Hôm nay,  

Dân Nghèo ‘khát’ Đất

16/04/200300:00:00(Xem: 7098)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, giữa vùng đất trù phú U Minh Hạ (huyện U Minh, tỉnh Cà Mau) đang có hàng nghìn nông dân nghèo khó phải đi thuê đất của những ông chủ mới (người được giao khoán đất mà phần lớn là các viên chức chính quyền CSVN huyện, xã, và thân nhân). Trong hoàn cảnh vốn đã khốn khó, họ luôn nơm nớp lo sợ bị chủ đuổi vì như vậy đồng nghĩa với cái đói, với cảnh sống vô gia cư. Họ ao ước có được vài sào đất để sản xuất mưu sinh, thế nhưng niềm ước mơ đó vẫn là một cái gì đó quá lớn đối với những nông dân nghèo này. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận một số trường hợp như sau.
Bà Nguyễn Thị Hấn, 70 tuổi là một trong số những người như vậy. Năm 1989, bà cùng 4 người con khăn gói từ Khánh Bình Đông (huyện Trần Văn Thời) sang U Minh thuê đất của ông Bảy Đ. (Phó ban sản xuất, UB huyện U Minh) với giá 70 giạ lúa/ha/năm. Liên tục mấy vụ liền thiên tai, chuột rừng làm gia đình bà rơi vào cái vòng luẩn quẩn: thu hoạch để trả lúa rồi lại trắng tay. Do trả không đủ lúa nên chủ lấy lại đất cho người khác thuê, bà và bầy con đi tìm chủ khác. Cuộc sống của gia đình cứ quanh quẩn với việc thuê đất, không đủ sản lượng, bị đuổi và thuê đất.
Mảnh đất cuối cùng bà Hấn thuê là của ông Sáu L., giá 1.5 triệu đồng/ha/năm, song cũng không được lâu bởi năng suất lúa kém quá. Trước tình cảnh tay trắng, không một tấc đất sản xuất, bà đã khóc hết nước mắt và được chủ đất thương tình cho ở tạm lại trong căn nhà dột nát bên bờ kênh 89, nhưng phải trả 150 ngàn đồng/năm. Người con trai út của bà, 31 tuổi, phải xuống Khánh Hội xin làm ngư phủ, con gái út 29 tuổi lên thành phố Cà Mau tìm kế sinh nhai. Còn bà, mỗi tháng góp nhặt từ tiền bán bánh để lo chạy gạo, tiền nhà, còn lại thì sống lay lắt qua ngày.

Chuyện bị chủ đất đuổi trở thành tay trắng là nỗi ám ảnh của những những nông dân nghèo vùng U Minh. Chẳng thế mà chị Bé Tư, người hơn chục năm bám đất U Minh Hạ, ví von: "Mình cũng giống như hạt lúa giống, có đất thì nảy chồi mọc rễ, không thì nằm lăn lóc, vất vưởng". Nông dân bao giờ cũng chịu thiệt, tiền thuê đất phải giao trước vụ mùa, kèm theo một loạt điều kiện: không được đánh bắt cá trên đất thuê, không được đào kênh, mương, ao hồ. Nhưng có nhiều người chưa hết hạn hợp đồng (hầu hết là hợp đồng miệng hoặc viết tay, không được chính quyền địa phương chứng nhận) vẫn bị đuổi vì chủ lấy đất cho người khác thuê được giá hơn. "Họ bảo dỡ thì lo mà dỡ. Chớ chờ họ kéo đến thì coi như tan tành, không còn lấy một tấm phên, tấm lá", chị Trịnh Thu Thơ, người bị chủ đất đuổi tới 16 lần, tâm sự.
Bạn,
Trong khi hàng ngàn nông dân nghèo ở vùng U Minh không có đất để canh tác và phải thuê đất với giá cao thì rất nhiều cán bộ, viên chức các cơ quan CSVN cấp huyện, cấp xã lại được các Ủy ban chính quyền CSVN địa phương giao khoán đất để gia tăng sản xuất. Những viên chức này trở thành những chủ đất của dân nghèo quanh năm thuê mướn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trẻ em Việt Nam vẫn chưa được dạy những kỹ năng cần thiết khi đối mặt cuộc đời. Có lẽ chính phủ không bận tâm về những trường hợp trẻ em chết yểu, nếu con em của các lãnh đạo Hà Nội vẫn còn được bảo vệ an toàn giữa các dinh thự lớn. Một trong những hiện tượng nổi bật là chết đuối 6.000 trẻ em hàng năm,
Đã là người, ai cũng thích đẹp. Do vậy, nhan sắc là một mục tiêu rất nhiều người chạy theo để tìm kiếm.
Những nơi nào đẹp nhất tại quê nhà đều trở thành nơi để quan chức giành giựt, khai thác cho các “dự án”... Đó là lý do dân bị mất đất, bị đẩy ra khỏi những nơi họ đang sống bình yên để nhường laị những khoảng đất đó cho dự án phát triển kinh tế nào đó...
Việt Nam đang gặp những nan đề nào của giáo dục? Tại sao hễ ai có quyền lực, có tiền bạc là đều đưa con mình sang nước khác học?
Cuộc đời này vốn đầy những bí ẩn. Có phải oan hồn khó siêu thoát hay không? Có phải người chết oan thường lẩn quẩn, bày tỏ hết mọi nhân quả rồi mới chịu đi? Hay là oan hồn cần các lễ cầu siêu để làm nhẹ gánh trần gian mới đi nổi.
Như thế, ít nhất cũng có một điểm để nhà nước Việt Nam tự hào: văn bằng Việt Nam xịn hơn văn bằng nước Úc.
Học trò là tuổi mới lớn, tất nhiên là ưa quậy. Nhưng quậy thì mức độ vô hạn, có khi cười xong là quên, có khi hại tới vô lường...
Xã hội đang thay đổi nhanh chóng, với những tác động gay gắt, không chỉ cho thế hệ chúng ta, mà cả cho các thế hệ tương lai.
Không chỉ là phố cổ, Hội An vẫn có nhiều di sản văn hóa – có thể gọi là mang cả bề dầy lịch sử.
Một trong những niềm vui lớn nhất đời là giỏi ngoại ngữ. Ngay cả khi mình sẽ không hy vọng đi ra nước ngoài.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.