Hôm nay,  

Xích Lô Huế

17/05/200600:00:00(Xem: 2702)

Theo báo quốc nội, thành phố Huế hiện có tới 5 ngàn người người hành nghề xích lô. Bên bờ sông Hương, cuộc sống cần lao của những người đạp xích lô vẫn hàng ngày tiếp diễn từ bao nhiêu năm nay. Trong con mắt du khách tới đây, xích lô là một phần của văn hoá cố đô, nơi vốn dĩ rất u hoài. Một phóng viên báo Dân Trí đã ghi nhận về xích lô Huế qua đoạn ký sự  như sau.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Anh Nguyễn Văn Tí làm nghề đạp xích lô ở Huế đã ngót nghét 20 năm nay, cuộc đời anh đã trải qua tất cả những thăng trầm cùng thành phố hiền hoà này. Chở phóng viên một cuốc đi phố cổ, anh Tí vừa đạp xe vừa nhỏ nhẹ bắt chuyện. Anh Tí là một người hoạt động trong nghiệp đoàn do Sở du lịch quản lý. Như anh nói, thì nghiệp đoàn có 237 người. Anh bảo, để đủ tiêu chuẩn vào nghiệp đoàn thì người chạy xích lô phải đảm bảo  các yếu tố: Không chèo kéo khách, không lấy tiền quá giá, thái độ phục vụ phải chu đáo...

 

Không ở đâu, khi ngồi trên xích lô, phóng viên có thể cảm nhận được nhiều điều như ở Huế. Xích lô đi chầm chậm, và tiếng của anh Tí sau lưng cũng vậy, chậm rãi và truyền cảm. Anh bảo, đạp xích lô phải có sức khoẻ , nhưng chỉ ngần ấy thôi chưa đủ. Người đạp xích lô phải mềm mỏng và chiều chuộng khách, phải giải thích và trả lời bất cứ câu hỏi nào của du khách, dù là vu vơ nhất. Khi khách hỏi chỗ mua đặc sản, chỗ may áo dài, chỗ ăn bánh Huế... là xích lô lập tức phải đáp ứng ngay.Anh Tí nói tiếng Anh rất tốt. Anh đã qua một lớp đào tạo ngắn hạn, nhưng nghe nói được tốt như thế là vì anh hay tiếp xúc với khách nước ngoài. "Mình chỉ nên mời 2 câu, đến câu thứ 3 nếu du khách không thích là họ bắt đầu tỏ thái độ khó chịu. Họ đã thích đi bộ thì không nên làm phiền", anh Tí nói.

 

Trời đổ mưa. Mưa to, phóng viên và anh Tí tạt vào một quán càfê nhỏ trên đường Bạch ĐằngNhững chiếc xích lô khác vẫn lầm lũi trong mưa, chở hàng vào chợ Đông Ba.Nhiều lúc, chẳng hạn như lúc này, thời gian như chùng lại. Bao nhiêu xô bồ của cuộc sống chợt vụt tan.Đêm, chỉ 10 giờ là Huế trở nên vắng vẻ, các cửa hàng cửa hiệu đóng cửa hết. Duy chỉ có những tay xích lô vẫn cần mẫn đạp chầm chậm qua các con phố tìm khách.

 

