thành tích 14 em đã vượt qua số phận bất hạnh, bước vào giảng đường đại học. Mời bạn nghe câu chuyện về ngôi chùa này theo ghi chép của phóng viên báo TT.

Nguyễn Văn Thương là sinh viên đầu tiên của chùa. Thương mồ côi cha, mẹ ở Hải Phòng không nuôi con nổi, Thương học giỏi đành phải nghỉ học quần quật trên nương rẫy. Khi Thương 16 tuổi, tình cờ được gặp sư cô Huệ Đức từ Nam ra Bắc. Sư cô đưa Thương về chùa chăm lo. Thương chăm làm, chăm học và trở thành người đầu tiên của Diệu Pháp vào đại học, đi học đại học ngân hàng HN. Hôm đó, cả chùa vui. Sư cô nuôi Thương qua đường bưu điện, mỗi tháng 200 ngàn đồng và một thùng 20 gói mì, xà phòng, kem. Hôm nay, Thương lại là người đầu tiên của chùa Diệu Pháp tìm được việc làm (ở ngân hàng). Nguyễn Xuân Thắng, khi mới 3 tuổi, bố mẹ đã gửi Thắng vào chùa cho sư cô. Sư cô đưa thắng đến trường đúng năm, đúng lớp. 16 năm no đói cùng các sư năm, Thắng âm thầm nuôi chí học để trở thành người thầy giáo. Chùa chỉ mới có điện từ 6 tháng nay, còn thời gian trước, cả khu chùa dồn cây đèn hột vịt lại cho đủ ánh sáng học chung đến 2-3 giờ sáng. Thắng đã bôn ba ra lại Hải Phòng để thi cao đẳng sư phạm vì không có hộ khẩu trong Nam. Tốt nghiệp, Thắng xin học tiếp ĐH Bách khoa và lại được chùa nuôi.

Trần Bá Nam, sinh viên năm cuối Đại học Kỹ thuật công nghệ Sài Gòn, nói: "Sư bảo học tập, vì đó là con đường duy nhất đổi đời, tìm ra ánh sáng và tất cả đều tin theo." Nhà Nam ở Long Khánh, bố bị bệnh cột sống, mẹ là công nhân cao su mắc bệnh hiểm nghèo, học đến lớp 7, sư lại tình cờ gặp và đưa cả hai anh em Nam, Việt về chùa. Nam học mất căn bản, đêm đêm cả chùa được sư cô chỉ lại bài. Nam vượt qua mặc cảm, mạnh dạn hỏi thầy, hỏi bạn. Học cấp 3 ở Biên Hòa cách chùa mười mấy cây số, có hôm không có tiền riêng để gửi xe, cũng chưa bao giờ Nam có tiền để theo học lớp luyện thi nào, Nam vẫn chăm chỉ và đỗ đại học ngành điện tử. Vào đại học, mỗi tháng Nam được sư cô cho 300 ngàn đồng cả tiền trọ, tiền ăn, Nam đi làm ép nhựa thêm ban đêm, vẫn thiếu, nhưng Nam vượt qua bằng cách tự nấu ăn, hạn chế mọi chi tiêu và mượn sách của bạn bè, thư viện. Mỗi tuần, Nam lại về thăm chùa, Nam nói chừng nào có một nghề Nam sẽ cùng các bạn giúp đàn em ở chùa Diệu Pháp.

Bạn,
Trong bản nội quy năm điều treo trên dãy nhà tập thể của 136 em trong chùa có 3 điều về học tập: tự giác học tập ở lớp, ở nhà; bảo vệ nơi học tập và tuân thủ nghiêm túc những quy định học của nhà tình thương. Mười mấy năm trước, lúc nhà chùa nhận được trẻ em bị bỏ rơi đầu tiên, sư cô Huệ Đức, Diệu Thân đã viết ra những quy định này trên những tấm giấy đơn sơ. Chỉ ba năm gần đây, chùa mới được nhiều Phật tử biết đến giúp đỡ, các sư cô xây lại nhà, giúp gạo, giúp tiền hỗ trợ các em. Chỉ trong 3 năm, có thêm gần 100 em được nhận vào chùa từ nhiều cảnh ngộ. Nhiều em đã cố gắng học hành để vào đại học, khoác áo sinh viên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.