Phóng viên báo Dân Trí kể tiếp: "Buổi tối hôm sau, không gặp được anh Tí,  phóng viên ngồi lên một chiếc xích lô khác. Lần này là một thanh niên trẻ. Xe qua cầu Trường Tiền, vòng qua chợ Đông Ba rồi lòng vòng trong khu phố cổ. Đến khi tính tiền, anh thanh niên nói: "Anh cho bao nhiêu thì cho!" Thú thật, những lúc như thế phóng viên bỗng trở nên bối rối trước sự hiền lành nhưng không kém phần khôn khéo của người dân bản xứ. Chẳng mấy ai trong số những người đạp xích lô ở đây được học hành tới chốn, nhưng cách ứng xử và vốn kiến thức xã hội, lịch sử phong phú của họ chính là điểm thu hút du khách."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trong giới sinh viên nghèo ở các trường đại học ở TPSG, Hà Nội, bên cạnh những công việc mưu sinh ngoài giờ học như phát tờ rơi, gia sư, tiếp thị... có nhiều sinh viên còn đầu tư thời gian và công sức cho một công việc mới, đó là "nghề" làm đồ án thuê. Đây không phải là một "nghề"
Khi nói đến họa sĩ, người ta thường liên tưởng đến đôi tay tài hoa, nhưng tại tỉnh Thừa Thiên, có một họa sĩ tên là Nguyễn Mậu Tấn thì hoàn toàn ngược lại. Người làng Trung Chánh, xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên- Huế gọi anh bằng biệt danh "họa sĩ độc thủ" bởi Nguyễn Mậu Tấn chỉ vẽ bằng miệng và bằng một cánh tay
Theo báo quốc nội, tại miền Đông Nam phần, từ mùng năm tháng năm âm lịch (Tết Đoan Ngọ) đến nay, với những cơn mưa phập phù, "trời chợt mưa rồi chợt nắng", mà nông dân Đồng Nai hay gọi là "mưa nấm mối", đã giúp nhiều dân nghèo kiếm sống bằng công việc săn nắm mối, và ở các phiên chợ sáng tại nhiều thị trấn trắng lóa những rổ
Theo báo quốc nội, tại khu vực các tỉnh duyên hải phía Nam của miền Trung, tỉnh Bình Thuận có nhiều đoạn bờ biển đẹp, đặc biệt là các bãi biển thuộc thành phố Phan Thiết nằm dọc theo cung bờ dài gần 60km. Có hàng trăm khu du lịch, khu nghỉ dưỡng mọc lên. Song, nhiều đoạn bờ biển đang đứng trước nguy cơ bị biển "nuốt".
Theo báo SGGP, trấu tràn ngập các dòng sông đang là thực trạng diễn ra ở miền Tây Nam phần, từ những con sông lớn đến kênh nội đồng. Hàng loạt nhà máy xay xát lúa gạo sẵn sàng bỏ đi nguồn lợi tiền tỷ để thải trấu ra sông gây ô nhiễm môi trường. Đáng nói hơn, việc thải trấu tràn ngập các dòng sông đã làm ảnh hưởng
Theo báo quốc nội, tại vùng ngoại ô của thành phố Đà Nẵng, có 1 khu dân cư nằm cách trung tâm thành phố chỉ vài chục cây số, nhưng không điện, không nước sạch, trường học... Đấy là cuộc sống của hơn 100 con người tại đáy hồ Hòa Trung thuộc thôn Hòa Trung, xã Hòa Ninh, huyện Hòa Vang (TP Đà Nẵng)... Báo CA
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại tỉnh Thanh Hóa, tỉnh cực Bắc của miền Trung. Tại tỉnh này, có 1 làng "nổi danh" với chiêu buôn đồ dỏm biến xương trâu bò thành sừng tê, nhung nai, hổ cốt..., và nhờ thế, một bộ phận không nhỏ cư dân của xã này giàu lên nhanh, dùng tiền ăn chơi, nghiện chích, dẫn đến bị nhiễm những
Theo báo quốc nội, hình ảnh những quán cà phê cóc mọc lên nhan nhản khắp vỉa hè giữa phố phường Sài Gòn, được trang bị bằng vài cái bàn ghẻ, dăm ba chiếc ghế nhựa sứt tai gãy gọng, chẳng mấy xa lạ với cư dân thành phố. Mỗi con đường ít nhất cũng có vài ba quán cà phê cóc như thế. Và trong số những người bán ở các quán này
Theo báo Lao Động, tại các miền Tây Nam phần, những năm gần đây, nhiều cụm tuyến dân cư dành cho dân tránh lũ đã được hình thành. Vào sống tại khu tạm cư này, người dân nghèo vùng ngập sâu thoát khỏi cảnh chạy lũ. Thế nhưng, "chất lượng" nhà xây dựng trên các cụm tuyến này đã và đang là vấn đề đáng báo động: sau một
Theo báo quốc nội, tại VN, cao hổ cốt đã được coi là loại thuốc quý, đặc biệt cho những người bị phong thấp. Dân gian đồn rằng nếu bị thấp khớp nặng, chỉ cần uống nửa lạng cao hổ cốt thì dứt ngay. Còn nếu kiếm được miếng xương bánh chè hổ thì "tuyệt vời". Đang bị thấp khớp sưng vù cả đầu gối, lấy xương bánh chè hổ mài ra


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.